Chương 772: TIÊN TỬ KHÔNG HỀ KHOE KHOANG
Trên chiến trường đã có tu sĩ võ đạo dẫn đầu đánh trận. Dựa vào hình thể cường tráng một mình dần đầu.
Giống như kỵ binh xông vào trại giặc không ai cản lại.
Sau lưng hắn lập tức có tu sĩ đuổi theo như hoa nở khắp chiến trường rực lửa. Một bên khác binh sĩ Yêu tộc liên tục không ngừng lên leo Trấn Yêu quan.
Mà Trấn Yêu quan cũng đang không ngừng phản kích.
Thiếu niên nắm lấy đao hít sâu một hơi.
Theo dòng người xông ra quan.
Vì hắn chỉ dựa vào hai cái đùi nên tốc độ cực chậm.
Con đường dưới chân này dài hơn so với hắn tưởng nhiều.
“Hô hô hô!”
Nhịp tim nặng nề dị thường.
Cảnh tượng trước mắt dù trong mộng đã thấy qua vô số lần nhưng đó là trong mộng khác xa với hiện thực tàn khốc lúc này.
Không biết đã chạy được bao lâu thiếu niên nắm chuôi đạo phi người nhảy lên.
“Rống
Yêu tộc ngẩng đầu mà không quan tâm sắp tới mình sẽ đón nhận cái gì.
Lưỡi đao nặng nề ngoài ý muốn chém đứt binh khí.
Thiếu niên nâng chân lên mang theo đao lạnh xẹt qua.
Máu tươi phun ra.
So với những tà tu, sơn tặc hình như bọn Yêu tộc này cũng không khó giết lắm.
Mặt đất dưới chân hắn đột nhiên nứt ra đồng thời trong không khí có một luồng ánh sáng chiếu vào.
Thiếu niên lảo đảo một cái nhìn nhìn về luồng ánh sáng nhưng không thể ngăn lại.
Lúc này, có tu sĩ đã bay đến giữa không trung dẫn đầu ngăn cản luồng ánh sáng ấy.
16:30
Đối với hắn lúc này toàn bộ chiến trường là tiếng hỗn loạn khắp nơi và tiếng vũ khí va chạm kịch liệt.
Hắn đứng dậy nghe thấy đủ loại âm thanh dội vào trong tai.
Bỗng nhiên thi thể của yêu tộc giống như một con cá voi khổng lồ rơi từ trên không xuống một cách nặng nề.
Có người tóm lấy hắn bay ra ngoài.
“Ầm ầm −−!!”
Thiếu niên mở to mắt: “Ca?”
Người đàn ông có bộ râu nón rậm rạp nhìn hắn với vẻ mặt nghiêm túc:
“Ngươi, con mẹ nó”
Lời còn chưa nói hết mặt đất bỗng nhiên trồi ra một sợi dây sắt.
Dây sắt cuốn lấy người đàn ông râu quai nón, nó lập tức kéo huynh đệ hai người từ không trung rớt xuống.
Một Yêu tộc cầm chùy tiến về huynh đệ hai người mà đập.
Người đàn ông râu quai nón trong lúc nhất thời không cách nào trốn thoát khỏi dây sắt. Trên sợi dây sắt thấp thoáng có dấu khắc phù văn khiến pháp lực của hắn bị khóa lại. Trong lúc ngàn cân treo sợi tóc xuất hiện một bóng đen đâm vào tên tu sĩ Yêu tộc đang cầm chùy. Lão Ngưu duỗi ra móng vuốt vung mạnh.
Liền đem đối phương quăng xa trăm trượng trên không trung hóa thành một cái điểm sáng nhỏ. Lúc này, râu quai nón cũng thừa cơ tránh thoát khỏi xiềng xích.
Thiếu niên hít sâu rồi thở dốc nhìn theo.
Là người đàn ông áo xanh gặp ở Trấn Yêu quan lúc trước.
Đã vậy còn cõng theo một con trâu đen, trên đầu con trâu đen này còn có một tiểu cô nương đang nằm sấp.
