Chương 766: Thế lực lớ

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 740 lượt đọc

Chương 766: Thế lực lớ

3525 chữ

Trên biển mây, thỉnh thoảng có những tu sĩ bay lướt qua. Nếu đợi thêm một chút nữa thì còn có thể nhìn thấy những chiếc phi thuyền kích thước khổng lồ bay qua. Càng đi tới gần Trấn Yêu Quan, cảnh tượng này lại xuất hiện càng nhiều hơn.

Đôi giày rơm giẫm trên cỏ mềm mại, Lý Bình An vừa đi, vừa ngẩng đầu nhìn về phía xa xa. Mèo con trèo lên một cái cây cách đó không xa, dùng móng vuốt cẩn thận hái quả hạch nhỏ trên cây, từng quả, từng quả rơi xuống dưới.

“Xoạt xoạt xoạt”

Lão Ngưu ở dưới đất thì hứng lấy, hứng hết quả này đến quả khác, hết quả này đến quả khác… Mèo con cũng không biết những quả hạch mình vất vả lắm mới hái được đều bị lão Ngưu xấu xa ăn

(V)

Đột nhiên, mèo con cụp người xuống, nó thấy trong cây có một cái lỗ, nó dùng móng vuốt cào cào

cái lỗ ra, thò đầu nhỏ vào bên trong kiểm tra thì phát hiện bên trong có đầy quả hạch. Ô~

Mèo con vui mừng, dùng móng vuốt lấy từng quả hạch từ bên trong ra ngoài. Cuối cùng nó thu toàn bộ quả hạch vào trong bao tải nhỏ của mình, từ trên cây nhảy xuống, nhìn thoáng qua đống vỏ quả hạch trên bãi cỏ, mèo con nghiêm nghị nhìn chằm chằm vào lão Ngưu.

Lão Ngưu chớp chớp mắt, nghiêm túc nói.

“Ừm! Không có độc.

Miêu Nhi vươn móng vuốt xoa mặt lão Ngưu, nói: ” Ngưu Ngưu thật sự là tham ăn quá, Đại Bình An còn chưa ăn mà

“Ò…..”

Mèo con vỗ vỗ vào cái bao tải nhỏ của mình, may mà nó đã có chuẩn bị từ trước.

“Về thôi”

“Ò.”

Lý Bình An nhìn những quả hạch của mèo và trâu mang về, cầm lên một quả nhẹ nhàng tách hạt

bên trong ra, bỏ vào trong miệng nhai vang tiếng “cộp cộp”.

“Hạt hạch nhỏ nấu chín ăn sẽ ngon hơn.

“Ừ, tiên tử biết rồi”

“Tiên tử giỏi thật, tìm được nhiều quả hạch như vậy

“Đúng vậy, trong cái lỗ đó có rất nhiều quả”

Nàng còn chưa nói xoong thì sau lưng vang lên tiếng nói: “Thì ra là các ngươi lấy trộm đồ ăn của chúng ta!”

Miêu Nhi quay đầu lại, thấy hai sinh vật còn nhỏ hơn cả mình. Hai con vật đều có một đôi mắt to tròn đen láy, có bộ lông màu đỏ và cái đuôi to xù xì, trên cái đầu tròn trịa có một đôi mắt như bảo thạch. Chúng là hai con sóc nhỏ.

Một con sóc lớn hơn một chút đang rất hung hăng đứng ở phía trước. Con còn lại nhỏ hơn, trốn ở sau lưng con sóc lớn kia, có vẻ hơi nhút nhát.

Miêu Nhi tò mò nhìn hai con sóc nhỏ.

“Đây là thức ăn của chúng ta!”

“Nhưng đây rõ ràng là thức ăn mà tiên tử và lão Ngưu cùng nhau tìm thấy mà.

16:27

“Ngươi…... Ngươi là cái đồ không biết xấu hổ, đồ ăn ấy là lương thực dự trữ được chúng ta giấu ở trong nhà bị ngươi phát hiện lôi ra ngoài!”

