Chương 765: Đừng nóng, đừng nóng

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,875 lượt đọc

Chương 765: Đừng nóng, đừng nóng

1954 chữ

“Không phải trước giờ, Tam công tử vẫn luôn muốn đi ra ngoài sao? Tam công tử đã ở trong Bạch Ngọc Kinh nhiều năm như vậy, cũng đã đến lúc rồi”

Tam công tử lắc đầu như trống bỏi: ” Không không không!! Ta cảm thấy mình cải tạo còn chưa đủ tốt, ta còn chưa thực sự hiểu rõ bài học mà tiên sinh khổ tâm vất vả dạy bảo. Ta cảm thấy mình còn phải ở chỗ này suy xét lại bản thân một khoảng thời gian dài nữa.

Lý Bình An không còn cách nào khác, thở dài nói: “Tại hạ không nuôi nổi công tử nữa rồi” “Không được, không được! Nếu bây giờ ta đi ra ngoài chắc chắn sẽ làm việc ác, ta sẽ xé toàn bộ vở bài tập của những đứa trẻ, để bọn chúng bị tiên sinh dạy học đánh mông, trộm bánh bao của kẻ ăn mày, trèo lên cửa sổ nhìn trộm goá phụ… Nói tóm lại chuyện xấu nào ta cũng sẽ làm hết!”. Tam công tử nghiêm túc nói hươu, nói vượn.

Nhưng mà, điều khiến cho Tam công tử suy sụp chính là vẻ mặt của Lý Bình An lại không chút thay đổi, rất bình thản, giống như là Lý Bình An đã sớm biết trước chiêu này nên đối với hắn là vô tác

dụng.

Tam công tử quyết tâm giở trò ăn vạ, nằm xuống lăn lộn trên mặt đất: “ Ta không đi! Ta không đi! Dù có thế nào đi nữa ta cũng sẽ không đi đâu hết!”

Lý Bình An nhẹ nhàng mỉm cười.

Bóng tối dần dần tan biến nhường chỗ cho ánh sáng ban mai, giữa biển trời xuất hiện một vầng ánh sáng. Chẳng mấy chốc, toàn bộ bầu trời phía đông đều bị thiêu đốt thành một màu đỏ rực, đó là ánh bình minh.

Nam tử trẻ tuổi là hoá thân của cá thành tinh nhô đầu lên, nhìn ánh sáng này khẽ thở dài.

Quy Thần đã chết. Hắn không biết là do vị thần tiên nào làm, cũng không biết rốt cuộc mục đích vị thần tiên này làm việc đó vì lý do gì. Tuy rằng khi còn sống, Quy Thần cũng không làm được chuyện gì tốt đẹp. Nhưng mà, với việc hắn đã chết này e là không lâu nữa vùng biển này sẽ rơi vào hỗn loạn lón.

Dù sao đi nữa thì hắn cũng là chủ nhân trên danh nghĩa của vùng biển này, trước giờ có thể áp chế rất nhiều thế lực nhưng bây giờ hắn đã chết…....

“Haizz!”

Nam tử trẻ tuổi lắc đầu, thở dài. Hắn mặt ủ mày chau, nghĩ tới tương lai, tới những điều sẽ xảy ra tiếp theo. Dù nghĩ như thế nào, hắn cũng cảm thấy sự tình không có chiều hướng nào là sẽ tốt đẹp. “Bình minh đến từ khi nào vậy?” Nhìn ánh bình minh rực rỡ, nam tử trẻ tuổi xúc động thốt lên một “Ầm ầm – -!” Bỗng nhiên, trên mặt biển nổi lên cơn sóng lớn. Một vật thể kích thước khổng lồ lao xuống nước. Trái tim nam tử trẻ tuổi run lên, sao nhanh như vậy, sóng gió đã xảy đến rồi sao?? Quy Thần đã chết. Tuy rằng, Quy Thần không phải là người có địa vị cao nhất trong Thủy phủ. Nhưng lão ta cũng là một trong những thống lĩnh một phương. Hiện tại những thống lĩnh trong Thủy phủ đang tranh chấp không ngừng, ai cũng đều muốn ngồi vào vị trí Hải Thần này.

