Chương 773: Mất rồi lại tìm thấy

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,461 lượt đọc

Chương 773: Mất rồi lại tìm thấy

1743 chữ

Trên chiến trường, những con đại yêu nghe tin đã đến. Lý Bình An cảm nhận được pháp ấn đang đuổi theo phía sau lưng mình.

“ Rít rít rít….”

Những con đom đóm như cơn mưa sao băng bay xẹt qua người bọn họ, rồi chúng tự bạo, tạo thành ngọn lửa bốc cháy dữ dội, thiêu đốt tất cả mọi thứ xung quanh.

Chúng cũng không quan tâm đến binh lính Yêu tộc, vẫn nhanh chóng lan tràn khắp nơi. Ngọn lửa thiêu cháy rất nhiều Yêu binh, khiến cho rất nhiều Yêu binh đau đớn kêu gào, ngay sau đó bốc cháy hoá thành tro bụi.

Lý Bình An cười khẽ một tiếng, ngay cả với đồng minh của mình cũng ra tay tàn nhẫn như vậy sao? Bốn phương tám hướng đều chìm trong biển lửa đỏ rực, ngàn vạn con khôi lỗi của Xích Yêu lơ lửng ở giữa không trung, giống như là một tầng mây lửa.

Miêu Nhi ngẩng đầu lên, đôi mắt sáng rực vì bị ánh lửa nhuộm đỏ.

Lý Bình An bình tĩnh đảo mắt nhìn xung quanh, lập tức phát hiện ra chân thân của Xích Yêu ở giữa đám khôi lỗi. Phi kiếm bay ra lập tức tấn công, không ngừng lao tới, đâm thẳng đến vị trí của Xích Yêu, không dùng bất kì chiêu thức cầu kì cao siêu nào, chỉ đơn giản là đâm tới với tốc độ cực nhanh.

Xích Yêu Quỷ hoàn toàn không kịp phản ứng gì thì đã cảm thấy ý thức mơ hồ, trời đất chao đảo, thân hình đã bay ngược ra sau.

Đồng thời lúc đó vô số mũi tên băng, gió mạnh, chân hỏa, sấm sét…... bùng nổ trên lưng lão Ngưu. Khóe miệng lão Ngưu khẽ giật giật. Hai tay Lý Bình An nắm chặt hai chân nó, đỡ nó trên lưng.

Giờ này phút này, trên sa bàn của cả phe địch và phe ta, mọi người đều chú ý tới một chấm nhỏ đang một mình di chuyển xuyên qua quân đoàn Yêu tộc.

Một tiếng gầm còn dữ dội hơn cả sấm sét vang lên, sau đó là tiếng “ răng rắc”, mặt đất xuất hiện một khe nứt, rung chuyển dữ dội. Một người khổng lồ trên người hội tụ rất nhiều tia sấm sét xuất hiện ở phía trước.

Miêu Nhi cố gắng mở to đôi mắt, nhìn vào trong chiếc túi nhỏ của mình.

“ Cạch cạch cạch –

Toàn bộ tiền xu, bạc, còn có các loại bảo bổi nhỏ quý giá của nàng đều bị văng ra ngoài. “Um…...”

Miêu Nhi cố gắng nắm lại, nhưng những thứ bên trong túi lại tan chảy giống như nắm cát vàng trong bàn tay. Dù có cố gắng thế nào cũng không thể nắm chặt được, cát vàng vẫn sẽ rất nhanh chảy đi mất. Cuối cùng, thậm chí ngay cả chiếc túi nhỏ của cô bé cũng bị cuốn theo gió.

Miêu Nhi cảm thấy mình như đang bị cắt xuống một miếng thịt từ trên cơ thể.

Tại doanh trại Lang Vệ.

Tiềm Long nhìn chằm chằm vào chấm nhỏ bằng hạt cát trên sa bàn. Chấm nhỏ này đang đột phá vòng vây, tạo thành một lỗ hổng trước các đại yêu và trước quân đoàn yêu binh đông đảo. Ngay sau đó, chấm nhỏ nhanh chóng trở về trong Trấn Yêu Quan.