Con sóc lớn hơn rất tức giận, hét lên.

Con sóc bé liếc nhìn thoáng qua Lý Bình An sau lưng mèo con, lại liếc nhìn hình thể to lớn của Hắc Ngưu thì hạ giọng thì thầm: ” Đầu đàn…... bỏ qua di…..”

Miêu Nhi nghẹn lời không biết nói thế nào, nàng quay đầu nhìn Đại Bình An.

Lý Bình An ngồi khoanh chân dưới tàng cây, vẻ mặt bình tĩnh hỏi: “Tiên tử có đi lục lọi nhà người khác không?”

“Không có, tiên tử chỉ tìm thấy một cái lỗ trên cây mà thôi” Miêu Nhi đáp.

“Cái lỗ đó chính là nhà của chúng ta.

Vẻ mặt Miêu Nhi rất ấm ức.

???

. Tiên tử…... Tiên tử không biết…...

Lý Bình An lấy tay chống má, cười nói với hai con sóc: “Hai vị hiểu lầm rồi, tiên tử nhà ta không biết đó là nhà của hai vị, nơi này còn dư lại một ít quả hạch sẽ lập tức trả lại cho hai vị, phần còn lại, chỗ

chúng ta còn có một ít đồ ăn khác coi như là xin bồi thường phần thiếu hụt”

Sóc lớn nhìn Lý Bình An một cái, thấy hắn là người phân giải có tình có nghĩa thì không nói gì nữa. Mèo con cúi đầu, đẩy những quả hạch còn lại tới trước mặt hai con sóc, lại lấy rất nhiều thịt khô và dưa muối ra đưa cho chúng. Sóc lớn nhìn những thứ ấy thì nói: ” Chúng ta không thể tích trữ những thứ này được!”

“ Đầu đàn bỏ qua đi, đừng tạo thêm phiền phức nữa.” Sóc nhỏ đứng phía sau muốn bỏ qua, sớm dàn xếp ổn thỏa.

“Nhưng chúng tôi chỉ có những thứ này thôi” Lý Bình An nhún nhún vai: “Nếu không thì thế này được không, chúng ta ăn của các vị bao nhiêu quả hạch, chúng ta sẽ cùng các vị đi hái, đền bù đủ cho các vị, được không?”

Được!”

Vì thế, một người, một trâu, một mèo đi theo hai con sóc nhỏ hái quả hạch. Lão Ngưu thở dài một hơi. Đây là chuyện gì vậy, bây giờ lại còn phải đi theo hai con sóc nhỏ mới thành tinh đi hái quả hạch. Lão Ngưu liếc mắt Lý Bình An một cái, hận không thể đá cho hắn một cái, từ khi đi theo ngươi, chưa có một ngày nào là tốt lành.

Thu hoạch quả hạch, đối với bọn họ mà nói không có gì khó khăn. Tuy nhiên, đối với hai con sóc

nhỏ mới thành tinh không lâu mà nói thì ở trong rừng này hái quả không phải là một chuyện dễ dàng. Chúng phải hết sức cẩn thận, phòng bị những loại dã thú trong rừng.

Hiện tại, có nhóm người Lý Bình An đi cùng, bọn chúng có thể yên tâm hơn nhưng vẫn phải đề cao cảnh giác.

Lúc đầu, mèo con còn cảm thấy rất xấu hổ nhưng hiện tại nó đã hoàn toàn đắm chìm trong niềm vui sướng hái quả, nó theo sát hai con sóc nhảy nhót trong rừng. Lý Bình An và lão Ngưu thì chậm rãi đi ở phía dưới.

“Đừng đi nữa, dừng lại, phía trước có hổ!”

Bỗng nhiên, Sóc lớn nhỏ giọng cảnh báo, nó vươn móng vuốt ngăn cản Lý Bình An và lão Ngưu đang định tiếp tục tiến lên.