Tuy nhiên, nam tử trẻ tuổi hiểu rất rõ. Dù là ai trong bọn họ ai hay cho dù là mấy thống lĩnh bọn họ hợp sức lại với nhau đều không đủ mạnh để duy trì địa vị hiện tại của Thủy phủ. Chỉ sợ toàn bộ sẽ bị các thế lực khác chia cắt sạch sẽ.

Nam tử trẻ tuổi nhanh chóng đi về hướng phát ra tiếng động vừa rồi. “ Gào- -!” Giao Long sao !? Không đúng, khí áp này không phải Giao Long có thể so sánh được. Nam tử trẻ tuổi dừng lại, quan sát từ xa.

“Ta không đi! Ta không đi! Nhanh để cho ta trở về, ta không đi.

Nam tử trẻ tuổi nhìn thấy trước mắt là một con quái vật có kích thước khổng lồ giống như một đứa trẻ ba tuổi đang không ngừng làm nũng với một người.

Nam tử trẻ tuổi lập tức ngây ngẩn tại chỗ.

Đây là…... Đây là chuyện gì thế này?

Nam tử trẻ tuổi nuốt khan một ngụm nước bọt, ngước mắt nhìn lên, nơi đó có một bóng người mơ hồ.

“ Được rồi, để người khác nhìn thấy còn tưởng rằng ngươi chỉ có mấy tuổi thôi đấy.” Giọng nói vọng xuống từ trên cao.

“Hy vọng Tam công tử có thể xử lý ổn thỏa các vấn đề nơi đây, chớ có theo gót Quy Thần đấy”

Lý Bình An nói xong, khẽ búng ngón tay ra, nói :” Bản thân viên Xà Đảm Thạch này đã là rất trân quý, lại được trải qua Quy Thần bồi dưỡng nhiều năm, ta cũng giao nó lại cho Tam công tử. Sau khi bàn giao xong công việc, Lý Bình An rời đi.

Nam tử trẻ tuổi đang nghe lén, bất chợi cảm thấy một luồng khí áp khóa chặt toàn thân. Ngay lập

tức, toàn thân hắn cứng đờ, ngay cả cử động ngón tay cũng không làm được.

Một luồng hơi thở nóng hổi phun tới trước mặt hắn, một cái đầu rồng khổng lồ và một chiếc vuốt vàng rực xuất hiện trước mắt hắn.

Nam tử trẻ tuổi không thể thốt nên lời, cố gắng hít sâu một hơi, lấy lại bình tĩnh, ổn định lại tinh thần. Cuối cùng, hắn mới dám mở miệng, hỏi:

“Các hạ…... Các hạ là thần thánh nơi nào?”

“Ta sao?” Tam công tử lạnh lùng đáp: ” Ta là thủ lĩnh tương lai của các ngươi”

So với dáng vẻ lăn lộn làm nũng lúc nãy, dáng vẻ con rồng lúc này khác hẳn một trời một vực. Lúc này, phong thái uy nghiêm của Long tộc trên người Tam công tử toát ra hoàn toàn, không sót chút nào.

“ Con mẹ nó thật là xui xẻo!” Tam công tử tự mắng mình.

“Cuộc sống của bản công tử đang ổn định, mỗi ngày êm đềm trôi qua thật là tốt, thế mà lại đưa ta đến nơi này chịu tội…....

Tam công tử hóa thân thành hình người, liếc mắt nhìn nam tử trẻ tuổi.

ngươi. Haiz, mệnh của ta là phải chịu vất vả khổ sở mà ~”

Trong quán trọ.

“Tam công tử đi rồi sao?”

Cô bé ngẩng đầu, chuyển ánh nhìn từ trong sách lên người Lý Bình An, vẻ mặt nghiêm túc hỏi.

Lý Bình An vừa pha trà, vừa trả lời.

“Đi đâu rồi?”

“Đi ra biển”

Bé gái lại cúi đầu xuống.

“Tại sao Tam công tử lại đi vậy?”

“Bởi vì đã đến lúc hắn nên rời đi”

“Giống như Gia Trạch khi đó phải không?” Cô bé lại hỏi.

Nói xong, Lý Bình An nhìn về phía cô bé.

Cô bé phát hiện ra ánh mắt của hắn nhìn mình. Dường như nàng dự cảm được điều gì đó, lập tức vùi đầu xuống.

“Bụp…”. Một tiếng “bụp” vang lên, cô bé biến thành mèo con, ngậm lấy cuốn sách chạy đi.

