Chương 768: BÊN NGOÀI TRẤN YÊU QUAN
Liễu Vô Tâm nắm chặt thanh trường kiếm, trong mắt bắn ra một đạo tinh quang.
Đám người đều đang yên lặng nhìn qua Liễu Vô Tâm.
Vẻ mặt Lý Bình An bình tĩnh, giống như không quan tâm Liễu Vô Tâm có ra tay với hắn hay không. “Liễu Vô Tâm muốn đánh nhau?”
“Chắc là không phải đâu”
“Ra tay khác nào đi tìm đường chết, đạo lý này Liễu Vô Tâm rõ ràng hơn bất cứ ai”
Đám người thấp giọng nghị luận.
Từ lúc bắt đầu, mặc dù Lý Bình An chưa có biểu hiện dấu hiệu tức giận nào.
Thậm chí nhìn qua còn thấy rất dễ nói chuyện.
Nhưng không ai dám nghi ngờ thực lực của hắn.
Có thể một mình giết Yêu tộc chống đỡ Đằng Trùng thành và lấy một địch trăm người tu sĩ ở trấn nhỏ, chỉ với hai chuyện này đủ chứng minh hắn có thực lực cỡ nào.
Cuối cùng Liễu Vô Tâm thả lỏng lực đạo nắm trên kiếm: “Ta sẽ dùng cách của ta để đòi công đạo cho gia huynh.
Lý Bình An gật gật đầu: “Lý mỗ ở đây chờ đến ngày đó”
Liễu Vô Tâm quay đầu đi.
Lý Bình An một lần nữa nhắm mắt lại, giống như vừa nãy không có chuyện gì xảy ra cả.
Hắn cũng không đến mức so đo với một đứa bé.
Cũng không lo lắng tương lai xảy ra chuyện xấu gì chứ đừng nói đến nhổ cỏ tận gốc.
Từ đầu đến cuối lão Ngưu ngay cả mí mắt cũng không thèm nhấc lên.
Mèo con cho dù ngốc, lúc này cũng hiểu có chuyện xảy ra.
“Ưm – là kẻ thù của ngươi sao?”
“Ừm. . . Xem như thế đi”
“Sẽ gây phiền phức cho chúng ta?”
“Không rõ lắm”
Mèo con ngẩng đầu, khuôn mặt nhỏ vô cùng nghiêm túc: “Vậy bây giờ phải làm sao?”
“Giờ không có cách nào xử lý”
“Chúng ta có kẻ thù, sau này không thể ngủ ngon được.
“Cũng không phải là kẻ thù duy nhất”
“Đại Bình An và Ngưu Ngưu có rất nhiều kẻ thù sao?”
Mèo con bắt đầu lo lắng: “Có bao nhiêu người? Nhiều không?”
“Không biết, nhiều giống như tiên tử ăn chuột vậy”
Mèo con hít một hơi: “Vậy là nhiều lắm đấy!”
Mèo con cúi đầu xuống, lại bắt đầu suy nghĩ miên man.
Không biết nghĩ tới điều gì, đến móng vuốt cũng nắm chặt lại. Sau đó lấy ra tấm bùa chú từ hầu bao, đọc pháp quyết.
Không bao lâu, một chiếc phi thuyền từ trên mây bay xuống.
Đích đến tiếp theo là Trấn Yêu Quan.
Từ lần từ biệt vội vàng lần đó đã một trăm năm, Lý Bình An dùng tay che đi ánh sáng chói mắt. Trước đó có nghe nói Trấn Yêu Quan bị Yêu tộc xâm lấn, nhưng lúc này bên trong Trấn Yêu Quan vẫn người đến người đi, xe ngựa không ngừng.
Từng nụ cười bình tĩnh và thoải mái làm nổi bật lên sự nhàn nhã của người dân nơi đây.
Giống như không có chuyện gì xảy ra cả.
Lão Ngưu hít hít cái mũi, cùng đó là đôi mắt lập tức sáng lên.
