Chương 770: QUÁ TỘI LỖI
Phía trên Trấn Yêu quan.
“Ta không hề khoác lác, lúc ấy những người khác đều sợ chết khiếp nhưng cũng chính là ta đang lúc nguy nan, gặp nguy không loạn, cuối cùng ta chỉ huy nguyên một tiểu đội quân rút lui thành công trong sự bao vây của đội quân Yêu tộc”
Ở một góc nhỏ bên trong, chàng thanh niên đang cùng bằng hữu khoác lác đánh rắm.
“Khỏi phải khoác lác, nếu không phải Triệu Linh Nhi lấy một chống trăm giúp cho đội trinh sát của các người có thời gian rút lui thì tiểu tử ngươi hiện tại đã sớm về với đất mẹ rồi còn ngồi đó mà khoác lác”
Cái này..”
Thấy mình khoác lác bị vạch trần, thanh niên tỏ ra khinh thường.
“Các ngươi không hiểu!”
“Tu vi cao thấp không quan trọng, chủ yếu là đầu óc, đầu óc đó!”
Lại là một trận trào phúng giễu cợt. Thanh niên cầm lấy rượu trắng, không định tiếp tục nói chuyện với bọn họ, thật lãng phí nước miếng.
Quay người bắt gặp một người đàn ông áo xanh.
Thanh niên nhìn hắn một cái, đang muốn lách qua, đối phương lại tiến lên trước mở miệng.
“Làm phiền huynh, ta đang muốn hỏi đường không biết đường xuất quan đi thế nào?
“Xuất quan?” Thanh niên kinh ngạc nói:
“Hiện tại Yêu tộc đang tấn công, xuất cái gì quan, còn không ngồi yên mà đợi”
Nói xong, hắn lại bổ sung một câu:
“Chờ mấy ngày nữa yên bình một chút, biết đâu có thể xuất quan
Nghe vậy thanh niên đi ra.
Phía trên Trấn Yêu quan, lại là một cảnh tượng khác.
Có đủ loại tu sĩ bận rộn ra ra vào vào.
Đều là nghe tiếng gió mà đến, có một số là thủ vệ Trấn Yêu quan,
số người tới Trấn Yêu quan
không ít hơn người đang ở trong trấn.
Lại hướng lên nhìn, lít nha lít nhít từng tòa lầu.
Thông qua các cây cầu liên kết với nhau, còn có thủ vệ mang áo giáp bạc đang canh ở Tháp Phi Kiếm phía trước.
Nhưng đây chỉ là một phần nổi của tảng bằng chìm ở Trấn Yêu quan mà thôi.
Bằng cách này họ đã xây dựng nên đệ nhất hùng quan ở Cửu Châu chống lại Yêu tộc phía Bắc.
Một người, một trâu, một mèo đang ngồi trong quán rượu nhỏ.
Mèo con nghiêm túc nhìn giá các loại rượu có trong quán.
Tiểu nhị đi tới: “Khách quan, muốn uống chút gì không?”
Mèo con ngẩng đầu, ở chỗ này cũng không cần lo lắng vấn đề khi mở miệng nói chuyện.
“A ~ chúng ta đến ngồi một chút sẽ đi”
Tiểu nhị sững sờ: “Nơi này của chúng ta là quán rượu, còn phải buôn bán nếu ngươi không uống rượu thì xin nhường chỗ.”
Hắn nói uyển chuyển nhưng ý chính xác là lượn chỗ khác mà ngồi.
Mèo con từ trên ghế nhảy xuống: “Vậy chúng ta đi
Một móng vuốt kéo Đại Bình An, một móng vuốt kéo lão Ngưu, thúc giục nói: “Đi thôi đi thôi, đi nhanh thôi.”
Thế là một người một trâu bị mèo con kéo ra khỏi quán rượu.
Lý Bình An hơi có chút bất đắc dĩ nói ra: “Tiền của chúng ta đủ uống một bầu rượu mà”
“Nhưng mà uống xong rượu thì thành kẻ nghèo rớt mồng tơi” Mèo con nói: “Đại Bình An không phải
nói muốn đi bên ngoài xem tình hình sao? Chúng ta đi thôi, không nên đợi ở chỗ này”
Mèo con vừa nói, vừa nhìn bốn phía xung quanh.
Đều là nơi cần tiêu tiền.
Tội lỗi! Quá tội lỗi!
“Nhưng chúng ta hình như không đi được, cửa quan đã đóng rồi”
Mèo con thúc giục nói: “Vậy chúng ta cũng đi thôi, đi nơi khác, đi nhanh thôi”
Một nơi hẻo lánh ở Trấn Yêu quan.
Một người một trâu một mèo núp mình trong lều vải.
Xung quanh có không ít tu sĩ đều là người không có chỗ ở, tất cả tập trung lại chỗ này nghỉ ngơi. Bọn họ và Lý Bình An đều từ các nơi khác đến.
Giống nhau là bọn họ không đủ tiền ở trọ trong Trấn Yêu quan.
Hoặc là nói ngủ ở quán trọ hay ở chỗ này cũng không có gì khác biệt đối với bọn họ.
Nhưng Lý Bình An khác với mấy người đó, hắn còn dựng lều thổi cơm ở đây.
