Chương 767: Chờ các hạ đây
Bóng đêm đúng giờ buông xuống.
Cô bé bỏ thêm vài khúc củi vào trong đống lửa làm cho ngọn lửa cháy sáng hơn.
Gió núi nhẹ thổi lướt qua.
Số lượng người tự tập trên đỉnh núi càng lúc càng nhiều, nhưng mà chỉ có một chiếc phi thuyền duy nhất đến Trấn Yêu Quan, hơn nữa cách mấy canh giờ mới có một chuyến.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé phản chiếu trong ánh lửa.
Cô bé tinh ý nhận ra ánh mắt của những người xung quanh, mọi người đều đang nhỏ giọng bàn tán về bọn họ. Vì thế, cô bé ngồi thẳng lưng, biểu cảm nghiêm túc, cẩn thận cầm củ khoai lang nướng trên tay, nhẹ nhàng bóc vỏ, khẽ mím môi, bắt đầu ăn từng miếng nhỏ, ăn một cách rất lịch sự và nhã nhặn.
“..... Cô bé kia rất đáng yêu, có lẽ là một con mèo thành tinh”
“Có thể được đi theo bên cạnh Lý tiên sinh chắc chắn là thiên tư đặc biệt hơn người. * Làm sao ta không nhìn ra điểm nào hơn người nhỉ
Những âm thanh như có như không truyền vào trong lỗ tai. Cô bé chớp chớp mắt, ăn càng thêm cẩn thận.
“ Chẹp chẹp chẹp”
“Ừ, đúng rồi, dáng vẻ trông có vẻ ngốc nghếch, không được thông minh cho lắm.
Hi!?
Cô bé chợt ngẩng đầu, biểu cảm cũng đột ngột biến đổi.
“Cẩn thận lời nói!”
Cô bé hít sâu một hơi, đặt củ khoai lang nướng xuống, lấy sách vở ra. Động tác lấy sách còn cố ý gây ra tiếng động lớn, lưng cô bé gồng thẳng tắp. Đôi mắt màu hổ phách nhìn chằm chằm vào nội dung trong sách, không hề chớp mắt.
“Ngươi nói nhỏ một chút đi, sợ là bị cô bé nghe thấy rồi..”
“Quả nhiên cô bé này rất là đáng yêu, chỉ hơi chút ngây ngô, cô bé đang đọc sách gì vậy?”
“Chăm sóc trâu cái sau sinh, cái quái gì thế này?”
” Chuyện này là sao? Thần Ngưu không phải là đực sao?”
“Có phải Thần Ngưu đã làm cho con trâu cái thành tinh nào đó lớn bụng không?”
Chỉ trong chốc lát, một tin đồn tự suy diễn nhưng rất hợp logic được lan truyền ra.
Đến sáng sớm, khi phi thuyền trở lại một lần nữa. Lần này cuối cùng cũng đến lượt bọn họ lên thuyền.
Đây là lần đầu tiên cô bé ngồi phi thuyền, rất ngoan ngoãn ngồi im trên lưng lão Ngưu.
Lý Bình An đứng ở vị trí mép phi thuyền, nhìn xuống tầng mây phía dưới.
Khi hắn quay đầu lại, phát hiện khu vực xung quanh mình không có ai. Giống như mọi người có một loại hiểu ngầm với nhau, rất nhiều tu sĩ đứng ở xa xa nhìn hắn với ánh mắt không có thiện cảm.
Lý Bình An thành danh trong trận chiến ở Đằng Xung Thành, lại ở trấn nhỏ giết chết rất nhiều tu sĩ, lại một lần nữa thanh danh lan rộng khắp nơi.
Những tu sĩ ở Thuỷ Kê kia không phải là một thân một mình, không có người thân. Họ có thể là sư
phụ của ai đó, chồng của ai đó, cha của ai đó, đệ tử, quan lại, bạn bè, gia đình…...Tạo thành một mạng lưới quan hệ rộng lớn.
Ở Trấn Yêu Quan – nơi các tu sĩ trong khắp thiên hạ hội tụ, gặp phải người trong mạng lưới quan hệ đó cũng không phải là chuyện kỳ lạ.
Vẻ mặt Lý Bình An rất bình tĩnh, ngồi xuống vị trí đó, cũng không để ý tới ánh mắt những người xung quanh.
Miêu nhi ghé sát vào bên tai Lý Bình An, nói thầm: ” Tại sao bọn họ lại nhìn chúng ta như vậy nhỉ?” “Có thể là bởi vì tiên tử quá xinh đẹp”
“Này, không được nói dối tiên tử
“Vậy thì có thể bọn họ muốn trộm lão Ngưu đi”
Miêu Nhi nhìn thoáng qua lão Ngưu còn đang tập trung gặm trái cây: “Đừng có đùa như vậy, một bữa Ngưu Ngưu ăn mười tám cái bánh bao, hết ăn lại nằm. Ngoại trừ tiên tử ra thì ai lại muốn Ngưu Ngưu chứ”
Khi Miêu nhi nói ra những lời này cố gắng nói thật nhỏ, nàng cũng muốn giữ mặt mũi cho lão Ngưu.
Lý Bình An không kìm được mỉm cười, đưa tay xoa xoa đầu của Miêu Nhi.
Lúc này, dưới ánh mắt của mọi người, một kiếm sư cầm theo thanh trường kiếm bước ra, không kiêu ngạo mà khiêm tốn ôm quyền thi lễ chào hỏi: ” Tại hạ là Tâm Kiếm Tông Liễu Vô Tâm, bái kiến Lý tiên sinh”
Lý Bình An bình tĩnh gật đầu: ” Hữu lễ”.