Tiểu cô nương quay đầu nhìn xem thiếu niên nhếch miệng cười một tiếng.
Giống như đang nói: “Người nhìn thấy chưa? Tiên tử không có khoác lác, tiên tử chính là lợi hại như vậy
Thiếu niên còn chưa kịp nói câu nào mà thân ảnh kia đã bay xa.
Còn bản thân hắn thì bị huynh trưởng nhiều năm không gặp xách lên một đường hướng Trấn Yêu quan mà đi.
Đợi thiếu niên kia đi xa, tiểu cô nương lập tức khôi phục bộ dạng run như cầy sấy miễn cưỡng mở hai mắt ra nhìn.
Đại Bình An khống chế phi kiếm ở phía trên chiến trường hỗn loạn bay qua.
Đỉnh đầu có tiếng gió gào thét xuyên qua đó là một thanh đạo dài đến hơn mười trượng xẹt qua. Tiểu cô nương lấy hai tay che đầu của mình đến mắt cũng nheo lại.
Cách đó không xa có người khổng lồ mặc áo giáp vung chiếc chùy tròn đập mạnh tới. “Hô hô hô! !”
Gió mạnh theo đó quất vào mặt, tiểu cô nương bị dọa đến mặt không có chút máu.
Ngay khi hắn ta chuẩn bị đập mạnh vào ai ngờ phi kiếm lại nhẹ tênh mà rẽ ngang.
Chỉ nhẹ nhàng như vậy mà tránh được công kích của đối phương.
Tiểu cô nương “Bành” một tiếng lập tức biến thành mèo con.
Từ trên đầu lão Ngưu một đường trượt vào trong ngực Lý Bình An vùi cả đầu vào đến mắt cũng không dám mở.
Lý Bình An tiện tay đánh bay ý đồ chặn đường hắn của tu sĩ Yêu tộc còn không quên cúi đầu nhìn thoáng qua mèo con.
Bất đắc dĩ nói ra: “Ta không phải nói tiên tử rồi sao, tiên tử không cần ra theo ta”
“Ta mới không muốn meo meo.
“Tiên tử không cần run cũng không cần sợ hãi”
“. . . Tiên tử ta không hề so hãi”
Mặc dù miệng mèo con cực kỳ cứng rắn nhưng mà thân thể lại bán đứng chính mình vô cùng thành thực mà run cầm cập.
Lý Bình An cũng không nói thêm gì nữa, tiếp tục tiến lên.
Có lẽ lâu rồi hắn chưa từng được chứng kiến cảnh tượng lớn như vậy kể từ chuyện Đằng Trùng Thành lần trước.
Có tu sĩ Yêu tộc tiến đến đập pháp bảo về phía hắn.
Lý Bình An cũng không thèm phản ứng, bầu không khí trên chiến trường quá hỗn loạn.
Dưới pháp nhãn rất dễ dàng để phân biệt các loại hơi thở và hướng chảy của linh mạch. Hắn cố ý tìm một đạo hơi thở quen thuộc.
Vực Ngoại Thiên Ma.
Từ lần trước bị kiếm làm trọng thương trên người Lý Bình An đã để lại vết sẹo.
Mặc dù không đến mức hắn sẽ nói cho dù đối phương dù ở chân trời góc biển hắn cũng đều có thể tìm ra cho bằng được.
Cũng giống như lần trước không thể phát sinh thêm chuyện cùng trong một tòa thành mà không thể phát hiện được nửa điểm tung tích của đối phương.
Lý Bình An cũng chưa muốn ở đây tìm ra Vực Ngoại Thiên Ma hắn đơn thuần muốn thử vận may thôi.
Hắn luôn có một loại trực giác, lần này Yêu tộc tấn công không giống với những lần trước.
Mà còn không bình thường hơn hắn luôn cảm thấy Vực Ngoại Thiên Ma đang ở đây.
Nhưng đây chẳng qua là suy đoán của hắn thôi.