Tiềm Long dừng động tác xỉa răng lại, nhìn xuyên qua chấm nhỏ bằng hạt cát kia, hắn thấy rõ khuôn mặt thật của người đó.

“Ồ? Người này… Chính là Lý Bình An?”

Bên trong căn lều lớn phía doanh trại Yêu quân.

Người đàn ông trung niên đầu người thân giao long, trợn mắt nhìn chấm nhỏ bé bằng hạt cát kia

thuận lợi xé rách một lỗ hổng vòng vây, đường hoàng thoát ra thì không khỏi nhíu mày. Những nhân vật có tên tuổi ở Trấn Yêu Quan, hắn đều ghi nhớ và đã tính toán sắp xếp trước. Trước khi khai chiến, hắn đã cẩn thận sắp xếp người theo dõi hành động của bọn nó. Người này là ai?

Tại Trấn Yêu Quan.

Trở lại trong quan, Lý Bình An phủi sạch bông tuyết bám trên người.

Phía sau hắn đại chiến vẫn đang tiếp tục diễn ra, những trận chiến đấu như này đã xảy ra vô số lần trước Trấn Yêu Quan. Nhưng chính những trận chiến như vậy đã trở thành món khai vị, là khởi đầu của toàn bộ những cuộc chiến sống còn.

Lý Bình An chưa tìm được tung tích của Vực Ngoại Thiên Ma nhưng cũng biết bản thân không thể tiến sâu thêm nữa. Tiến sâu hơn nữa sẽ nguy hiểm…

Lúc này, hắn bỗng chú ý tới tâm trạng của Miêu Nhi có vẻ không tốt. Miêu Nhi đang cúi đầu, siết chặt các ngón tay.

“Tiên tử làm sao vậy?”

“Ưm…... Không có gì”

Lý Bình An phát hiện túi xách nhỏ trên thắt lưng Miêu Nhi không thấy tăm hơi đâu

” Túi xách nhỏ đâu rồi?”

“ Bị mất rồi ” Giọng Miêu Nhi khẽ nức nở.

“Không sao đâu, chờ khi nào ta có thời gian sẽ khâu cho tiên tử một cái túi nhỏ khác. ” Lý Bình An an

ủi cô bé.

” Bên trong còn có bạc và tiền đồng ….còn rất nhiều bảo bối nữa.

“Tiền thì sau này có thể kiếm lại sau, bảo bối cũng có thể tìm lại. Chỉ cần tiên tử không có việc gì là may mắn rồi”

Mèo con hít một hơi thật sâu, đuôi cụp xuống.

Lý Bình An nhìn mèo con sắp khóc thì vội vàng an ủi.

“Cái cũ không đi thì cái mới không thể đến. Người trưởng thành không khóc lóc hối hận vì những cái đã mất mà cần đặt mục tiêu lâu dài hơn cho tương lai”

Lần này ngôn từ cổ vũ của Lý Binh An không còn mang đến sự an ủi, tạo động lực to lớn cho Miêu

Nhi như ngày thường. Xem ra lần này việc mất đồ đối với Miêu Nhi mà nói là một cú sốc tâm lý rất nặng nề.

Buổi tối, sau khi ăn no.

Miêu Nhi cố gắng giữ vững tinh thần, ngồi bên đống lửa, hai móng vuốt nâng khuôn mặt nhỏ nhắn, đuôi vung vẩy đong đưa qua lại, giống như đang suy nghĩ về vấn đề Miêu sinh, cũng giống như đang tự hỏi những ngày kế tiếp phải sống như thế nào, làm sao những ngày tới không để Ngưu Ngưu và Đại Bình An chết đói.

Suy nghĩ một chút, không biết tại sao cô bé lại ngủ thiếp đi.

Trong mơ, cô bé mơ thấy tìm lại được chiếc túi nhỏ mà mình đã đánh mất.