Cách đó không xa, thực sự có con hổ đi ngang qua nhưng may mắn là nó chỉ đi ngang qua mà thôi. Con sóc lớn thở phào nhẹ nhõm, ra hiệu có thể tiếp tục đi tiếp. Trong cuộc hành trình thỉnh thoảng xảy ra chuyện như vậy, sóc lớn lại thể hiện ra năng lực của mình, nó luôn có thể dự đoán được trước mối nguy hiểm.

Chỉ là sóc lớn cũng không biết là có chuyện gì, nó cảm thấy hôm nay cánh rừng có chút kỳ quái. Những dã thú hung mãnh trong rừng bình thường sẽ không xuất hiện như vậy, cũng không biết là ngày gì…...

Sóc lớn nhìn chỗ quả hạch thu hoạch lần này thì cảm thấy rất hài lòng. Nó ngẩng đầu lên nói với mèo con:

“Đủ rồi, chúng ta hoà nhé”

Mèo con cũng gật đầu, vươn móng vuốt nhỏ ra, móng vuốt hai bên nắm chặt nhau, giống như là bắt tay kết thúc một cuộc giao dịch công bằng.

Lý Bình An hỏi: “Phía trước chính là núi Kinh Môn phải không?”

“Đúng vậy” Sóc lớn gật gật đầu.

Lý Bình An nhìn về phía xa, qua núi Kinh Môn là Trấn Yêu Quan. Cuối cùng cũng sắp tới nơi rồi. Sau khi tạm biệt Lý Bình An, hai con sóc mang theo một túi lớn quả hạch trở về nhà.

Sâu trong rừng rậm, những sinh vật kích thước to lớn hoá thành tinh đang tổ chức cuộc họp như thường lệ.

Bởi vì nơi đây rất gần Trấn Yêu Quan – là quan ải lớn đứng đầu thiên hạ, cho nên linh khí trong rừng rất đậm đặc, có rất nhiều sinh vật hoá thành tinh. Nơi đây lại đồnng thời có khoảnh cách đến Trấn Yêu Quan không xa nên những yêu tinh trong rừng này đều rất khôn ngoan đến mức không thể khôn ngoan hon.

Một con mãng xà hóa thân thành nam tử mặc trang phục trắng nói: ” Các ngươi đoán xem hôm qua ta đã gặp ai?”

“Lý Bình An? Lý Bình An nào? ” Nam tử hoá thân từ gấu đen thành tinh hỏi.

“Nói nhảm! Ngoại trừ tên Lý Bình An ở Đằng Trùng Thành kia thì còn có thể là Lý Bình An nào nữa. “Thật sao?”

“Ta đã từng thấy bức vẽ chân dung của hắn, đi cùng với hắn còn có Ngưu Thần, không thể nhầm lẫn được.”

“Hắn tới nơi này làm gì? Chẳng lẽ là đi về Trấn Yêu Quan?”

“ Có lẽ là như vậy, nhưng quan trọng hơn là hôm qua ta đã thấy hắn giúp hai con sóc hái quả hạch”

Cái gì!?”

“Hai con sóc đó…... có thế lực lớn gì phía sau sao?”

“Không biết nhưng thật là đáng sợ” nam tử mặc áo trắng cảm thán: “ Thời buổi này ai cũng không thể trêu vào”

Sau khi chào tạm biệt hai con sóc nhỏ. Một người, một trâu, một mèo cũng đóng gói hành lý xong. Phía sau gió vẫn thổi như cũ, đi qua cánh rừng, tiếp tục hành trình đi về phía trước.

Tuy nói phía trước chính là núi Kinh Môn nhưng mà cái “phía trước” đó là mấy trăm dặm đường núi. Rừng cây càng rậm rạp, đường núi càng khó đi. Thế núi hai bên càng lúc càng cao, thung lũng càng lúc càng sâu không thể đo lường được.

