Chương 764: Hải Thầ

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,034 lượt đọc

Chương 764: Hải Thầ

Những ngày này có nắng đẹp chiếu khắp muôn nơi thật sự khiến cho tâm tình con người ta thoải mái. Không khí trong lành xen lẫn với vị mằn mặn của biển.

Cô bé dùng đũa quấn sợi mì thành một vòng tròn rồi cho vào trong miệng, nằm trên bệ cửa sổ nhìn những đám mây trên bầu trời, cô bé tưởng tượng chúng là những con phi mã. Phía dưới lầu có rất nhiều người ra vào, ánh mặt trời chiếu lên khuôn mặt nhỏ nhắn sáng lạn của cô bé.

Một lát sau, ngoài cửa truyền đến tiếng bước chân là Trương Hải và đứa em trai bé bỏng của hắn bước vào. Hai người họ nhìn thấy cô bé thì không che giấu vẻ ngạc nhiên.

Ồ? Sao lại có thêm một cô bé? Con mèo nhỏ đi đâu rồi?

Trương Hải chỉ từng nhìn thấy mèo con, chưa từng thấy mèo con biến thành cô bé. Vì thế giờ phút này vẻ mặt cậu bé có chút nghi ngờ, mở miệng nói.

Bé gái ngẩng đầu lên: “Các ngươi đến đây làm gì?”

“Chúng ta tới tìm mèo con”

Cô bé nghiêng đầu.

“Chúng ta tìm mèo con để cùng ra biển.

Cậu em nhỏ hơn đứng ở bên cạnh Trương Hải, nói.

Cô bé vừa nghe nói đi ra biển thì lập tức nhảy xuống ghế.

“Chờ một chút, ta đi gọi mèo con cho

Cô bé đi vào trong một gian phòng, ở nơi mà hai huynh đệ Trương Hải không nhìn thấy, “bộp” một cái, cô bé biến thành một con mèo.

Ngay lập tức, con mèo quay đầu bước ra ngoài, kêu “ meo meo ~” Nhìn thấy mèo con đáng yêu, hai đứa trẻ rất vui vẻ.

Lúc này, Trương Hải lại nói thêm: “Đúng rồi, ta có mang theo kẹo.

Hắn vừa nói, vừa nhìn xung quanh tìm kiếm cô bé vừa rồi, muốn chia cho cô bé một viên nhưng mà không nhìn thấy ai, cô bé kia đi đâu mất rồi?

“Này! Có ai không?”

16:26

Con mèo nhỏ chớp chớp mắt rồi quay đầu chạy vào trong nhà, một lần nữa biến trở lại thành bé gái, nàng ló đầu ra, cũng không nói gì chỉ nhìn chằm chằm Trương Hải.

Trương Hải vừa định mở miệng nói cho cô bé viên kẹo thì cậu em trai tỏ vẻ không vui.

“Ca, chúng ta không quen biết cô bé ấy, sao lại đưa kẹo cho nàng ấy, tốt nhất là đưa kẹo cho mèo con thôi”

Có vẻ như Trương Hải cảm thấy em trai mình nói đúng nên không mở miệng nói gì nữa.

Bé gái lại rụt đầu vào biến thành mèo con, lại đi ra, ngẩng đầu nhìn chằm chằm cậu em trai. Chính xác hơn là nó đang nhìn chằm chằm vào viên kẹo trong tay cậu em.

Nhưng nó chỉ nhìn thấy cậu em trai bóc viên kẹo ra, rồi tự bỏ vào trong miệng mình.

“ Ca, mèo con không biết ăn kẹo phải không?”

. Có lẽ là vậy, chúng ta đi thôi.

Mèo con siết chặt móng vuốt nhỏ, những sợi ria nhỏ hai bên mép đều khẽ run run, dáng vẻ của nó

tức giận hận không thể cắn cho hai người kia một miếng. Nhưng cuối cùng, nó vẫn cố gắng kiềm chế nhịn xuống.

Sau chuyến đi ra điển, quần áo của Lý Bình An đều ướt hết. Hắn trở về quán trọ lau khô nước trên người, trong tay hắn cầm viên Xà Đảm Thạch, nhẹ nhàng thở dài.

Trên bàn còn có một bát mì, có vẻ như là của Miêu Nhi, bát mì còn đang ăn dở thì cô bé có việc gì đó đã để lại bát mì, chạy ra ngoài.

Lý Bình An đổ thêm một ít nước nóng vào trong bát mì, rồi cắm đầu cắm cổ ăn.

Quy Thần đã phải đền tội, nơi đây cần một hải thần mới.

Lý Bình An đang nghĩ đến những người có thể ứng cử hoặc dứt khoát giao nhiệm vụ này cho quan phủ địa phương.

Đến khi hắn ăn xong bát mì thì Miêu Nhi và lão Ngưu cùng nhau trở về.

Trên lưng Miêu Nhi đeo một cải giỏ nhỏ, trên người nàng toàn mùi tanh mặn của biển cả.

“Tiên tử đã trở về rồi đây”

Miêu Nhi đổ toàn bộ những hải sản trong giỏ nhỏ ra, toàn thân nàng đều dính bẩn.

Lý Bình An đưa tay ra nhẹ nhàng lau nước bùn bên khóe mắt nàng.

Miêu Nhi nhìn thoáng qua bát mì của mình trên bàn: “Mì của tiên tử đâu rồi?”

“Tại hạ ăn rồi”

“Ùm…..”

