Chương 762: Lại về Vân Châu
Vân Châu.
Ánh chiều tà nhuộm màu chân trời, nhìn bằng mắt chỉ có thể nhìn thấy một tia sáng đâm lên trời
Thủy triều xuống, nước biển đang rút dần.
Trên bờ biển có khá nhiều người, họ đều đeo theo một cái giỏ, cúi đầu xuống cát nhặt nhạnh gì đó. Những người dân sống ven biển sẽ căn cứ theo quy luật lên xuống của thủy triều, tranh thủ khi thủy triều vừa mới rút, họ sẽ chạy ra bờ biển nhặt hải sản mắc trên bãi đá do thủy triều quấn đến. Dân ở đó tự gọi là đi biển bắt hải sản.
Dân đi bắt hải sản tự sắm cho mình đủ loại công cụ, nhưng chung quy vẫn chia làm bốn dạng
Bao tay, sọt, cái móc, cái xẻng.
16:25
Tôn Hải từ nhỏ đã sống trên biển, bởi vậy không cần những công cụ này, hắn chỉ toàn dùng tay nhặt.
Nhà họ Tôn coi thuyền là nhà, đánh bắt cá là nghề nghiệp, nhiều đời lênh đênh trên biển.
Dân biển giống như nhà bọn họ, không hiếm gặp trên bờ biển này.
Không mất bao nhiêu thời gian cái giỏ phía sau Tôn Hải đựng đầy hải sản.
Hắn đưa giỏ cho đứa em trai nhỏ của mình, sau đó bơi ra chỗ sâu hơn.
Càng cách bờ biển xa, màu nước càng đậm.
Sóng biển mênh mông phía xa, khiến hắn không khỏi có chút ngây dại.
Bỗng nhiên, tay của hắn chạm phải một nhúm lông âm ấm, thấy lạ hắn bèn dùng sức kéo một cái.
Liền nhìn thấy một sinh vật sống đang nằm trong tay của hắn.
Khi hắn nhận ra đây là một con mèo, không khỏi giật mình, nhất thời lỡ tay buông mèo kia ra.
Sao trong biển lại có mèo được nhỉ?
Mèo con lại rơi xuống nước.
Tôn Hải ở phía trên, chỉ ngoi ra một cái đầu.
Đây là khu nước sâu, người không rành bơi không dám tới nơi này du lịch.
Lúc này, nếu không phải phía sau còn có rất nhiều người thì có lẽ Tôn Hải đã gào lên rồi. “Soat!”
Một con quái vật khổng lồ chui từ trong mặt biển ra.
“Có yêu quái!!!”
Tôn Hải quay đầu bơi về, vừa bơi vừa hô to.
Có mèo thì ừm, nhưng đù mé sao lại có cả trâu thế này?
Yêu quái! Chắc chắn đó là yêu quái
“Tiểu huynh đệ đừng hiểu lầm, chúng ta không phải là yêu quái. Sau lưng vang lên một giọng nói ôn hòa.
Tôn Hải
quay đầu nhìn, liền thấy một người đang ngồi trên đầu trâu.
Nếu người kia có dáng vẻ đáng sợ, chắc chắn Tôn Hải cũng sẽ coi người đó là yêu tinh, nhưng mà người kia chỉ đội mũ rộng vành, hơn nữa cảm giác rất hiền.
Giống như là một thầy dạy học, ôn tồn lễ độ.
Tôn Hải sửng sốt một chút.
Lý Bình An vắt vắt mảnh áo ướt trước ngực, không nhịn được phàn nàn với lão Ngưu: “Ta đã bảo ngươi ngủ thì đứng đánh rắm rồi mà, bùm một cái, đẩy thuyền tới tận nơi này”
Lão Ngưu yếu ớt phản bác, ai nhịn được rắm bao giờ.
Cũng may chỗ này gần bờ biển, cuối cùng một người một trâu một mèo cũng đã tới bờ.
Tôn Hải đứng cách đó không xa, còn dùng ánh mắt tò mò nhìn bọn họ.
“Các ngươi…đến từ đâu?”
“Phía bên kia biển.
Lý Bình An cởi áo ngoài ra, cũng không để ý đến dáng vẻ kinh ngạc của Tôn Hải.
“Phía bên kia biển? Đùa à” Tôn Hải thầm thì.
“Tiểu huynh đệ, hướng kia là hướng vào thành phải không?”
“...A…đúng”
Tôn Hải do dự một chút: “Ta có thể dẫn các ngươi đi, từ chỗ này đi vào thành còn phải đi một quãng dài, ngươi tới trấn chúng ta trước đi.
Tôn Hải nói như vậy, không phải là xuất phát từ thiện ý, mà là chú của hắn mở khách sạn trong trấn, hắn kiếm được khách cho chú là có thể danh chính ngôn thuận đến nhà chú ăn chực.
“Vậy xin làm phiền
Tôn Hải dẫn theo em trai, đeo giỏ đi trước dẫn đường.