Một người, một trâu, một mèo đói bụng thì dừng chân nhóm lửa nấu cơm ngay tại chỗ, ăn lương khô chống đói, khát thì uống suối suối, gặp núi leo núi, gặp sông lội sông, giống như trăm năm trước, quay lại con đường cũ.

Bỗng nhiên nhớ tới một câu.

Nhân nhân tự hữu định bàn châm, vạn hóa căn nguyên tổng tại tâm.

Khước tiếu tòng tiền điên đảo kiến, chi chi diệp diệp ngoại đầu tầm.

(Tạm dịch: Người người tự có kim chỉ nam, nguồn gốc của mọi sự biến hóa đều bắt nguồn từ tâm. Tâm chi phối vạn vật. Biến hóa của vạn sự tại thế gian, đều thuận theo tâm tính mà thay đổi. Bất cứ lúc nào, nếu tâm bất động, mọi việc sẽ trở nên sáng tỏ thông suốt.) Trước kia có lão Ngưu bầu bạn, hiện tại lại có thêm một con mèo đáng yêu, biết chăm sóc người khác. Cho tới bây giờ, Lý Bình An cũng chưa bao giờ cảm thấy cô độc, nhìn từng dãy núi, nhìn từng vùng rừng rậm, cảm nhận được luồng hơi thở rộng lớn bao la.

Ngày ngày tỉnh giấc giữa rừng xanh, không hỏi chuyện phàm trần, tĩnh tâm hưởng thụ mọi thứ, vốc lên một vốc nước suối, ánh sáng lấp lánh hiện ra trong lòng bàn tay.

“Ăn cơm thôi.” Miêu Nhi gọi.

“Hôm nay ăn gì đây?”

“Cơm rang thịt khô”

“Thịt gì vậy?”

“Đại Bình An ăn đi” Cô bé tránh né không trả lời, xới cho Đại Bình An một bát cơm đầy và rất nhiều thịt khô.

“Tại hạ không ăn nữa, ăn một miếng bánh khô là được rồi” “Bánh bột ngô không nóng, ở đây có cơm rang thịt khô mà

“Thịt gì đây?”

“Thịt chuột.”

“Tại hạ không ăn thịt chuột.

Cô bé khuyên giải: “Thịt chuột ở đây ăn rất ngon, tiên tử đã ướp rất kĩ, không khác gì thịt bình thường câ.”

Đại Bình An đã lâu không ăn thịt, cũng không phải trong rừng này thiếu thức ăn, trái cây có rất nhiều, sinh vật sống cũng có rất nhiều. Nhưng mà những sinh vật ở đây hầu như đều có linh tính. Sinh vật có linh tính thì không thể tùy tiện giết để ăn.

Đại Bình An đã lâu không được ăn thịt, không còn cách nào khác, cô bé chỉ còn cách rang cơm với thịt chuột.

“Vẫn là thôi đi”

Má cô bé hơi phồng lên, nhìn chằm chằm vào mắt Lý Bình An, giống như là muốn từ trong mắt đối phương tìm ra một tia giao động cảm xúc nào đó: ” Thật sự không ăn sao?”

Lý Bình An đã lấy bánh khô ra, cô bé cúi đầu, múc cơm trong nồi, lẩm bẩm. “Thật sự là quá kén ăn điể”

Cô bé lại nhìn thoáng về phía lão Ngưu, thấy lão Ngưu đã cúi đầu ăn.

Chạp chạp chạp ~”

Cô bé gật gật đầu.

“Ừm, vẫn là Ngưu Ngưu không kén ăn”

Lý Bình An đặt bánh bột ngô lên trên lửa nướng mềm. Sau đó, cứ uống một ngụm nước nóng thì sẽ ăn một miếng bánh bột ngô xuống bụng.

Cô bé nghe thấy trên đỉnh đầu của mình truyền đến tiếng động thì ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn

“A, lại có phi thuyền lớn.

“Ừ, đó gọi là phi thuyền”

“Tiên tử có muốn bay trên trời không?”

“Đại Bình An vẫn nên nằm nghỉ ngơi đi.” Cô bé nói.

