Chương 761: Tạm biệt
Chu Hữu Tài nhìn cô bé hỏi: “Ngon không?” Cô bé ngẩng đầu, nhìn hắn.
“Ngon”
“Cho ông ôm một cái nhé.”
Cô bé lùi về sau, rõ ràng là không muốn.
Chu Hữu Tài cũng không ép cô bé, hắn nhìn sang người áo xanh đang đứng bên cạnh cô bé này. “Em bé nhà ngươi rất đáng yêu.
Có vẻ như cô bé rất bất mãn với cách xưng hô của hắn.
Lý Bình An cười: “Đúng vậy, em bé nhà ta vẫn luôn đáng yêu và hiểu chuyện
Chu Hữu Tài quan sát Lý Bình An một lượt, nhìn dáng vẻ của người này không giống thôn phu xóm núi bình thường.
“Hôm nay là ngày vui của nhà họ Chu, tại hạ nghe tin không mời mà tới uống chén rượu mừng” “Haha, cứ uống cứ uống”
Chu Hữu Tài hoàn toàn không nhận ra người bạn đồng hành năm xưa.
Hắn đã rất già rồi, tuy nói hắn có chút tu vi, thế nhưng hắn cũng đã đến tuổi gần đất xa trời, hai mắt mờ đục, trí nhớ cũng bị suy giảm.
Huống chi đã qua mấy trăm năm, cho dù gặp lại những người bạn cũ thì hắn cũng nghĩ rằng, những người bạn kia hẳn là đã già như mình mơi sphair.
Bởi vậy, hắn hoàn toàn không hề liên tưởng người trước mặt này là bạn đồng hành khi xưa với mình.
“Tại hạ xin kính Chu lão gia một chén”
Lý Bình An nhìn người xưa ngày một già đi, cũng không có dự định nhận người kia.
Chỉ giơ chén rượu lên, mang theo một chút hoài niệm.
Chu Hữu Tài vốn muốn từ chối, đã lâu rồi hắn không uống rượu. Thực tế là cơ thể của hắn không cho phép hắn làm vậy.
Chỉ là nhìn người áo xanh trước mặt, khiến hắn có một cảm giác thân thiết đến khó tả.
Chu Hữu Tài nâng chén rượu lên, cùng hô to.
“Uống!”
Rượu vừa vào miệng, mang theo hương vị khi xưa.
Chu Hữu Tài không nhịn được thở ra một hơi, sảng khoái!
Thế là lại uống liên tục ba chén, cho đến khi người bên cạnh khuyên hồi lâu, hắn mới chịu dừng lại.
“Lão gia, lão gia không thể uống nữa đâu. Để ta đỡ ngài về.”
Người làm đỡ Chu Hữu Tài về phòng, lúc sắp đi còn liếc xéo Lý Bình An một cái.
Như là đang rất không vừa lòng vì Lý Bình An để cho lão gia nhà hắn uống rượu.
Lý Bình An đặt chén rượu xuống, cũng chẳng sao.
Hắn tự rõ, đại nạn của cố nhân xảy ra ngay trong mấy ngày này.
Đêm đó, bởi vì uống rượu.
Chu Hữu Tài ngủ rất say, trong lúc mơ màng hắn nhìn thấy hai bóng người đứng trước gương.
Chu Hữu tài còn tưởng là người làm, hắn phất phất tay.
“Các ngươi lui xuống đi.
Chỉ là một lát sau, khi hắn mở mắt thì phát hiện hai bóng người kia vẫn đứng đó.
Hắn bỗng cảm giác được có gì không đúng, thế là mở to mắt ngồi dậy.
Hai người trước mặt âm khí rất nặng.
Một người lè lưỡi, một người chỉ cao vẻn vẹn 5 thước, mặt đen kịt.
“Chu công, tuổi thọ của ngài đã tận”
Người mặt đen kịt khách khí nói.
Cảm xúc của Chu Hữu Tài cũng không biến hóa quá lớn, hắn nghĩ, ta chết à…....
Ừm chỉ là một cảm giác thoải mái mà thôi.
Đời này của hắn không còn gì hối hận.
Thủa thiếu thời theo đuổi giấc mơ, lớn lên nối nghiệp gia đình.
Bình thường vui thì làm việc thiện, hỏi dân nghèo ở phủ Đại Thuận, làm gì có ai chưa nhận ân huệ của Chu công.
Con cháu đầy đàn, hiếu thảo ngoan ngoãn.
Đời này của hắn như vậy là quá đáng giá rồi.
Chu Hữu Tài thi lễ: “Làm phiền hai vị
“Chu công không cần khách khí như vậy. Ngài còn nhớ tiểu nhân là ai không?”
“Ngươi…ngươi là?”
“Tiểu nhân là Lại Tử nhà họ Lưu ở cửa Đông, năm đó sau khi tiểu nhân chết, nhà tiểu nhân không
có chỗ nương thân, may mà có Chu công sắp xếp cho bọn họ làm lao động ở Chu phủ, còn giúp con của tiểu nhân được đi học.
Đại ân đại đức của ngài, tiểu nhân ngàn đời không quên
Chu Hữu Tài hơi nheo mắt: “Trí nhớ của lão phu không tốt lắm, không nhớ được chuyện này.
Lại Tử cười đáp: “Ngày thường Chu công hay làm việc thiện, đời này người được ngài giúp không một nghìn thì cũng tám trăm, làm sao có thể nhớ từng người được.