Thấy bên đường có quán ăn nhỏ đang bán thịt bò nướng.
Nhưng còn chưa kịp chạy tới, đã bị Lý Bình An đưa tay bắt lại.
Giá cả Trấn Yêu Quan này ra sao, Lý Bình An biết rất rõ.
Lúc ấy mới tới Trấn Yêu Quan, đi với Trương Từ Tâm ăn một bữa cơm sau đó phải rửa chén mấy tháng liền để trả nợ.
Suýt nữa mang cả quần lót trả vào.
Lần này hắn rút kinh nghiệm rồi.
“Bây giờ chúng ta đi đâu đây?” Mèo con hỏi. “Đầu tiên tìm một quán trọ để ở tạm đã
“Đại Bình An cũng có bằng hữu ở chỗ này sao?”
Mèo con dường như đã quen với việc Đại Bình An có bằng hữu ở khắp mọi nơi.
“Có, nhưng cũng không biết hắn còn ở đó hay không” Lý Bình An nói.
Đi đến quán trọ mà hắn đã rửa chén vài tháng ngày đó.
Quán trọ kinh doanh khá tốt, không quá vắng khách nhưng cũng không bận rộn lắm.
Chưởng quỹ đang miệt mài gõ cạch cạch lên bàn tính, giống như đang tính toán các khoản nợ vậy.
“Chưởng quỹ.”
“Thùng thùng –
Một bàn tay đưa tới, nhẹ nhàng gõ lên bàn một cái.
“Khách cần gì?”
Chưởng quỹ nói xong, chậm rãi ngẩng đầu lên.
Khi thấy rõ Lý Bình An, vẻ mặt hơi thay đổi:
“... Ai u!!”
“Ai u, là tiểu tử ngươi sao”
“Chưởng quỹ, đã lâu không gặp”
Chưởng quỹ vui mừng: “Tiểu tử ngươi vẫn còn sống à! Sao nhìn không thay đổi chút nào?”
“Nhiều năm không gặp, chưởng quỹ cũng không thay đổi gì.”
Lý Bình An nói nghe thì hay, thực tế chưởng quỹ đã già hơn so với hồi trước đó.
Ở Trấn Yêu Quan này có thể có được một gian cửa hàng, đương nhiên không phải người tầm thường.
Chỉ là phí hoài năm tháng, cho dù tu sĩ lợi hại đến mức nào cũng không bù lại được.
Chưởng quỹ cười ha ha một tiếng, nhìn Lý Bình An cảm khái rất nhiều.
Kỳ thật tình cảm của hai người cũng không sâu đậm bao nhiêu.
Chỉ là trăm năm trước trong một lần tình cờ quen biết, giờ phút này cố nhân lần nữa gặp lại. Lại sinh ra một loại tình cảm khó nói.
Hắn cảm khái không phải vì duyên phận đưa đẩy quen biết Lý Bình An, mà là đoạn thời gian kia sẽ
không bao giờ quay lại được.
Chưởng quỹ cũng không tính sổ sách nữa, phân phó tiểu nhị cho mấy người Lý Bình An thuê một gian phòng.
Lại dặn đầu bếp làm rượu ngon thức ăn ngon mang qua để ôn chuyện cũ với Lý Bình An.
Lý Bình An không có cự tuyệt, thoải mái ăn chực một bữa cơm.
Nói đến chuyện Lý Bình An và Trương Tung cùng nhau rửa bát gán nợ rồi đủ loại chuyện bát quái khi ấy.
Chưởng quỹ nhớ lại sự hưng phấn lúc đầu khi vừa tiếp nhận quán trọ từ tay phụ thân.
Lý Bình An thì nhớ lại cảnh chân ướt chân ráo vào giới tu tiên lúc ấy còn có sự ngây thơ và vô tri. Sau đó lại nói đến tình hình hiện tại của Trấn Yêu Quan.
