Chương 771: TRUNG TÂM CHIẾN TRƯỜNG

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,595 lượt đọc

Chương 771: TRUNG TÂM CHIẾN TRƯỜNG

1583 chữ

Phía đông đường chân trời hiện lên ánh sáng trắng, mặt đất theo thời gian dần dần sáng hơn. Tia sáng lấp ló, bình minh ló dạng.

Bên tai ngoại trừ tiếng tiểu cô nương và thiếu niên nói chuyện với nhau, lại nhiều hơn tiếng ồn ào khác.

“Tiên tử ta không thèm nghe ngươi nói nữa, phải làm bữa sáng, Đại Bình An và Ngưu Ngưu sắp tỉnh rồi.”

Tiểu cô nương lấy nồi sắt đặt bên cạnh.

Rất nhanh, mùi thơm của cháo hoa phiêu đãng trong không khí. “Ngươi muốn ăn không?” Tiểu cô nương nhìn thoáng qua thiếu niên. Thiếu niên mím môi: “. . . Có. . .”

Hắn có chút xấu hổ, nhưng cơn đói cuối cùng cũng chiến thắng lý trí.

Hắn chưa tu đến cảnh giới hấp thụ linh khí ẩn chứa trong đất trời để tích cốc, hiện tại còn phải dựa vào ngũ cốc để duy trì.

Mà đồ ăn trong Trấn Yêu quan giá cả lại cực cao mà hắn lại vụng trộm chạy đến đây không mang theo nhiều tiền bởi vậy chỉ có thể bữa đói bữa no.

Tiểu cô nương mức cho hắn một chén cháo lớn.

Thiếu niên đưa tay chùi lên áo, tiếp nhận lấy chén cháo hoa rồi nói một tiếng cảm ơn.

Lúc này, lão Ngưu cũng tỉnh.

Tiểu cô nương vỗ đầu lão Ngưu, giới thiệu nói: “Đây là Ngưu Ngưu nhà ta”

“. . . Gặp qua. . . Ngưu Ngưu. . .”

Thiếu niên cảm thấy cách xưng hô này vô cùng quái lạ.

Nhưng lại nghe tiểu cô nương nói khi nàng luyện đan, học pháp thuật đều được Ngưu Ngưu chỉ day.

Thiếu niên lại nhìn con Hắc Ngưu có hình thể đồ sộ này thêm vài lần.

Hắc Ngưu cắm đầu uống chén cháo hoa, cũng không để ý tới ánh mắt hắn.

Lý Bình An cũng thức dậy, cầm chén cháo lên uống.

Hắn ngồi xổm bên tường thành dùng tuyết trắng rửa mặt và tay, xem như vệ sinh cá nhân đơn giản.

Sau đó đánh răng bằng bàn chải đánh răng làm từ lông ngựa.

Bột đánh răng là hắn tự mình làm, từ các loại thảo dược như gừng, thăng nha, địa hoàng, hạt sen.

Một người một trâu một mèo ngồi xổm thành hàng giống như mọi buổi sáng bình thường khác. Ngắm nhìn mặt trời phía đông đang dần nhô lên.

Lý Bình An liếc qua mèo con: “Tiên tử đã đánh răng chưa? ”

“Miêu Miêu –’

Lý Bình An lại liếc mắt nhìn lão Ngưu bên cạnh.

“Hống hống hống”

Nghe tiếng động này, ai không biết còn tưởng rằng nó sắp ăn thịt ai tới nơi.

Lý Bình An đưa mắt nhìn xuống phía dưới tường thành.

Tường quá cao, mặc dù bọn họ còn chưa có lên đỉnh.

Nhưng phía dưới cũng không nhìn thấy mặt đất xung quanh chỉ toàn mây và sương mù bao phủ.

Nước rơi xuống có lẽ còn chưa kịp chạm đất đã hóa thành băng ngay trên không trung. Lục tục có người đứng dậy rời đi lại có người còn ở chỗ này ngươi một lời ta một câu trò chuyện với nhau.

Thiếu niên cũng không có rời đi, lúc nãy tiểu cô nương đưa cho hắn ta phần cháo hoa còn dư lại còn tặng thêm vài con cá khô nhỏ.

Thiếu niên uống liền mấy chén lớn, lúc này còn đang bận tiêu hóa thức ăn.

Tiểu cô nương nhìn chằm chằm phía dưới tường thành, lỗ tai giật giật.

Dường như nghe thấy tiếng động nào đó.

Ha?

Lại thò đầu ra, cẩn thận nghe.

Lão Ngưu kéo nàng lại.

Thiếu niên đột nhiên ý thức được cái gì, “Cẩn thận!”

Dứt lời, tay chạm vào chuôi đạo ở thắt lưng, bước chân chạy đi.

Trong mây mù, đột nhiên xuất hiện một cái miệng khổng lồ. Tiểu cô nương đứng bên tường thành ngửi thấy mùi tanh.

Trái tim thiếu niên run lên, bước chân chậm nửa nhịp.

Đã chậm rồi sao?

Một giây sau, cái miệng khổng lồ kia nhận được một móng vuốt lớn. “Đông”

Chủ nhân của cái miệng khổng lồ từ chỗ vừa đến quay đầu chạy về chỗ cũ.

Thiếu niên nuốt từng ngụm nước bọt, kinh ngạc nhìn về phía Hắc Ngưu.

“Hống hống hống..”

Tiếng rống bỗng nhiên vang lên hòa thành một.

Mây mù bị gió lốc thổi tan, lúc này mới nhìn rõ mặt đất.

