Chương 769: TA TÊN LÀ TIÊN TỬ MIÊU MIÊU

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 299 lượt đọc

Chương 769: TA TÊN LÀ TIÊN TỬ MIÊU MIÊU

Gió lạnh tàn phá bừa bãi, điên cuồng gào thét gào rít giận dữ giống như phát cuồng mà lật đổ cây cối.

Lại tựa như diều đứt dây, lung la lung lay bay lên bay xuống.

Trong gió lạnh một người trong bộ hồng y chậm rãi cất bước. “Huu ~ ”

Tiểu Hồng Y bị hất tung ở mặt đất.

“Mo… Ò…!”

Lão Ngưu duỗi móng ra bắt lấy tiểu cô nương.

Lý Bình An ngẩng đầu, nhìn xem độ cao của cánh cửa lớn đằng trước, trong đầu phác hoạ ra một bức tranh rõ ràng.

Có không ít người đang tiến vào Trấn Yêu Quan, đại bộ phận đều là tu sĩ tự nguyện đến Trấn Yêu

quan thu quan,

hoặc đơn giản là đến xem náo nhiệt.

Gió tuyết làm cho nơi đây tạo thành một vị trí đặc thù, hình thành nên một hiện tượng linh khí nào

Đúng là được trời ưu ái.

Tìm một chỗ cản gió trong sơn động ngồi xuống vừa khéo có một vị tu sĩ khoác áo choàng đi ngang

Vừa đi vừa thì thầm.

Âm thanh theo cơn gió tuyết truyền đến tai Lý Bình An.

“Mẹ nó, có tuyết lại tấn công, những con Yêu tộc đúng là mẹ nó gà tặc.”

“Đúng vậy, thời tiết thế này mà ngồi trong nhà ăn một bữa lẩu thì tuyệt còn gì bằng!”

Tiểu cô nương biến thành mèo con núp ở trong ngực lão Ngưu không ngừng xoa xoa móng vuốt

Lý Bình An mở bầu rượu, uống một hớp lớn.

Lại chia cho lão Ngưu một chút uống làm ấm thân thể.

“Tiên tử cũng muốn uống”

Mèo con nhìn bầu rượu nói.

“Mèo con không thể uống rượu, uống chút nước nóng

Lý Bình An dùng một tấm phù chú, mang băng đông thành khối rã thành nước đun sôi.

Mèo con nhấp miệng nhỏ uống nước nóng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bầu rượu bên hông Đại

Lúc này giọng nói một nam một nữ vang lên.

“Ở chỗ này nghỉ một lát đi, ta cũng không muốn đi nữa”

Hai người đi vào sơn động, trông thấy Lý Bình An.

Khẽ gật đầu, xem như chào hỏi.

Nữ tu sĩ cố gắng dùng linh pháp để ngăn chặn cơn bão tuyết nhưng cũng không có tác dụng gì. Nam tu sĩ đối diện khuyên nhủ: “Đừng uổng phí sức lực nữa.

Hắn nhìn thoáng qua Lý Bình An cất lời: “Tại hạ Nam Ninh Lưu Mậu Tài, huynh đài cũng là nghe

tiếng gió mà đến?”

“Xem như vậy.” Lý Bình An gật đầu.

“... Sao ta nhìn ngươi có chút quen mắt”

Lưu Mậu Tài nói ra.

Lý Bình An cười nhạt không nói.

Lưu Mậu Tài lại đưa mắt nhìn Hắc Ngưu sau lưng Lý Bình An, không khỏi cả kinh nói.

“Ngươi là Lý Bình An, còn có… Thần Ngưu? Ta nghe về các ngươi rất nhiều lần. Ngươi… Ngươi so với trong tranh đẹp… Đẹp trai hơn nhiều.

Lưu Mậu Tài suy nghĩ từ để hình dung Lý Bình An rồi hắn dùng ánh mắt nhìn Lý Bình An từ trên xuống dưới sau đó lại chuyển sang lão Ngưu.

Giống như là đang nhìn động vật quý hiếm nào vậy.

“Ông trời của ta ơi, chuyến này đi quá lời rồi, trên đường tới đây ta gặp rất nhiều người mà trước đó chỉ mới nghe nói qua thôi, không ngờ ở đây lại gặp các ngươi. Ta trở về nhất định phải khoác lác với bằng hữu của ta một phen, lại nói Nhị Hồ của ngươi đâu, không phải nói bên cạnh ngươi chỉ có Thần Ngưu sao? Còn con mèo này là sao..”

Lưu Mậu Tài líu lo không ngừng làm cho Lý Bình An có chút nhớ đến Cảnh Dục khi còn trẻ. Lúc này lại có giọng nói vang lên.

“Ở chỗ này nghỉ một chút đi.

Ngay sau đó có một đội tu sĩ đi vào trong động.

Nhóm tu sĩ này mặc cùng một kiểu trang phục, giống như là trang phục của pháp y.

Có khoảng bảy tám người, dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi dáng dấp thanh tú.

Nam tử trẻ tuổi sắc mặt trắng bệch, lấy ra một viên đan dược nuốt vào.

Bên ngoài cơn bão tuyết vẫn không ngừng, dường như nam tử trẻ tuổi có điều kháng cự đối với cơn bão tuyết.