Lý Bình An lấy lại tinh thần, lúc này mới phát hiện mình đã bay ra thật xa.
Gần như xung quanh đều là tu sĩ yêu tộc.
Có thống lĩnh Yêu tộc cầm cờ chỉ huy các Yêu tộc xung quanh tiến hành bao vây kẻ xâm nhập. Lý Bình An cong nhẹ ngón tay lại đem tu sĩ yêu tộc xung quanh hất xa. Mạnh mẽ đẩy lùi tất cả các tu sĩ yêu tộc trong bán kính hơn mười dặm.
Bất kể tu vi ra sao đều bị ép thành bột mịn.
“Ông!!
Một kiếm tu ẩn nấp dưới lòng đất đột nhiên đứng dậy.
Thanh kiếm chĩa thẳng vào Lý Bình An.
Loại thủ pháp đánh lén này trên chiến trường cũng không hiếm thấy.
Thủ đoạn cực kỳ kinh tởm. Nhưng mà cực kỳ hiệu quả.
Song phương tu sĩ chém giết say sưa đều tập trung tinh thần cao độ.
Những cuộc tấn công bất ngờ này chính là đánh trả không kịp.
Lần này xuất thủ đánh lén chính là một tên Yêu tộc kiếm tu cấp bảy, trong nháy mắt bộc phát thực lực đủ để uy hiếp được tu sĩ cấp tám.
Theo tiếng thét dài ánh sáng thanh kiếm tăng vọt giống như đất bằng nổ tung hiện ra một quả cầu
ánh sáng bạc đông đảo tu sĩ yêu tộc đều bị ánh sáng làm chói mắt.
Lý Bình An cũng không có tránh trực tiếp đưa tay.
Kiếm phong rơi vào mu bàn tay của hắn nhưng không thể tiến thêm nửa bước.
Khóe mắt tên kiếm tu Yêu tộc có chút co rúm.
Lý Bình An liếc mắt nhìn qua thấy rất nhiều tu sĩ yêu tộc lấy hắn làm trung tâm mà vây lại.
Tên kia kiếm tu thấy một kích không thành lập tức xoay người cấp tốc bỏ chạy.
Lý Bình An cũng không có đuổi theo hắn mà đang tìm một lỗ hổng để phá vòng vây.
Giơ lão Ngưu lên: “Này! Các người chớ có càn rỡ, nhìn con trâu này này”
Lập tức vứt lão Ngưu xuống.
Mình thì mang theo mèo con lách mình theo lỗ hổng bên trong thoát thân mà đi. “MÒ… Ò. ””
Thân mình lão Ngưu bị đại quân Yêu tộc bao phủ.
Nhưng mà một lát sau thân ảnh của nó lại bay ra rơi chính xác trên lưng Lý Bình An. Trên mông còn quấn một tu sĩ yêu tộc.
Lão Ngưu hất cái đuôi đi.
Lý Bình An nói : “Lão Ngưu, tổ hợp kỹ của chúng ta mặc dù nhiều năm không dùng nhưng vẫn ăn ý như cũ”
Lão Ngưu: ‘... Ngươi có còn là người không?
Giữ sức điều khiển của Lý Bình An tốc độ của thanh kiếm bay dưới chân hắn càng nhanh hơn trước.
Mấy con đại yêu nhận được tín hiệu vây giết nhao nhao chạy về đằng này.
Bên trên có tu sĩ nhân tộc cấp ba đang đơn độc tác chiến thấy vậy liền tiến hành vây giết.
Mà giờ này khắc này trong lều tiền tuyến của Yêu tộc.
Một nam tử trung niên đầu người thân giao* đang theo dõi diễn biến chiến tuyến trên bàn cát.
Giao: ở đây là thuồng luồng chưa hóa rồng.
Một hạt cát đại biểu tu sĩ dân tộc Cấm vào khu vực thuộc về yêu tộc.
Một thân một mình mà tiến vào vô cùng dễ thấy.
Nam tử trung niên cấp tốc hạ lệnh giết đối với người này.