Đội quân dày đặc giống như là thuỷ triều hướng thẳng đến Trấn Yêu quan mà tấn công.

Các tu sĩ, thủ vệ Trấn Yêu quan và Tháp Phi Kiếm cũng bắt đầu lao vào đánh trả.

Các tu sĩ ở Trấn Yêu quan đã xem việc Yêu tộc không sợ chết tấn công là chuyện thường ngày.

Vô số phi kiếm và ánh sáng các loại pháp bảo ập đến trên chiến trường.

Một bên bầu trời trông như thiên thạch thi nhau rơi xuống.

Đủ mọi màu sắc đan xen vào một chỗ cực kỳ lộng lẫy.

Vị trí hiện tại của họ đứng là một góc nhỏ hẻo lánh ở Trấn Yêu quan cho nên không phải là vị trí trọng điểm mà Yêu tộc tấn công.

Thiếu niên đứng tại chỗ với hai mắt mở to kinh ngạc nhìn cảnh tượng này máu trong người cũng sôi sùng sục.

Một số tu sĩ ra khỏi thành nghênh địch, chuẩn bị cắt đường lui của Yêu tộc.

Thiếu niên cầm lấy đạo cũng nhìn thấy tiểu cô nương bình an vô sự đứng đó.

Vội vàng chào tạm biệt nàng, rồi lập tức rời đi.

Tiểu cô nương giống như vẫn còn sợ hãi, lúc này vẫn chưa lấy lại được tinh thần. Biến thành mèo con, ghé vào người lão Ngưu.

Duỗi ra móng vuốt sờ lên đầu lão Ngưu Ngưu, xem ra đêm nay lão Ngưu có thịt ăn rồi.

Lý Bình An nói: “Bây giờ chúng ta ra ngoài dọn dẹp một chút”

Ngay lúc này, Trấn Yêu quan.

Lăng vệ.

Đây là tầng thứ nhất của Trấn Yêu quan cũng là vị trí trung tâm then chốt.

Thống trị nơi đây với hàng ngàn tháp kiếm nằm ngay chính diện phía trước chiến trường Trấn Yêu quan.

Tu sĩ đang tọa trấn nơi đây, đạo hiệu “Tiềm Long” đang nhìn bàn cát nhấp nhô với vẻ mặt nhàn

Tiềm Long, người này tu hành thuật pháp tu hành rất lộn xộn.

Đối với kiếm sư là một tên gà mờ nhưng đồng thời lại am hiểu bùa chú và phong ấn, trong võ đạo cũng hiểu được vài phần.

Còn học thuật cơ quan trong một thời gian dài.

Cho nên cũng không thể nói hắn thuộc về loại tu sĩ nào mà ở chỗ này hắn chỉ là tu sĩ thủ hộ Trấn Yêu quan.

Tiềm Long xỉa răng bằng chiếc tăm sắt được làm tinh tế và nghe tin báo từ các phương truyền đến. Nhưng bây giờ mới chỉ là món khai vị cho bữa tiệc trước khi bắt đầu thực chiến thôi còn chưa tính là gì cả.

Hắn liếc qua một nữ tử trẻ tuổi mặc thanh y bên cạnh.

Gương mặt xinh đẹp không son phấn nhưng làn da lại đẹp mịn màng như tuyết, mày kiếm mắt sáng mang nét nghiêm nghị hào hùng.

Người này là Triệu Linh Nhi.

Tiềm Long liếc nhìn ngực đối phương, thì thầm nói: “Ngực. . . Ngực, ngực nhiều cơ ít.

“Cái gì lành ít dữ nhiều

?”

X3đ) [xiông duījí shřo] lành ít dữ nhiều.

Từ LXI và HJ đều phát âm là xiong nên tác giả ở đây đang chơi chữ nha mn

“Đương nhiên là đám kia Yêu tộc kia lành ít dữ nhiều”

Tiềm Long ho nhẹ một tiếng, bỗng nhiên lại nghĩ tới một chuyện:

“Đúng rồi, ta nghe thủ hạ báo Lý Bình An đã đến Trấn Yêu quan.

Lý Bình An không còn là Lý Bình An trăm năm trước.

Trăm năm trước, Lý Bình An và lão Ngưu còn là lữ khách không gợn lên nổi cơn sóng. Bây giờ tuy vẫn là lữ khách nhưng danh khí lại tăng mạnh.

Đến mức thế lực khắp nơi cũng bắt đầu chú ý đến động tĩnh của hắn.

Triệu Linh Nhi hơi giật mình khi nghe thấy ba chữ Lý Bình An.

“. . . Thật sao. .”

“Thưa tiên sinh, hẳn là hắn nghe được chuyện Yêu tộc bạo động nên trở về”

Triệu Linh Nhi nói giống như là tự cho mình câu trả lời hợp lý vậy.

“Không chỉ trở lại, mà còn tiện tay bắt một đám gian tế

Tiềm Long còn kể đến: “Nếu có cơ hội ta cũng muốn gặp hắn một lần ngược lại còn muốn xem xem người mang trên mình đầy kỳ quái này giấu cái bí mật gì.

Triệu Linh Nhi không có đáp lời mà xoay người rời đi.

Nhìn xem là muốn đi chiến trường.

“Cẩn thận một chút, có tin tức truyền đến mấy tên đại yêu của Yêu tộc đang liên hợp ẩn núp trên chiến trường chỉ chuyên môn giết tu sĩ ở canh thượng tam giới.

Sau lưng truyền đến lời nhắc nhở của Tiềm Long.

Triệu Linh Nhi rời khỏi trung tâm Trấn Yêu quan đi thẳng ra trung tâm chiến trường…

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right