Miêu Nhi cúi xuống thu gom lại toàn bộ những hải sản trên mặt đất. Có vẻ như là buổi tối nay, nàng sẽ hấp một nồi hải sản.

Khi Miêu Nhi sơ chế các loại hải sản, cho thêm ớt và các loại gia vị vào nồi để hấp chung xong thì Lý Bình An cũng quay lại.

Hắn ra bên ngoài tìm hiểu tình hình một chút, trong khoảng thời gian ngắn hắn cũng chưa biết nên làm như thế nào mới là tốt nhất.

Dọc theo duyên hải có ba nước, đối với vùng biển này đều không phân chia rõ ràng người quản lý chính thức. Dựa theo lệ cũ của các triều đại trước kia thì đơn giản là ai làm Hải Thần thì người đó sẽ được quan phủ địa phương chứng nhận.

Điều này cũng không phải là do ba nước này lười quản lý mà ngược lại trên thực tế vì giải quyết vấn đề này bọn họ đã động đến binh đao nhiều lần. Nhưng mỗi một lần đều là lui quân trở về tay không, chi tiêu tốn lực lượng quốc gia vô ích.

Tình hình khu vực vùng biển này rất phức tạp. Trước kia, khi chưa có Quy Thần, khu vực này vẫn

luôn ở trong tình trạng hỗn loạn. Các phe phái thủy tộc khắp nơi âm thầm phân cao thấp, gây ra không ít rối loạn.

Hiện tại, Quy Thần đã chết sợ là nơi này lại rơi vào tình trạng hỗn loạn như trước đây.

Lý Bình An nhíu mày suy tư đến nỗi Miêu Nhi phải gọi đến hai ba tiếng hắn mới chú ý, phục hồi lại tinh thần.

Cô bé đang gặm nhấm một con cá, ngẩng đầu lên nhìn Lý Bình An.

“Đại Bình An lại có chuyện phải nghĩ sao?”

Đúng vậy”

Cô bé không tiếp tục hỏi kỹ mà lại nhìn sang Ngưu Ngưu đang tập trung cúi đầu ăn cơm. Trong lòng nàng nghĩ, đúng là Đại Bình An không thông minh chút nào, suốt ngày có chuyện phải nghĩ. Ngưu Ngưu ngoại trừ ăn chính là ngủ, thông minh hơn nhiều.

Lão Ngưu cũng nhận ra ánh mắt của cô bé, trừng mắt nhìn lại. Sau đó, Lão Ngưu nhìn về đĩa thức ăn trước mặt, lại cắm đầu cắm cổ ăn.

“Ngưu Ngưu ăn chậm một chút, trong nồi vẫn còn nhiều” Cô bé nói.

“ Ò…” Trong nồi đã ăn hết rồi. Lão Ngưu nói.

Lý Bình An nhìn món cá chạch kho tàu do Miêu Nhi nấu, gắp một con cho vào trong miệng. Cá chạch sao…... Ừm ? Đột nhiên, Lý Bình An nhớ tới một người.

Đêm khuya, Lý Bình An giơ tay lên. Trong lòng bàn tay, Bạch Ngọc Kinh hiện ra, kích thước Bạch Ngọc Kinh nho nhỏ giống như một mô hình đồ chơi nhưng mà nó lại có thể tự hình thành một thế giới nhỏ riêng biệt.

Lúc này, trong thế giới nhỏ đó đang có tuyết lớn rơi dày đặc. Toàn thân Tam công tử mặc trang phục màu trắng, đang dựa người vào lan can cửa sổ, uống trà, ngắm cảnh tuyết rơi, rất thư thái. Hắn nhận ra Lý Bình An đang quan sát mình, Tam công tử cũng không ngẩng đầu lên mà nói: “Lại làm cái gì đấy?”

“Tam công tử thật thư thái quá”

“Hừ ~”

Tam công tử thở ra một hơi thật dài: “Hay là ngươi cũng vào đây xem một chút?”

“Bây giờ, tại hạ không có nhã hứng như Tam công tử”

Tam công tử lắc đầu, lẩm bẩm một câu: ” Thật là không biết hưởng thụ.”

“Xin lỗi đã làm phiền Tam công tử ngắm cảnh tuyết nhưng mà tại hạ thật sự có chuyện cần nói với

Tam công tử.

Lý Bình An nói lại tình hình hiện tại với đối phương.

“Ngươi muốn ta làm Hải Thần ở chỗ này?”

“Ta suy nghĩ điều này là hoàn toàn dựa trên bản lĩnh của Tam công tử. Với khả năng của Tam công tử sẽ có thể thương nghị với ba nước vùng duyên hải, thu phục các thế lực khác trên biển.

“Không đi!” Tam công tử không chút do dự, nói.

“Không muốn đi.” Tam công tử thờ ơ nói một câu.

Hắn không giải thích lý do nhưng trạng thái hiện tại của hắn cũng đã thể hiện rõ rồi. Mỗi ngày hắn đều không cần phải lo ăn, lo uống, tu luyện trong Bạch Ngọc Kinh thực sự thoải mái hơn bất cứ động thiên phúc địa nào.

Mấu chốt hơn chính là không ai tranh giành với hắn. Mỗi ngày, hắn muốn ngủ lúc nào thì ngủ, muốn tu luyện lúc nào thì tu luyện, muốn xem tuyết thì chỉ cần nói với Lý Bình An một tiếng, muốn nghe mưa phùn gió xuân thì sẽ có mưa phùn gió xuân.

Bây giờ muốn hắn đi ra ngoài, chắc chắn là hắn không đồng ý.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right