Tiểu cô nương lấy nấm nấu súp nấm, mùi thơm bắt đầu tỏa bốn phía, khói nghi ngút.
Lý Bình An ngồi ở trong lều vải đọc sách.
Bây giờ Trấn Yêu quan bị phong bế, nên không cần nóng nảy đi ra làm gì.
Ở Trấn Yêu quan đợi một thời gian đi, cũng chú ý được biến hóa bên ngoài.
Nghĩ đến đây, nghe thấy giọng nói của tiểu cô nương.
“Ăn cơm thôi.
Buổi tối mây mù dày đặc, trên bầu trời tràn ngập khí lạnh.
Mặt trăng như bạch ngọc chậm rãi di chuyển trên trời và các ngôi sao dần lộ ra ánh sáng.
Dải ngân hà mênh mông trải dài bầu trời cao.
Khi màn đêm vén màn ánh sáng những ngôi sao ló dạng, khoảnh khắc này không gì đẹp hơn.
Các tu sĩ đắm chìm trong đó, có một số tu sĩ khác thì đang leo lên Trấn Yêu quan chống chọi với cơn bão tuyết. Lại tiêu hao quá nhiều tinh lực, không thể không nhắm mắt nghỉ ngơi.
Lý Bình An núp trong lều vải, cũng rất nhanh nhắm mắt lại.
Trời tờ mờ sáng, các ngôi sao trên trời dường như bị nước cuốn trôi, ngôi sao này sáng hơn ngôi sao khác.
Bên tai truyền đến giọng trẻ con non nớt.
Là Tiên tử Miêu Miêu đang cùng một thiếu
niên mười lăm mười sáu tuổi nói chuyện với nhau.
Thiếu niên là đi theo phụ huynh mà đến, vụng trộm chạy ra khỏi nhà.
Tiên nữ Miêu Miêu kể cho hắn nghe về cuộc hành trình kỳ diệu mà mạo hiểm của nàng và Đại Bình An, Ngưu Ngưu, không chỉ vậy còn biểu hiện ra mình có kiến thức rộng rãi là một tiên tử dũng cảm không sợ hãi.
Thiếu niên bị nàng hù dọa hắn chưa từng nghĩ đến một con mèo con mà lại lợi hại đến thế.
“Ngươi. . . Thật sự lợi hại như vậy?”
“Đương nhiên, ai gặp tiên tử đều muốn tôn xưng một tiếng đấy”
“Ngươi còn biết luyện đan?”
“... Tam tam.”
“Ta không rành luyện đan, ca ca ta mới biết luyện đan, phụ thân ta nói ta không có thiên phú luyện
dan.”
“Nhưng tiên tử ta có thể, mỗi lần Đại Bình An luyện đan, ta đều ở bên cạnh giúp hắn”
Lý Bình An yên lặng nghe.
Chỉ là giúp bưng trà đổ nước bóp vai, thôi cũng coi là giúp đi.
“Vậy tu vi hiện tại của ngươi tới cảnh giới nào?” Thiếu niên cẩn thận từng li từng tí hỏi.
“Ấy, cái này không thể nói”
“Vậy ngươi thật sự rất lợi hại!” Thiếu niên cảm thán một câu.
Thật sự là ngoài bầu trời có thế gới, ngoài thế giới có con người.
Trước kia ở trong thị trấn nhỏ, mình được coi là dị bẩm thiên phú rồi. Không ngờ ra thế giới bên
ngoài, mới chân chính hiểu rõ mình chả là gì.
Nghĩ như vậy, thiếu niên nắm chặt trường đao bên hông dùng vải rách bọc lấy.
“Ta không biết luyện đan, cũng không biết nhiều nhân vật lợi hại như vậy, ta chỉ từng giết người”
“. . . Giết người?” Tiểu cô nương chớp mắt.
“Ừ, có tà tu muốn cướp đoạt thân thể ta, còn có thổ phỉ trên đường”
“Ngươi giết qua bao nhiêu người rồi?”
“Trên đường đến đây ta giết tổng cộng năm mươi ba người.”
Tiểu cô nương nuốt nước miếng, thân thể nhích gần lại chỗ Lý Bình An.
“Vậy. . . Cái kia cũng không tính là gì đâu.”
Thiếu niên đắng chát cười một tiếng: “Đúng vậy, cái kia hoàn toàn không tính là cái gì”
Bỗng nhiên, hắn nhìn về phía tiểu cô nương, trịnh trọng nói:
“Ta dọc theo con đường này cũng chưa đụng phải kẻ địch mạnh nào, ngươi có thể làm đối thủ của
ta sao? Để cho ta trải nghiệm chân chính sự chênh lệch với cường giả.”
Tiểu cô nương lại rụt rụt thân thể: “Ngưu Ngưu dạy ta, không thể tùy tiện đánh nhau với người
khác, chỉ có thời điểm bất đắc dĩ mới có thể động thủ” Thiếu niên như có điều suy nghĩ.
Lý Bình An nghiêng nghiêng người sang bên cạnh, giả vờ ngủ. Tiểu cô nương thấy thế, lại vội vàng nhích tới bên cạnh hắn.