Chương 774: Cửa hàng lớn như vậy sao?
1635 chữ
“ Vậy ta sẽ nói thẳng, nếu Lý tiên sinh chấp nhận ở lại Trấn Yêu Quan một thời gian, có bất kì yêu cầu gì xin cứ nói.”
Một nhân vật có chiến lực vượt qua bát cảnh, sẽ có tác dụng ảnh hướng đến thế cục chiến trường là điều không thể nghi ngờ.
Tuy rằng nói cuộc chiến lần này cũng giống như mỗi một cuộc chiến đấu trước kia, không có gì khác biệt nhưng Tiềm Long có dự cảm mơ hồ là lần này Yêu tộc muốn chơi lớn một lần.
Tuy nhiên, đó chỉ phỏng đoán của hắn, không thể kết luận điều gì. Chỉ có thời gian mới trả lời rõ ràng được mọi chuyện.
Mỗi một lần Trấn Yêu Quan xảy ra chiến tranh, ngắn thì vài năm, dài thì kéo dài hơn mười năm, luôn luôn là một cuộc chiến giằng co. Cho nên dù xuất phát từ mục đích gì thì Tiềm Long vẫn quyết định giữ chân nhân vật lữ khách áo xanh, thực lực mạnh mẽ này.
Lý Bình An thản nhiên nói: “Tại hạ không có yêu cầu gì, cũng không cần gì hết, nếu muốn ở lại tự
nhiên sẽ ở lại.
Tiềm Long im lặng một lát, đột nhiên hắn nhớ ra điều gì đó.
Nếu tiên sinh đã nói vậy thì thế này nhé. Ở phố Chu Tước có một cửa hàng đã đóng cửa rất lâu, ta xem như cho Lý tiên sinh thuê làm nơi ở
Nói đến đây, không đợi Lý Bình An mở miệng, Tiềm Long lại bổ sung nói: “Tất nhiên ta cho ngài thuê không phải miễn phí, hôm qua ở trên chiến trường Lý tiên sinh đã giết được mấy tên đại yêu, hơn nữa tối hôm qua Thần Ngưu lại giết thêm rất nhiều yêu quân… Những thứ này đều có thể đổi lấy giá trị cống hiến, lấy đó tính là hai tháng tiền thuê nhà, khỏi phải tính toán rắc rối. Hai tháng sau sẽ mới tính tiền thuê nhà, ngài thấy thế nào?”
Lý Bình An do dự một lát, rồi nhìn về phía Miêu Nhi và Lão Ngưu.
“ Xin chờ một chút, ta bàn bạc với tiên tử và lão Ngưu nhà ta một chút.
Một người, một bò, một mèo trao đổi rì rầm một lúc.
Cuối cùng, Lý Bình An ngẩng đầu lên.
“ Ta đồng ý thoả thuận.
Tiềm Long nhe rằng cười, cũng đáp: ” Thoả thuận thành công!”
Từ trong tay Tiềm Long nhận lấy chìa khóa, một người, một trâu, một mèo đã đứng trước cửa hàng.
Cô bé đeo túi nhỏ, khuôn mặt nhỏ nhắn rất hưng phấn. Bản thân có được một cửa hàng riêng mình, đối với cô nhóc tham tiền mà nói, quả thực là miếng bánh nhân thịt từ trên trời rơi xuống, là một chuyện quá tốt đẹp.
Trên đường người qua lại tấp nập.
Ánh mặt trời chói mắt chiếu rọi khiến cho khuôn mặt cô bé toả sáng rạng rỡ.
Một tiếng kẽo kẹt giòn tan vang lên, cánh cửa mở ra, nhóm người đi vào trong nhà, không ngửi thấy mùi ẩm mốc thay vào đó mà mùi hương tươi mát toả ra, xông vào mũi.
Lý Bình An nhìn lướt qua kiến trúc trong phòng, không khó để đoán ra trước kia ở đây là một quán trọ.
Phòng khách tầng dưới có vài cái bàn, tầng trên có sáu phòng.
Miêu Nhi rất hào hứng lên lên xuống xuống cầu thang, chạy tới chạy lui khắp nhà.
Sống từ nhỏ đến lớn đây vẫn là lần đầu tiên cô bé có một ngôi nhà lớn đến như vậy.
Lý Bình An kéo ra một cái ghế, lau sạch bụi trên đó. Tuy nói trong phòng ngửi thấy không khí trong lành nhưng bàn ghế ở đây vẫn dính rất nhiều bụi bặm.
Lý Bình An ngẩng đầu lên, nhìn thấy trên tường có khảm một viên ngọc màu xanh, hắn hiểu được nguyên nhân vì sao không khí ở đây lại trong lành như vậy.
Miêu Nhi chạy qua chạy lại mười mấy vòng, cuối cùng mới biết mệt mỏi, lắc lắc cái đầu đi xuống. “Được rồi, dọn dẹp nhà cửa đi thôi” Lý Bình An nói.
Các cửa hàng trên phố Chu Tước đều phát hiện ra quán trọ bị đóng cửa lâu ngày, nay lại có người dọn vào ở.
Bên kia đường.
“ Quý khách, mời ngài vào trong”
Tiểu nhị vội vàng tiếp đón, mời khách đi vào bên trong, hắn ngẩng đầu liếc nhìn qua quán trọ ở đối diện, thấy cửa lớn mở rộng, mấy cánh cửa sổ cũng đã được đẩy mở. Sau đó các loại bàn ghế cũng được khiêng hết ra ngoài.