“Không biết Lý tiên sinh có nhớ người tên là Liễu Như Thị không?”
“Không nhớ rõ. Lý Bình An thành thật đáp.
“Liễu Như Thị chính là huynh trưởng nhà ta, trước kia huynh ấy tu luyện trong động Phong Đạo tại trấn nhỏ. Huynh ấy là người tính tình chất phác hiền lành, tuân thủ lễ nghĩa. Còn có nửa năm nữa là ta sẽ đến trấn nhỏ tiếp nhận vị trí thay huynh ấy. Huynh ấy đến trấn nhỏ từ mười năm trước, ngày chúng ta từ biệt ở Trường Đình lại chưa từng nghĩ đến đó lại là ngày vĩnh biệt.
Lý Bình An kiên nhẫn lắng nghe đối phương nói.
“Tại hạ biết tu vi của Lý tiên sinh thâm hậu, không ai sánh bằng. Tai hạ cũng không hy vọng có thể dựa vào sức của một mình mình báo thù được cho huynh trưởng. Chỉ là ta muốn hỏi tiên sinh một câu, huynh trưởng của ta có tội tình gì mà bị sát hại như vậy?”
Nói xong, Liễu Vô Tâm không chút sợ hãi nhìn chằm chằm vào Lý Bình An.
Tuy rằng sự việc xảy ra ở trấn nhỏ đã bàn bạc với Vô Lượng Thọ Phật và Ngọc Xu Viện Chân Quân thống nhất kết thúc mọi chuyện ở đây, không truy cứu nữa nhưng chuyện vẫn liên quan đến rất
nhiều người.
Tuy rằng chuyện đã lắng xuống một thời gian nhưng những người mất đi người thân, lão sư, bạn bè thân thích… Rất nhiều tu sĩ làm sao có thể chấp nhận.
Lý Bình An im lặng một lát, nói: ” Hỗ trợ người khác làm việc xấu chính là sai, sai mà không sửa.
“Làm sao huynh trưởng của ta có thể biết được âm mưu của lũ chó đó!!
Các hạ không cảm thấy nói ra lời này không khỏi quá mức buồn cười sao?
Người khác ta không biết nhưng huynh trưởng của ta từ nhỏ đã đọc sách Nho gia, thích yên tĩnh, làm việc thiện. Ngay cả người hầu trong nhà, huynh ấy cũng chưa bao giờ đánh chửi, thậm chí hiếm khi lớn tiếng quát mắng. Tiên sinh không tin có thể tìm hiểu một chút. Tiên sinh không tìm hiểu kỹ đã chủ động ra tay, đã phán xét cho rằng những người trong tiểu trấn đều là người có tội.
Huynh trưởng của ta thực sự là người vô tội, là bị liên lụy mà phải chết, tiên sinh nghĩ như thế nào?”
16:28
Liễu Cô Tâm nói ra những nhiều lời lẽ chính nghĩa, từng lới nói ra hoàn toàn không thấy có chút nào giả dối.
“Tiên sinh thoải mái trả thù nhưng ngài đâu có biết nỗi đau mất đi huynh đệ, ngài có biết trong nhà huynh trưởng của ta còn có đứa con nhỏ đang chờ huynh ấy trở về không?”
“Lý mỗ không biết”
“Giờ đã biết rồi, vậy tiên sinh còn nghĩ việc mình làm là không thẹn với lương tâm không?” “Không thẹn”
Lý Bình An trả lời vẫn bình tĩnh như cũ, không cần nghĩ ngợi.
Sắc mặt Liễu Vô Tâm tối sầm lại: “Làm sao tiên sinh lại có thể nói không thẹn với lương tâm chứ?” “Các hạ chỉ biết huynh trưởng của mình trong nhà có trẻ nhỏ chờ đợi nhưng vô số vong hồn bị tiểu trấn hiến tế kia chẳng lẽ không có trẻ con chờ hay sao?
Lý mỗ đã từng cho tất cả các tu sĩ trong trấn nhỏ không chỉ một cơ hội, bất luận trước đây họ đã làm chuyện gì, nếu lúc đó họ rời đi, Lý mỗ sẽ bỏ qua mọi chuyện, không truy cứu quá khứ. Chuyện đó cũng không tới phiên Lý mỗ điều tra phán xét.
Lý mỗ đã cho bọn họ thời gian một ngày, nếu sau một ngày bọn họ còn chưa rời khỏi trấn nhỏ vậy
thì tự gánh lấy hậu quả.
Mỗi người luôn phải trả giá đắt cho sự lựa chọn của mình, bọn họ giết Lý mỗ không hề nương tay. Vậy thì, Lý mỗ cũng sẽ không ở trước sinh tử nghĩ đến tính mạng của người khác.
Nếu lúc ấy Lý Mỗ chết ở trấn nhỏ là do thực lực Lý mỗ không đủ. Lý mỗ nhận. Chỉ là bọn họ không thể giết chết được Lý mỗ mà ngược còn lại bị Lý mỗ tiêu diệt mà thôi.
Lý Bình An gắn từng chữ nói.
“Cho nên, Lý mỗ không thẹn với lương tâm”
Liễu Vô Tâm siết chặt nắm đấm, bất ngờ bật cười.
“ Vậy đó chính là nguyên tắc làm việc của tiên sinh sao? Tu vi cao cường thì có thể muốn làm gì thì làm sao?”
Lý Bình An không quan tâm tới ý tứ mỉa mai châm chọc trong lời nói của hắn, thản nhiên cười, nói: ” Nếu các hạ muốn tìm Lý mỗ báo thù, Lý mỗ chờ các hạ đây”