“Các ngươi tới từ phía bên kia biển thật hả?” Tôn Hải hỏi.
“Đi bằng thuyền à?”
“Thế thuyền của các ngươi đâu?” “Hỏng”
“Chắc có nhiều người bỏ mạng lắm.
Lý Bình An: “Thuyền chỉ có chúng ta, thuyền cũng không lớn, không chứa nổi nhiều người như vậy. Tôn Hải nhìn Lý Bình An như nhìn thấy thằng đần.
Hắn vốn là đứa trẻ lớn lên trên biển, đương nhiên là hắn hiểu rõ các đội thuyền.
Thuyền của bọn họ chỉ chở mấy người bọn họ, sợ rằng còn không lớn bằng thuyền đánh cá nhà mình, vậy thì làm sao vượt biển được.
Nhưng mà, hắn chỉ nghĩ chứ không nói ra.
Đi cùng Tôn Hải, bọn Lý Bình An nhìn thấy rất nhiều dân tỵ nạn quần áo lam lũ ngồi chầu chực ven đường.
Thấy Lý Bình An bọn họ lập tức nhào lên xin tiền.
Lý Bình An lấy ra mấy văn tiền, cho một người phụ nữ có con nhỏ.
Cuối cùng bọn ăn mày này bị Tôn Hai đuổi đi.
Lý Bình An nhìn những dân tỵ nạn này hỏi: “Sao lại có nhiều dân tỵ nạn như vậy?”
Tôn Hải giải thích: “Mấy huyện duyên hải xảy ra lũ lụt, tiền cứu trợ phía trên gửi xuống còn chưa đưa được đến tay.
Huyện ta coi như là may mắn, không bị thiệt hại quá nghiêm trọng”
Thiên tai, thảm họa vốn là điều không thể tránh.
Bọn họ đi theo Tôn Hải vào trấn, lúc này có vẻ như trấn đang tổ chức một nghi lễ nào đó.
Đám người đi lên không theo thứ tự, người đi đầu đeo mặt nạ, mặc trang phục kỳ quái, động tác múa rất đặc biệt.
Miệng thì không ngừng lẩm nhẩm, phía sau là một tòa điện thờ cực lớn,
Hơn hai mươi hán tử trẻ trung khỏe mạnh khiên điện thờ, bước từng bước một.
“Đây là nghi lễ cảm ơn Hải Vương lão gia phù hộ của trấn chúng ta.
Điện thờ Hải Vương gia thờ một con rùa thần to lớn.
Ở những vùng sông nước khác, bởi vì do đặc tính tiên thiên, nên thủy phủ của mỗi nơi đều thuộc quyền sở hữu của Giao Long.
Chỉ có một số nhỏ sinh vật khác không phải Giao Long mở phủ.
Huống chi còn xây phủ ở vùng duyên hải, hẳn là Quy thần rất có thực lực.
Tôn Hải dẫn theo một người một trâu một mèo tới nhà mình, rót cho bọn họ một chén nước lạnh múc ra từ trong vạc.
Chỉ một lát sau, có một người phụ nữ đi ra.
Đó là mẹ của Tôn Hải, thấy Tôn Hải dẫn khách về, nhưng chỉ chiêu đãi khách bằng nước lạnh vội bảo tiếp đón không chu đáo, sau đó sai hắn đi nấu nước nóng.
Còn một ít bột trà, hắn hòa cùng nước nóng sau đó đổ cho Lý Bình An.
Lại qua một lúc lâu, tiếng vang phía bên ngoài mới dần kết thúc.
Có lẽ là nghi lễ đã kết thúc rồi.
Một lát sau, mấy tên nam nhân cùng đi vào trong phòng.
Trông thấy Lý Bình An bọn họ sững sờ thấy rõ, Tôn Hải nhanh chóng giải thích cho bọn họ.
Một người đàn ông trong số đó gật đầu: “Được rồi, vậy đi theo ta, chỗ ta có thể tắm nước nóng, còn cung cấp cơm.”
Tôn Hải cũng đứng dậy, đi cùng bọn Lý Bình An.
Nhìn dáng vẻ có lẽ là muốn tới nhà chú cọ cơm.
Dù sao, đây cũng là khách do hắn kéo tới mà.
Trên đường đi người đàn ông dặn dò Lý Bình An phải cẩn thận, bây giờ mấy huyện lân cận đều gặp phải thiên tai, không yên ổn.
Lý Bình An là người từ xứ khác tới, dễ bị bọn họ để ý.
Lý Bình An mới hỏi hắn nghi ngờ trong lòng mình: “Ban nãy tại hạ nhìn địa thế, theo lý thuyết mấy huyện lân cận gặp phải thiên tai, vậy sao huyện ta không bị liên lụy?”
Người đán ông đáp: “Đúng vậy, đều là nhờ ngài Quy thần phù hộ”
Lý Bình An hững hờ đáp: “Cớ sao chỉ phù hộ huyện ta, mà không phù hộ các huyện khác?”