Chương 775: Kinh doanh quán trọ

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 118 lượt đọc

Chương 775: Kinh doanh quán trọ

Mặt trời lên cao, nắng rực rỡ, tuyết lớn không còn rơi nữa.

Từ nửa tháng trước, trận đại chiến bên ngoài Trấn Yêu Quan đã lại rơi vào cục diện bế tắc. Điều này đối với hai bên tham chiến mà nói đã quá quen thuộc, tập mãi cũng thành thói quen. Ai cũng không vội, cứ như vậy giằng co hao tổn lẫn nhau.

Một trận chiến lớn như vậy mà muốn một trận phân định thắng bại là chuyện hiếm khi xảy ra. Chủ yếu là xem ai không thể ngồi yên trước.

Trong Trấn Yêu Quan, hôm nay là tết Nguyên Tiêu.

Bên ngoài quán trọ treo hai chiếc đèn lồng to, đỏ thẫm. Bên trong quán, Lý Bình An thong dong ăn bánh trôi. Bên trái là cô bé, bên phải là lão Ngưu. Một người, một trâu, một mèo đang suy nghĩ về tên quán trọ.

Cho tới bây giờ, Lý Bình An cũng chưa từng mở quán làm ăn kinh doanh. Đối với hắn đó là một trải nghiệm mới. Hắn thích trải nghiệm những điều mới mẻ, vì vậy hắn mới thích đi du lịch khắp nơi.

Đối với hắn mà nói đây chính là một loại tu luyện. Cuộc đời của hắn dài đằng đẵng, từ từ luyện tập, bỏ đi tâm trí ích kỷ “ chỉ mình là nhất ”, bỏ đi trái tim kiêu ngạo “không ai so nổi” của mình. Tu luyện nuôi dưỡng cho mình một trái tim ấm áp và từ bi, đi theo con đường đúng đắn.

Về chuyện đặt tên cho quán trọ. Lý Bình An cảm thấy điều này cũng không đơn giản hơn tu luyện. Đặt tên cũng có rất nhiều chú ý. Tên của một cửa hàng tưởng chừng có vẻ đơn giản thôi nhưng kỳ thật bên trong ẩn chứa chiều sâu và nhiều tầng ý tứ.

Đầu tiên, tên cửa hàng nhất định phải thuận miệng dễ nhớ, không nên quá khó đọc, tên cửa hàng không chỉ phải hay mà còn phải tốt lành may mắn…

Kinh doanh quán trọ từ con số không cũng phức tạp giống như nuôi dạy đứa con của chính mình. Miêu Nhi muốn đặt tên là “Đại Bình An, quán trọ của Ngưu Ngưu và Miêu Miêu tiên nữ”.

Lý Bình An cảm thấy cái tên này chắc chắn không thể thu hút được khách hàng. Vì thế đổi thành “Quán trọ phương xa.

Thế nào là phương xa? Nơi này chính là phương xa.

Không tới mấy ngày thì bảng hiệu đã được khắc xong, cẩn thận treo lên phía trước quán trọ. Trôi qua gần nửa tháng nữa, quán trọ yên lặng suốt mười năm một lần nữa khai trương.

Tiếng pháo nổ đùng đùng rộn ràng vang lên, thu hút sự chú ý của không ít người trên phố. Để phù hợp với bầu không khí, một người, một trâu, một mèo đều mặc quần áo màu đỏ rực rỡ. Ba người từ lớn tới nhỏ đứng ngay ngắn chỉnh tề trên bậc thang.

Lý Bình An chắp tay, chào nói: ” Các vị khách quý, hôm nay quán nhỏ của chúng ta mở cửa khai trương, mọi đồ ăn đều có đầy đủ, mong rằng các vị quan tâm giúp đỡ nhiều hơn, giúp đỡ nhiều

hon…”

Miêu Nhi bắt chước theo dáng vẻ của hắn, cũng chắp tay cúi chào, cười ngây ngô, giống như một con mèo thần tài.

Quán trọ không lớn, cũng không cần quá nhiều tiểu nhị.

Đầu bếp là Miêu Nhi, phụ bếp là Miêu Nhi, thủ quỹ, tiểu nhị cũng là Miêu Nhi…...

Không đúng, một mình Miêu Nhi chắc chắn không thể đảm nhận được hết công việc, sẽ không kịp. Lý Bình An và lão Ngưu không còn cách nào khác, chỉ đành từ bỏ thói lười biếng của mình. Công việc dọn dẹp, chạy bàn lặt vặt giao cho lão Ngưu, Lý Bình An thì phụ trách tính sổ sách.

Nhưng mà liên tiếp mấy ngày trôi qua, quán trọ vẫn chưa đón tiếp được một vị khách nào.

ngóng trông khách đến. Lão Ngưu ôm đĩa hạt dưa, ngồi xuống cạnh mèo con. Cô bé dùng tay đỡ mặt, thở ra một hơi dài ảo não.

e=(‘o’*))) Than ôi!

Sao lại khó như vậy nhỉ, nhớ lúc trước ở An Bắc Tứ trấn, móm mì cá chạch của ta nổi tiếng là rất ngon nhưng mà đến đây còn không kiếm được một đồng.