“Những Yêu tộc này? Sao lại không thành thật như trước”
“Không sao, tiểu hài tử không ngoan đánh vài cái là chuyện thường”
“Trước kia đều là như thế này, không có gì phải lo lắng cả.
“Nếu như bọn họ thành thật thì cần xây Trấn Yêu Quan làm gì.”
Có thể nhìn ra được, chưởng quỹ và người ở Trấn Yêu Quan cũng không quan tâm đến việc Yêu tộc
xâm lấn.
Đối với bọn họ mà nói, việc này giống như ngày ba bữa cơm mà thôi.
Ban đêm, Lý Bình An ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng phía trên Trấn Yêu Quan.
Từ không trung rơi xuống từng mảng lớn bông tuyết trăng toán loạn một bầu trời đêm.
Chỉ một thoáng, toàn bộ Trấn Yêu Quan dường như bị bao phủ bởi tuyết trắng dày đặc.
Tiểu cô nương cũng chưa có thiếp đi đúng lúc này một trận gió lạnh thổi tới, khiến nàng bất giác rụt cổ lại.
“Sao tiền tử còn chưa ngủ?”
“Sao Đại Bình An vẫn chưa ngủ vậy?” Tiểu nữ đồng hỏi lại.
“Tại hạ đang suy nghĩ một vài chuyện
“Ta cũng có chuyện cần suy nghĩ”
“Tiên tử đang suy nghĩ gì đấy?”
“. . . Um, Đại Bình An nói trước đi”
“Không nói cho ngươi biết”
“Bổn tiên tử ta cũng không nói cho ngươi!”
Lý Bình An đem cửa sổ đóng lại: “Ngủ đi, ngày mai còn phải dậy sớm đấy” Tiểu cô nương biến thành mèo con, ghé người nằm cạnh Ngưu Ngưu.
Đôi mắt để nhắm lại nhưng đột nhiên lại mở ra.
“Yêu tộc có nghĩa là gì?”
“Là ý trên mặt chữ”
“Ta và Ngưu Ngưu cũng là Yêu tộc sao?”
“Không phải”
“Vậy như thế nào mới là Yêu tộc?”
“Giống như tiên tử nhìn thấy con người vậy”
Mèo con rõ ràng không hiểu nhưng lại không muốn hỏi nhiều.
Bởi vì tiếp tục hỏi sẽ làm giảm trí thông minh của mèo con mất.
“Tiên tử muốn biết thì mấy ngày nữa chúng ta ra ngoài nhìn xem là sẽ biết”
Hắn phải làm rõ chuyện bên ngoài Trấn Yêu Quan, cần biết rõ mọi chuyện mới có thể yên tâm rời
Lý Bình An thấy tay dính tro bụi thản nhiên chùi lên người lão Ngưu: “Ngủ đi.”
Bầu trời tràn ngập tuyết trắng.
Yêu tộc tạm thời ngừng tấn công, chỉ có một tiểu đội đi trong trời gió tuyết.
Phía trước đèn đuốc sáng lên.
“Lệnh bài! Khẩu lệnh!”
Một giọng nói vang lên từ trong bóng tối.
Người đứng đầu tiểu đội hô khẩu lệnh và cầm lệnh bài từ thắt lưng giơ ra.
Sau khi xác định là người một nhà, bóng người đó bước ra khỏi bóng tối.
“Huynh đệ, hiện tại tình huống thế nào?”
“Như cũ”
Nam tử trẻ tuổi cầm đầu khuôn mặt tái nhợt tiến lên trước vài bước: ” Huynh đệ, ngươi ở doanh
trại nào?”
“Doanh chữ Ất”
Nam tử trẻ tuổi vỗ bả vai của đối phương: “Huynh đệ, đi thôi!”
“Um?”
Trong tay nam tử trẻ tuổi lộ ra một con dao găm màu bạc, đâm thẳng vào cổ họng người thủ vệ.
Cùng lúc đó, hai doanh trại gần đó đồng thời bị tập kích.
“Thi thể mang đi giấu cẩn thận chút.
“Tiếp tục đi”