Lý Bình An mỉm cười. Sau khi xử lý xong chuyện này, hắn cũng nên rời đi.

Tối hôm đó, Miêu Miêu tiên tử và lão Ngưu đều không thấy bóng dáng. Lý Bình An ngồi một mình trên nóc nhà ngắm trăng. Trương Hải và đệ đệ của hắn cũng tranh thủ thời gian này leo lên nóc nhà.

Hai đứa nhỏ này tuổi không lớn, thành kính hướng lên bầu trời cầu nguyện. Lý Bình An nhìn thấy bọn họ như thế, cũng không phải một hai lần. Hắn cũng không biết bọn họ học được phương pháp này từ đâu.

Theo lời kể của hai huynh đệ thì từ ngày xảy ra lũ lụt. Mỗi khi rảnh rỗi, bọn họ sẽ leo lên mái nhà cầu nguyện. Họ cầu nguyện đừng xảy ra lũ lụt nữa và cũng cầu xin Hải Thần lão gia tiếp theo sẽ yêu cầu

Trương Hải vừa cắn bánh bao, vừa nói với Lý Bình An.

” Ngươi nghĩ những lời chúng ta nói, ông trời có nghe thấy không?” “Có lẽ có”

“Ông trời có nghe thấy thì có đồng ý với chúng ta không?”

“Nếu nghe thấy thì chắc chắn sẽ đồng ý.

“Ông trời có thể quản được Hải Thần không?”

“Điều này ta thực sự không rõ”

Trương Hải nhíu mày nhìn Lý Bình An: ” Sao ngươi cái gì cũng không biết như thế, không phải ngươi nói mình đọc qua rất nhiều sách sao?”

“Nhưng trong sách chưa từng viết về những điều này” Lý Bình An nghiêm túc trả lời.

Trương Hải không hỏi thêm nữa, vỗ vỗ đệ đệ đang chơi đùa với hòn đá bên cạnh, tiếp tục thành kính hướng lên trời cầu nguyện.

Lý Bình An cũng không quấy rầy bọn họ, lặng lẽ rời đi.

Bầu trời thăm thẳm, trăng sáng tròn như cái đĩa, chiếu rọi lên khuôn mặt thành kính của hai đứa trẻ. Bọn chúng không biết những ước nguyện của mình có thể truyền xa tới đâu. Chúng chỉ biết

dùng loại phương thức vụng về này truyền đi nguyện vọng của mình.

Ánh trăng chiếu rọi lấp lánh như váy cá.

Cô bé ngồi trên lưng lão Ngưu, nhìn ra phía biển. Trên mặt biển xuất hiện một cái đầu rồng khổng lồ. Cô bé giơ tay lên, vẫy vẫy. Tam công tử lại gần: ” Chuyện gì vậy?”

“Tiên tử tới là để tạm biệt ngươi, còn mang đến cho ngươi món dưa chuột muối mà ngươi thích ăn.” Nói xong, cô bé đặt một cái hũ nho nhỏ lên trên cái mũi khổng lồ của con rồng.

“Tam công tử phải tự chăm sóc mình thật tốt nhé.” Cô bé nghiêm túc nói.

Tròng mắt Tam công tử đảo quanh: ” Hay là ngươi ở lại làm bạn với ta đi”

“Không được”

Cô bé từ chối không chút do dự.

Tam công tử thở dài :” Con mèo ngốc này, ngươi cũng phải tự chăm sóc bản thân, đừng để Đại Bình An lòng dạ hiểm độc lừa dối”

“Đại Bình An chỉ biết ăn với nằm thôi, không cần nói Đại Bình An như vậy”

“Ngươi không phát hiện hắn cả ngày lừa ngươi đi làm việc này việc kia, nhưng chính hắn thì chẳng làm cái gì cả sao? Mỗi khi khen ngươi một câu thì lập tức tinh thần hăng hái làm việc của ngươi lại lên cao ngất, còn hắn thì chỉ cần đơn giản nói một câu là xong”

“Ui da, má ơi…... Đừng nóng, đừng nóng, đừng như vậy!! Sai rồi…... Ta sai rồi…...

Bỗng nhiên, Tam công tử sợ hãi kêu lên, quẫy thân quay đầu bỏ chạy.

Ở trong quán trọ, Lý Bình An khẽ nhíu mày.

A, là ngươi tự chọn đi vào con đường chết.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right