Đại Bình An đã không ăn một chút thịt nào, sợ là sẽ mệt đến choáng váng.

Nhóm người cứ tiếp tục hành trình tiến về phía trước, cuối cùng cũng đến được núi Kinh Môn. Đường núi nhỏ hẹp như ruột dê, uốn lượn quanh co trên mặt đất. Hơn nữa thỉnh thoảng còn gặp phải khe suối nhỏ chảy vắt ngang lung tung trên đường làm mặt đất dưới chân ẩm ướt trơn trượt.

Càng đi về phía trước, thế núi càng dựng đứng hiểm trở, khe núi sâu thăm thẳm, thường xuyên không có đường mòn để đi.

Lý Bình An kéo tay cô bé, để cho cô bé theo sát mình. Lão Ngưu thì đi ở phía sau không nhanh không chậm đi theo sau họ.

Từ đỉnh núi chảy xuống một thác nước không quá rộng, thác nước chảy giữa cánh rừng xanh um, bọt tung trắng xoá xuống dưới đất, tiếng nước chảy róc rách, âm thanh rất dễ nghe.

“Nơi này có nhiều trái cây quá”

“Còn có cả cá nữa ~”

Cô bé nhìn những con cá bơi trong nước với ánh mắt háo hức. Nếu có thể bắt được vài con cá

về ăn với Đại Bình An thì thật là tốt biết bao…...

“Tiên tử không được chạy lung tung”

Lý Bình An nắm chặt tay cô bé, không cho cô bé chạy loạn. Càng đi lên đỉnh núi, người xung quanh càng nhiều hơn. Dường như ai cũng ở trong một nhóm người tốp năm tốp ba, rất ít nhìn thấy tu sĩ đi một mình.

Đi đến đỉnh núi Kinh Môn. Một trận gió thổi tới, gió vẫn giống như trước đây.

Con đường giữa Trấn Yêu Quan và nhân gian đã bị ngăn chặn từ lâu, nếu muốn vào quan chỉ có thể chờ phi thuyền bay từ Trấn Yêu Quan đi tới đón.

Tu sĩ đi đến đỉnh núi càng lúc càng nhiều, tất cả đều tụ tập ở đây, chờ phi thuyền trở lại. Ông lão trông cửa đang ngồi dựa vào dưới tàng cây.

Khi lần đầu tiên, Lý Bình An và lão Ngưu tới Trấn Yêu Quan, ông lão đã ở chỗ này canh cửa. Lần thứ hai hai người đến đây, ông lão vẫn như cũ ngồi chỗ này canh cửa.

Lý Bình An ăn bánh bột ngô, ngồi khoanh chân trên đỉnh núi, nhìn ra xa xa nơi một vùng sương mù

bao phủ.

Bình thường chắc chắn Miêu Nhi sẽ chạy lung tung chơi đùa khắp nơi nhưng mà lúc này nơi đây tụ tập rất nhiều người, cô bé ngoan ngoãn học theo tư thế của Lý Bình An khoanh chân ngồi xuống. “Nơi này có nhiều người quá.

“Đúng vậy, người ở trong quan sẽ còn nhiều hơn.”

Họ đều rất mạnh sao?”

Phần lớn là rất mạnh”

“Bên kia là cái gì vậy?” Miêu Nhi chỉ vào phong cảnh phía dưới đỉnh núi hỏi.

Lý Bình An nhìn xuống con đường phía dưới núi, cười ấm áp.

“ Ngôi chùa có tường xanh, ngói đỏ kia chính là chùa Bạch Mã, là ngôi chùa Phật gia cổ xưa. Phía đông là Xuân Thu Các được xây dựng dựa theo thế núi. Phía tây là học viện Văn Xương. Tam giáo cùng có trách nhiệm bảo vệ con đường duy nhất đi qua núi Kinh Môn đến Trấn Yêu quan. Dựa theo quy củ, đệ tử ba giáo Nho, Phật, Đạo khi đi qua nơi này, đều phải đi theo con đường tương ứng”

Cô bé nghe xong vẫn thấy hơi mơ hồ, cũng không biết là cô bé nghe hiểu được bao nhiêu.