Đại Bình An nói, bởi vì ở Trấn Yêu Quan mười người thì chín người đều là tu sĩ. Vì thế, nguyên liệu nấu ăn của các quán trọ khác đều hơn phân nửa là pha trộn dược liệu hoặc là thuốc bổ. Nhưng mà, hiện tại bọn họ không đủ tiền để mua các loại nguyên liệu nấu ăn đó, bọn họ chỉ có thể sử dụng một số nguyên liệu nấu ăn bình thường.

Thông thường tu sĩ đã không cần phải phụ thuộc vào đồ ăn mà sống, nói cho cùng thì ăn đồ đối với tu sĩ chỉ là thú vui hưởng thụ mà thôi. Nếu như có thể vừa được hưởng thụ, vừa được bồi bổ thân thể thì tất nhiên là không thể tốt hơn rồi.

Do đó, quán trọ của bọn họ vắng vẻ, không ai đến cũng là chuyện bình thường, không có gì phải ngạc nhiên.

“Phụt phụt phụt”

Lão Ngưu nhổ vỏ hạt dưa, an ủi Miêu Nhi.

Không cần phải lo lắng, tệ lắm thì lúc gần đi chúng ta bán hết bàn ghế đi là được. “Ùm…...”

Cô bé ngẩng đầu lên, thấy Đại Bình An nhà mình đã về.

“Đại Bình An, đi đâu về vậy?”

Lý Bình An nhẹ nhàng nói: “Ta đi quán trọ đối diện ăn cơm.

Cô bé:...

Lão Ngưu ngẩng đầu lên.

“Tiểu tử, ngươi có biết xấu hổ không thể hả !? Ăn cơm….. sao không gọi ta”

Cô bé nhìn Đại Bình An nhà mình, giống như đang nhìn một cậu bé không hiểu chuyện, lại nhìn về quán trọ phía đối diện, khách ra vào không dứt.

Đúng lúc này, một tiếng gọi vang lên bên cạnh.

“ Là các ngươi phải không?”

Cô bé quay đầu lại, nhận ra gương mặt quen thuộc. Đó là chàng trai đeo trường kiếm ở thắt lưng

“ Ồ – đúng là ngươi rồi!” Chàng trai tỏ ra rất vui mừng.

Cô bé đứng lên: ” Ngươi có ăn cơm không?”

“An com?”

Chàng trai suy nghĩ một chút rồi nói: ” Ta mời các ngươi ăn cơm, ân cứu mạng lúc trước ta còn chưa có cơ hội cảm tạ

“ Vậy thì đi vào đi

Cô bé hồ hởi kéo đối phương đi vào trong quán trọ.

Chàng trai nhìn quanh quán trọ không thấy có một khách hàng nào cả.

Không chỉ không có khách, thậm chí tiểu nhị phục vụ cũng không thấy bóng dáng đâu cả.

Chàng trai trẻ bối rối, hoang mang không hiểu tại sao. Nhưng vì hắn cũng chỉ vừa mới đến Trấn Yêu

Quan không lâu, tưởng rằng đây là phong tục địa phương nơi này.

“Ngươi muốn mời chúng ta ăn cái gì đây?” Cô bé hỏi.

“Các ngươi muốn ăn cái gì đều có thể gọi, ta mời khách.

Chàng trai hào phóng nói.

Lúc trước, hắn len lút trốn ra ngoài một mình, tiền trong túi không nhiều.

Nhưng bây giờ khác trước rồi, hắn đã tìm thấy đại ca.

Mặc dù trước đó, hắn bị đại ca đánh cho một trận nhưng mà bây giờ mọi chuyện đều đã qua rồi. Cô bé vội vàng cầm lấy thực, nói : ” Món này…... món này… đều là món ngon đặc biệt ở đây”

Chàng trai liếc nhìn thoáng qua, cảm thấy giá cả rẻ đến mức nực cười, hơn nữa lại còn thu tiền tệ bình thường thế tục, không phải đá quý hay linh thạch.

Sau đó, lão Ngưu lại chọn thêm vài món.

Cô bé cảm thấy có vẻ đã chọn hơi nhiều nên chớp chớp mắt.

“Những món này…... Có thể chứ?”

“Có thể, nếu không đủ ăn thì có thể gọi thêm.

“Không cần, không cần. ” Cô bé vội vàng lắc đầu: ” Đủ rồi, đủ nhiều rồi.

Chàng trai nhìn trái nhìn phải, hỏi: “Tiểu nhị ở đây đâu rồi?”

Hắn lắng nghe kỹ, hình như trong quán trọ ngoài bọn họ ra thì không còn có ai khác ở đây. Thậm

chí đầu bếp cũng không thấy đâu!

“Ò!”

Lão Ngưu tiếp nhận thực đơn, tỏ vẻ mình chính là tiểu nhị ở chỗ này. Sau đó, nó lại cẩn thận đưa thực đơn các món đã gọi cho cô bé.

“Bếp trưởng!”

Vẻ mặt cô bé rất nghiêm túc: ” Tiên tử sẽ chuẩn bị thật tốt.

Sau đó, cô bé lập tức ngậm lấy tờ thực đơn, chạy vào trong phòng bếp.

Tiên sinh thu ngân Lý Bình An thì gảy bàn tính, đặt bàn tính trước mặt chàng trai.

“ Chàng trai trẻ, tổng cộng là một trăm năm mươi văn tiền”

Chàng trai trẻ :???

Hắn kịp phản ứng, đưa tay sờ vào trong túi áo, lấy ra một khối linh thạch: ” Ta không có tiền lẻ, cái này có được không?”

Được.” Lý Bình An thu lấy linh thạch.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right