16:31
Tiểu nhị nhìn kỹ hơn, lúc này hắn mới chắc chắn là quán trọ ở đối diện thực sự có chủ nhân mới tới. Tiểu nhị vội vàng đi vào bên trong: ” Chủ quán !”
Lúc này, chủ quán đang chăm chú đọc một quyển tiểu thuyết, đầu cũng không ngẩng lên, hỏi: ” Làm sao vậy? ”
Quán trọ đối diện có người dọn vào rồi”
“Ồ? Vậy sao?
Chủ quán ngẩng đầu lên, nhìn ra ngoài cửa sổ.
“Ui chà! Thật sự là có người tới rồi, đã bao nhiêu năm rồi nhỉ?”
Đã mười năm rồi.” Tiểu nhị nói: ” Mười năm, cuối cùng cũng mở cửa rồi”
Mặt trời lẩn vào trong những đám mây, ngay cả khi nó bị che khuất vẫn đỏ tươi như sắt nóng chảy, hào quang rực rỡ vẫn toả ra bốn phía.
Lý Bình An lấy tay nhẹ nhàng gạt lớp bụi mỏng đi, ngồi lên trên ghế, tận hưởng khoảng thời gian vui
vẻ hiếm hoi này.
“Hây-hay-hay-hay ”
Phù phù phù!”
Cô bé khuẩn bàn ghế, chạy tới chạy lui rất phấn khích. “Tiên tử làm chậm thôi”
“Um.”
“Đừng để bị ngã đấy.”
“Meo”
“Tiên tử đi chuyển bàn ghế chậm một chút, những chiếc bàn gỗ này giá rất đắt, đừng làm hư hỏng”
Cuối cùng, chỉ khi hắn nói những lời này thì cô bé mới dừng lại, ngẩng đầu trả lời lại hắn, cô bé hỏi
một câu ngắn gọn.
“Rất đắt meo meo?”
“Ừ, rất đắt đó”
“Đắt đến mức nào?”
“Làm hỏng một cái ghế, phải để Ngưu Ngưu cày ruộng hai mươi năm.
Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé trở nên rất nghiêm trọng, nhìn chằm chằm vào cái ghế trên tay mình.
Dường như Lý Bình An đoán được suy nghĩ trong lòng cô bé, nói : ” Tiên tử cũng không thể bán những chiếc ghế này, đó là ghế nhà người ta mà. ”
Cô bé cúi đầu xuống, nói: “Tiên tử không nghĩ như vậy đâu?
Ot ot ot
Lý Bình An nghe được tiếng bụng mình đói đang kêu réo. Cô bé ngẩng đầu lên, hỏi: “Đại Bình An đói bụng rồi à?”
“Đói bụng rồi.
Cô bé nói: “Nhưng mà bây giờ tiên tử đang chuyển đồ, nếu tiên tử đi nấu cơm thì ai sẽ chuyển đồ đây?”
Lý Bình An do dự một chút, nói: “Tiên tử đi nấu cơm trước, sau đó lại chuyển đồ như vậy là được
. ừm, cũng đúng”
“Tiên tử mau đi nấu cơm đi.
Cô bé đặt ghế xuống, chạy đi ngay. Lý Bình An thì tiếp tục nằm phơi nắng, tiện thể quan sát phố xá xung quanh.
Con phố Chu Tước này cũng khá sầm uất.
Đối diện quán trọ của hắn cũng là một quán trọ, hai nhà bên cạnh cũng vậy. Một nhà là tiệm rèn, một nhà là tiệm cầm đồ. Lý Bình An suy nghĩ một lát đã có thể dự liệu được sau này việc làm ăn sẽ tốt đẹp.
Ánh mắt hắn lại nhìn vào quán trọ đối diện, hắn phát hiện ánh mắt của tiểu nhị của quán đối diện. Vì thế, hắn quyết định đứng dậy, thẳng thắn đi đến quán trọ bên phía đối diện. Người ta thường nói làm cùng nghề là đối thủ, sau này trong việc làm ăn khó tránh khỏi va chạm, đến chào hỏi sớm cũng là việc tốt.
Tiểu nhị thấy hắn đi tới, vẻ mặt tươi cười đón chào.
“Ông chủ, trông ngài lạ mặt quá, mới tới đây sao?”
Lý Bình An chắp tay chào, nói :” Ta tới đây lần đầu, mong sau này các vị giúp đỡ nhiều hơn.
Chủ quán mỉm cười, đáp:” Sẽ giúp đỡ, sẽ giúp đỡ. Đó là quán trọ các hạ mua sao?”
“ Chỉ là thay người ta trông tiệm thôi.”
Chủ quán suy nghĩ một chút rồi gật gật đầu, bảo tiểu nhị rót cho mình và Lý Bình An chén trà. “Một tách trà này, chúc các hạ làm ăn phát đạt.
“ Xin cảm ơn
Hai người trò chuyện thêm một chút thì bên kia đường truyền đến tiếng gọi của cô bé.
“Ngưu Ngưu, Đại Bình An ăn cơm thôi!”
Tại hạ xin phép đi đây”
“Xin cứ tự nhiên
Cô bé cũng chỉ làm một nồi canh rau và mì đơn giản. Sau đó đuổi Lý Bình An và lão Ngưu ra bên ngoài ăn, còn mình thì cầm khăn lau bắt đầu tổng vệ sinh quét dọn.
Lý Bình An và lão Ngưu ăn mì, nhìn mặt trời buổi chiều từ từ lặn xuống. “Lão Ngưu, có vẻ như chúng ta lại sắp bắt đầu một cuộc sống mới rồi. “Ò…..”
“Thật là tốt”
“Trả quả trứng lại cho ta!” “...... Ò ò…...”