Hắn dừng lại một chút rồi nói tiếp.
“Chu công yên tâm. Mặc dù tuổi thọ của ngài đã tận, nhưng với công trạng của ngài khi còn sống, ngài muốn ở lại Địa phủ làm quan cũng được, muốn đầu thai làm người cũng dễ.
Kiếp sau được hưởng phú quý, không phải chịu khổ.
Chu Hữu Tài cười đáp: “Mọi chuyện không trái với lương tâm là được.
“Chu công là người đại đức”
Đi theo hai vị Du thần đi qua Quỷ Môn Quan, Hoàng Tuyền Lộ, Vọng Hương Đài, Tam Sinh Thạch, Ác Cẩu Lĩnh…. hắn không ngừng nghe thấy tiếng kêu rên do phải chịu báo ứng của kẻ ác vang khắp Địa Ngục.
Cuối cùng là tới thần điện, thẩm phán nêu rõ công tích, thiện ác cả đời này của mình.
Quả nhiên như Du thần kia nói, mặc dù tuổi thọ mình đã tận, nhưng bởi vì đời này thường làm việc thiện, cho nên không phải chịu khổ hình.
Ngược lại có thể ở lại âm ty, trở thành thần quan bản địa.
Dân bản địa cũng sẽ nhớ ơn của hắn, thờ phụng hắn.
Đương nhiên hắn cũng thể chọn tiến vào vòng luân hồi, chỉ là có rất nhiều người sợ không biết nên bắt đầu lại từ đầu.
Có thể trở thành thần quan dĩ nhiên là tốt hơn nhiều so với bắt đầu lại từ đầu.
Thành Hoàng bản địa tự mình đón tiếp hắn, còn nói với hắn: “Chu công, sau này xin ngài hãy chiếu cố nhiều hơn”
Với địa vị của Chu Hữu Tài, sau này rất có thể hắn sẽ trở thành Thành Hoàng ưu tú.
Cho dù là xuất phát từ tôn kính hay là cân nhắc cho tương lai, Thành Hoàng đều đối xử với hắn rất trọng hậu.
Chu Hữu Tài cười ấm áp, đáp lễ nói: “Thành Hoàng đại nhân khách sáo rồi, chỉ là Chu mỗ vẫn hy vọng có thể tiến vào vòng luân hồi một lần nữa.
Thành Hoàng kinh ngạc nhìn hắn: “....Chu công đã nghĩ kỹ chưa?”
“Tất nhiên là đã nghĩ kỹ. Chu Hữu Tài trầm giọng nói: “Cả đời này Chu mỗ không còn gì nuối tiếc, vậy nên hãy để kiếp này kết thúc ở đây đi. Cần gì phải cố gắng tiếp tục.
Sinh tử là hư vô, phú quý tự do mình.
Thành Hoàng yên lặng, sau đó kính nể nói: “Cảnh giới của Chu công, chúng ta khó mà bì kịp” “Chu mỗ cũng chỉ là người phàm mà thôi”
“Vậy thì hãy theo nguyện vọng của Chu công đi?
“Làm phiền Thành Hoàng đại nhân
Không lâu sau, Chu Hữu Tài được đưa vào vòng luân hồi.
Trước đó, hắn bỗng nhiên đưa ra mong muốn được ôn lại cuộc đời mình, Thành Hoàng đương nhiên là đồng ý.
Chỉ một thoáng, những ký ức mơ hồ như bị phủi bụi trong đầu, bắt đầu hiện lên rất rõ ràng.
Hắn nhắm mắt lại, cảm nhận kỹ càng kiếp này của hắn.
Giống như là đứng trên khán đài, quan sát một vở kịch. Nhìn cha mẹ mình, nhìn bạn bè thuở nhỏ của mình.
Ai đã mất liên hệ, ai đã tới cúng bái cho hắn….
Nhìn mình dần trưởng thành, nhìn mình thua thiếu thời la hét muốn tới chân trời góc biển.
Nhìn mình đóng thuyền quý vì muốn vượt qua Thương Hải, tìm kiếm bạn đồng hành.
Lúc này, Chu Hữu Tài bỗng ngây ngẩn cả người.
Trong ký ức xuất hiện một người áo xanh.
Lúc còn trẻ mình từng hỏi người kia.
“Huynh đài có biết thám hiểm có nghĩa là gì không?”
Người áo xanh đáp: “Thám hiểm không có ý nghĩa, thứ có ý nghĩa thật sự là người mình gặp, việc mình gặp trên đường đi thám hiểm, và dần trưởng thành.
Khi ngươi giương cao dũng khí, bỏ xuống nỗi sợ hãi và hoài nghĩ, từng bước tiến về phía trước…
Ngươi sẽ phát hiện, ngươi có thể nhìn thấy rõ con đường tiếp theo ngươi sẽ đi….
Bóng hình người áo xanh xuất hiện đè lên người áo xanh ban sáng mời rượu mình. “Hahaha! Hóa ra là hắn!”
“Hóa ra là hắn!”
“Haha.”
Chu Hữu Tài điên cuồng cười, cười đến mức sắp tuôn ra nước mắt. Đến đây, Chu Hữu Tài một lần nữa bước vào vòng luân hồi.
Trong cơn hoảng hốt, bên tai như vang lên tiếng ai đó.
“Chu huynh, tạm biệt.
Chu Hữu Tài cười, trước mắt hắn chỉ còn ánh sáng màu trắng. Hắn thì thầm đáp: “Tạm biệt”