Nhìn thấy bọn họ Lưu Mậu Tài vui mừng: “Ta biết các ngươi, là thủ vệ của Trấn Yêu quan. Không nói đâu xa, loại trang phục này là ở châu của bọn ta làm ra.

Dùng tơ tằm của một loài Linh Tằm nhả ra chỉ có ở châu bọn ta và chuyên cung cấp cho tu sĩ Trấn Yêu quan.

Lưu Mậu Tài khoe khoang tri thức của mình với nữ tu sĩ đi cùng, nhận được ánh mắt khen ngợi của đối phương.

“Mặt trên còn có số hiệu, ngươi nhìn số hiệu này của ngươi, chính là cấp Giáp.

Cấp Giáp? Thủ vệ cấp Giáp theo lý mà nói không nên xuất hiện ở đây.

Với lại dựa theo biên chế thủ vệ Trấn Yêu Quan, trong đội ngũ phải có một cấp Giáp, hai cấp Ất, ba cấp Bính.

Biên chế không chỉ xảy ra vấn đề, nhân số của các ngươi cũng không đúng.

Huynh đài, nếu ngươi là người trong nghề, làm thế này khác nào các ngươi là gian tế Yêu tộc phái tói…”

Nói tới đây, Lưu Mậu Tài không nói nổi nữa.

Bởi vì hắn chú ý tới vẻ mặt u ám của nam tử trẻ tuổi, hiện ra sát ý.

Lại đang dùng một loại ánh mắt như có như không nhìn chăm chú hắn, khóe miệng lộ ra cười lạnh. Lưu Mậu Tài mím môi, mắt giật liên hồi.

Cái mông xích sang bên cạnh, yết hầu lên xuống.

Hắn nhìn về phía nam tử trẻ tuổi, chỉ vào Lý Bình An đang đứng xem chuyện.

“Ngươi. . . Ta còn chưa giới thiệu bằng hữu của ta cho ngươi, hiện tại ta long trọng giới thiệu một

chút”

Du hiệp Cửu Châu, sát thủ Yêu Thánh, người bảo vệ Đằng Trùng Thành, bạn thân Võ Thánh Cố Tây Châu, đệ tử Thục Sơn… Lý Bình An và Thần Ngưu.

Ánh mắt nam tử trẻ tuổi thuận theo ngón tay Lưu Mậu Tài, nhìn về phía Lý Bình An.

Lý Bình An hai tay đút ở trong tay áo, ngồi chồm hổm dưới đất.

Chú ý tới ánh mắt của hắn, mỉm cười ấm áp.

Mấy người sau lưng nam tử trẻ tuổi đã đứng lên phá hỏng cửa hàng.

Phía ngoài gió lạnh tràn vào, sau đó đột nhiên gió thay đổi hướng.

Lưu Mậu Tài âm thầm với vào trong tay áo tìm pháp bảo đề phòng bất trắc. Động thủ!

“Huu~

Ánh sáng trong hồ lô không kịp chờ đợi bay ra ngoài, lấy tốc độ quỷ dị mà người ngoài không kịp nhìn thấy tình hình và biến thành một vòng cung trong hang động.

Mấy tên gian tế Yêu tộc không một tiếng động ngã trên mặt đất.

Kính hộ tâm trước ngực nam tử trẻ tuổi vỡ vụn, cùng lúc đó hắn tranh thủ thi triển pháp thuật độn thổ trốn thoát khiến mặt đất xuất hiện chấn động nhỏ.

Lưu Mậu Tài kinh ngạc nhìn cảnh tượng này, trong lòng thầm thở phào nhẹ nhõm.

“Lợi hại!”

Hắn giơ ngón tay cái khen ngợi không chút do dự.

“Nhưng, bỏ sót mất một tên”

Vừa dứt lời, một bóng người lập tức bay tới.

Chính là nam tử trốn thoát lúc nãy sao giờ nằm bẹp dí trên đất.

“Ây… Tập hợp đông đủ rồi nhỉ” Lưu Mậu Tài gật đầu.

Ánh sáng lúc nãy lại trở lại trong hồ lộ.

“Đây là phi kiếm của ngươi? Tốt hơn kiếm của ta nhiều”

Lý Bình An đứng lên, không để ý hắn thổi phồng: “Có thể làm phiền ngươi một chuyện không?”

“Ta?” Lưu Mậu Tài vừa mừng vừa sợ.

“Không có vấn đề, cứ việc phân phó.

“Giao hắn cho thủ vệ Trấn Yêu Quan giúp ta.”

“Không thành vấn đề!”

Lưu Mậu Tài trả lời dứt khoát.

Mèo con đi theo Lý Bình An, bỗng nhiên lại quay lại.

Đến chỗ mấy tên gian tế Yêu tộc đã chết lật trái lật phải còn sờ sờ. “Tiên tử?”

Bên kia, giọng nói của Lý Bình An đã gọi tới lần thứ ba.

Mèo con mới cầm theo hầu bao tràn đầy, một lần nữa chạy ra ngoài. “Hô hô –

Bão tuyết thổi tới trước mặt.

“Ta gọi Lưu Mậu Tài, nhớ đấy.

Sau lưng truyền đến tiếng Lưu Mậu Tài.

Mèo con xoay thân mèo lại: “Gọi ta là Tiên tử, Tiên tử Miêu Miêu!”

16:29

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right