Lý Bình An nhìn cô bé, giống như đang nhìn thấy được chính bản thân hắn lần đầu tiên tới nơi đây. Khi đó chính hắn cũng còn rất nhiều điều không biết về thế giới này, may mắn dựa vào rất nhiều bằng hữu giúp hắn giải thích thắc mắc trong lòng.

Lần đầu tiên tới Trấn Yêu Quan, chính là Trương Tung Trương Tòng Tâm nói cho hắn biết rất nhiều điều về Trấn Yêu Quan. Chỉ đáng tiếc người ấy đã chết ở Trấn Yêu Quan.

Trong lòng Lý Bình An dâng lên nỗi niềm xúc động, cảm khái thời gian trôi qua thật nhanh. Khách qua đường thì thường vội vã, không hề hay biết, một năm lại một năm qua đi qua nhanh như vậy. Cô bé hít sâu một hơi, dựa theo phương pháp của Ngưu Ngưu dạy cho nàng, bắt đầu thổ

Túc.

“Ầm ầm…....”

nạp Quy

Lúc này, hình dáng một chiếc phi thuyền rất lớn từ trong sương trắng hiện ra. Phi thuyền đến, mọi người đứng trên đỉnh núi đều đồng loạt đứng dậy nhìn về phía phi thuyền.

Phi thuyền có thể chở được số người có hạn, số lượng người thì lại quá đông.

Lý Bình An định đợi lượt thứ hai.

. Các hạ…... Ngài có phải là Lý tiên sinh không?”

Một người đàn ông trung niên tỏ vẻ vui mừng tiến lại gần Lý Bình An.

Phía sau người trung niên còn có thêm ba người khác, bọn họ có vẻ đi cùng với nhau, tất cả đều quay mặt nhìn về phía bên này.

Cảnh tượng này khiến cho Lý Bình An nghĩ tới cảnh ba năm người bạn đi ở trên đường, đột nhiên

nhìn thấy một người con gái xinh đẹp. Sau đó, người huynh đệ to gan nhất, tiến lên bắt chuyện với cô gái xinh đẹp đó.

“Tại hạ họ Lý, nhưng không biết có phải là Lý tiên sinh mà các hạ nhắc đến hay không”

Người đàn ông nhanh chóng nói rõ ràng hơn: ” Ngài có phải là Lý Bình An tiên sinh không?” “Đúng, là ta.”

Người đàn ông trung niên tự giới thiệu tên mình, cũng nói hắn tu luyện ở nơi nào trong Vân Châu. Sau đó hắn lại nói với Lý Bình An rằng từ lâu hắn đã được nghe nói đến đại danh của Lý tiên sinh và Thần Ngưu, bày tỏ với Lý Bình An lòng kính phục.

Lý Bình An gật đầu đáp lại. Sau một hồi lâu người trung niên này mới rời đi.

Miêu Nhi nhìn theo hướng người trung niên rời đi, quay đầu lại nhìn Lý Bình An.

“Đại Bình An quen biết hắn sao?”

“Nhưng hình như hắn biết ngươi và Ngưu Ngưu.

“Ừ, hẳn là nghe nói đến bọn ta

“Ngưu Ngưu và Đại Bình An rất nổi tiếng sao?”

Lý Bình An không đáp.

Tại sao Ngưu Ngưu lại được gọi là Ngưu Thần? Nghe có vẻ khí phách hơn Miêu Ngạo Thiên của tiên tử. Miêu Nhi giật mình nhìn Đại Bình An và Ngưu Ngưu, giống như lúc này đây cô bé mới là chân chính quen biết hai người bọn họ.

Đại Bình An và Ngưu Ngưu hết ăn lại nằm, mà danh tiếng lại có thể lan xa đến như vậy sao?

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right