Đống lửa vang lên tiếng bập bùng, Miêu Nhi mở mắt tỉnh dậy, nó đánh hơi khịt khịt mũi. “Um…..”

Bàn tay của cô bé theo thói quen sờ lên thắt lưng một cái, sờ được cảm giác mềm mại quen thuộc.

“Ha!?”

Miêu Nhi cúi đầu, kinh ngạc phát hiện chiếc tủi nhỏ của mình bị mất đã tìm lại được.

Cô bé không khỏi kêu lên một tiếng, vươn bàn tay móng vuốt khẽ nhéo lên mặt mình một cái, cảm thấy hơi đau, lúc này mới ý thức được đây không phải là đang nằm mơ.

Mèo con há to miệng, ôm chặt chiếc túi của mình, không thể chờ đợi thêm, vội vã mở túi ra, lục tìm bên trong, đồng xu, bạc, còn có các loại bảo bối nhỏ. Chiếc áo mà Đại Bình An may cho, còn có những viên đá mà cô bé đã nhặt được, những trang nhật kí của mèo con nữa…

Miêu Nhi quay đầu lại, nhìn thấy khuôn mặt hiền lành của Ngưu Ngưu.

Mèo con lại nhìn trên nhìn dưới người Ngưu Ngưu.

Nửa bên lông trên người Ngưu Ngưu đã bị cháy sém, trên mông còn cắm một thanh đao mà Ngưu Ngư lại rút ra như không có việc gì.

“Ngưu Ngưu,meo meo!!

Mèo con dang ra bốn cái chân ngắn, ôm chầm lấy Ngưu Ngưu.

Lý Bình An hơi hé mở mắt, ngáp một cái, rồi lại nhắm mắt lại.

Ngày hôm sau, trước quầy thịt trâu.

“Cái này…. Cái này…! Ừm, còn cả cái này nữa! Tiên tử đều lấy hết!”. Ngón tay nhỏ của cô bé chỉ chỉ,

hào phóng nói. Lão Ngưu đứng ở phía sau lộ ra nụ cười hài lòng.

Tuyết lại rơi.

Lý Bình An uống một ngụm nước nóng, xa xa có bóng người đi tới. Đó là một người đàn ông trung niên mặc áo choàng màu đen, trông có chút lôi thôi không được chỉnh chu. Không những đi đến tay không, hắn còn tự mang theo ghế của mình đến, đặt ghế ngồi xuống ở vị trí cách Lý Bình An không gần không xa.

‘Xin tự giới thiệu một chút, tên tại hạ là Tiềm Long”

“Hữu lễ” Lý Bình An gật đầu.

“Ta đã được nghe nói đến danh tiếng của Lý tiên sinh từ lâu, trăm nghe không bằng gặp mặt, quả nhiên khí độ phi phàm”

Nói đến đây, Tiềm Long vắt chéo hai chân, không đợi Lý Bình An đáp lời, lại tự mình sửa lại lời nói:

“ Hừ! Ở cùng với những lão già kia lâu quá, miệng lưỡi cũng trở nên dối trá, đạo đức giả giống như

bọn họ. Nói thật nhé! Nhìn ngài so với trong tưởng tượng của ta bình thường hơn rất nhiều.

Các hạ quá lời rồi.

Đang nó dở thì cô bé rất thông minh bưng trà tới, sau đó lại chạy đi.

Tiềm Long nhấp một ngụm nước trà, thản nhiên nói: “Chuyện mấy tên gian tế kia, cảm ơn các hạ đã giúp đỡ”

“Chỉ là thuận tiện ra tay mà thôi

“Nghe nói Lý tiên sinh luôn luôn làm việc tuỳ tâm, không theo quy củ nào cả. Vì vậy ta sẽ không hỏi Lý tiên sinh đến đây với mục đích gì mà chỉ muốn hỏi ngài dự định sẽ ở lại đây bao lâu?” “Chuyện này khó nói, không thể tính trước được” Lý Bình An thành thật trả lời.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right