Chương 776: Học Trộm
Chẳng bao lâu, một bàn đầy các món ăn đã làm xong.
Cô bé bày món ăn ra, nói: “Nào, nhanh ăn đi”
Chàng trai nói: ” Các ngươi cũng ăn đi, một mình ta không thể ăn nhiều như vậy đâu.
. Vậy thì thật ngại quá.
Bé gái đã học được cách giả vờ khách sáo.
Lão Ngưu đặt mông ngồi xuống luôn, duỗi tay ra ăn tưng bừng, dù sao cũng đã có người trả tiền rồi.
Lý Bình An ngồi ở chỗ quầy, pha một chén trà hoa cúc cho bản thân giải ngấy.
“Nhóp nhép~”
“Mà lúc trước không phải các ngươi nói mình vừa mới tới nơi này sao? Sao đột nhiên lại trở thành
chủ quán trọ này rồi?” Thanh niên tò mò hỏi
Bé gái nhìn về phía Lý Bình An.
Lý Bình An nói: “Là một người bạn cho chúng ta thuê, nhờ chúng ta giúp trông tạm quán.
Chàng trai gật gật đầu, một lần nữa nói cảm ơn chuyện lúc trước.
Chẳng bao lâu, thức ăn trên bàn đã hết sạch.
Đúng là sức ăn của thanh niên có thể ăn hết cả tiền dưỡng già, mèo con và lão Ngưu cũng ăn rất
khoẻ.
Bọn họ trò chuyện thêm một lúc.
Chàng trai lau miệng, nói: ” Ta xin phép ra về đây, ta đi ra ngoài quá lâu, khi trở về ca ca sẽ lại mắng ta mất”
“Không tiễn nhé”
Trước khi đi, chàng trai lại nhìn về phía Lý Bình An.
“Hu…..”
Chàng trai vừa đi vừa nói lẩm nhẩm.
“Sao lúc nào ta cũng có cảm giác đã gặp người đó ở đâu rồi thế nhỉ…...
Cô bé ghé vào cạnh cửa, lưu luyến không rời, hô: ” Lần sau lại đến nữa nhé, tiên tử còn có rất nhiều món ăn đặc sắc đấy.
Chàng trai đi rồi, quán trọ lại trở nên quạnh quẽ, vắng vẻ.
Cô bé nhìn vào khoản thu nhập duy nhất trong mấy ngày khai trương này, không khỏi rời vào suy
Ngược lại, Lý Bình An thì không quá quan tâm đến chuyện làm ăn, rượu thơm không sợ ngõ nhỏ, hẻm sâu. Hơn nữa hai tháng đầu tiên còn được miễn tiền thuê nhà nữa.
Uống xong ly nước trà chống ngán, hắn xoay người đi lên tầng hai quán trọ, có vẻ như hắn chuẩn bị đi ngủ bù. Những ngày này, cuộc sống đã tạm ổn, trôi qua thật nhàn nhã.
Lý Bình An duỗi lưng, lười biếng ngáp ngủ một cái thật dài. Ánh mặt trời sau giờ ngọ cũng không chói chang, lại ấm áp. Hắn nghĩ sẽ chỉ nghỉ ngơi chút xíu thôi, ai dè lúc tỉnh lại thì đã là ban đêm.
Gió đêm nhẹ nhàng thổi qua, quán trọ vẫn vắng lặng, không có một bóng người. Lúc ăn cơm tối, tâm trạng cô bé không tốt lắm, chỉ nấu phần ăn của lão Ngưu và Đại Bình An.
“Tiên tử không ăn sao? ” Lý Bình An hỏi.
“Tiên tử không ăn, buổi tối tiên tử sẽ đi tìm chuột.
Có vẻ cô bé cố tình không ăn, cảm thấy ăn ít đi một phần, là có thể tiết kiệm được một phần tiền. “Nơi này không có chuột đâu”
“Không có chuột thì tiên tử cũng sẽ tìm được thứ khác.
Nhiều khả năng tiên tử sẽ tìm không thấy đâu” Lý Bình An nói.
Cô bé không để ý tới hắn nữa, biến thành mèo con rời đi một mình dưới ánh trăng. Thời gian trôi qua khoảng một canh giờ, Lý Bình An đang ngồi ở trước quầy, đọc sách luyện dược thì thấy Miêu Miêu tiên tử ngậm một con chuột lớn trở lại, bước chân khẽ lắc lư, giống như một vị một tướng quân đắc thắng trở về.
Mèo con còn cố ý đặt chuột trước mặt Lý Bình An, ngước mắt lên nhìn hắn.
Lý Bình An cũng nhìn cô bé một cái, nói:” Miêu Miêu tiên tử rất lợi hại”
“Um…...”
Lúc này mèo con mới hài lòng ngậm con chuột nhảy xuống quầy.
Lý Bình An buồn cười, tiếp tục lật xem sách luyện dược.
Đêm càng lúc càng khuya, những ngôi sao trên bầu trời cũng càng lúc càng rực rỡ. Bát ngát vô tận trời sao, trăng sáng đầy trời. Giống như một vùng đại dương sáng đèn, phác họa ra một bức bức tranh rất tuyệt đẹp.
Một người, một trâu, một mèo nằm trên nóc nhà, ngắm nhìn những vì sao nhấp nháy lúc sáng lúc tối, ngắm đêm tối yên tĩnh, ngắm gió đêm mát dịu.
Thế hệ này thay thế thế hệ khác, còn mặt trăng thì không thay đổi.
Mặt trăng hiện hữu từ thế hệ này sang thế hệ khác, có một loại cảm giác cảnh còn người mất, khiến cho người ta không khỏi cảm thán nhân sinh ngắn ngủi.
Nhưng khi vừa nghĩ tới đây, Lý Bình An lại cảm thấy đây không phải là chuyện mình cần phải suy nghĩ. Một đời lại một đời thay đổi cũng chẳng có liên quan gì đến hắn. Trong lúc này, đột nhiên hắn cảm giác cô độc trỗi dậy bủa vây.
Lý Bình An đưa tay sờ sờ mèo con, lại vỗ vỗ mông lão Ngưu, dùng sức kéo kéo đuôi lão Ngưu.
Ừ, bỗng nhiên hắn cảm thấy không còn cô độc nữa.
Lý Bình An nói: “Ngày mai tiên tử cho ta một ít tiền.
Con ngươi màu hổ phách của Miêu Nhi phản chiếu dải sao trời, vừa nghe Lý Bình An nói vậy thì lập tức cảnh giác.
“Đại Bình An lại muốn đi quán trọ đối diện ăn cơm đúng không?”
“Mấy lần trước ta đi là để tìm hiểu thám tính tình hình, trải qua mấy ngày tìm hiểu đã hiểu rõ cách bọn họ phối trộn thảo dược vào trong thức ăn” Lý Bình An chính nghĩa nói một cách nghiêm túc:” Cho nên ta có ý định đi nhập một ít hàng về, tự mình nghiên cứu luyện chế
“Ồ-” Miêu Nhi nghe hắn nói thì ngạc nhiên: ” Thật sao?”
Đã bao giờ ta lừa gạt tiên tử chưa?”
“Vậy cần bao nhiêu tiền?”
“Toàn bộ gia sản của chúng ta”
Miêu Nhi giật mình.
“Không vào hang hổ làm sao bắt được hổ con.” Lý Bình An tỏ ra nghiêm túc, nói.
Đại Bình An nói đúng meo meo.”
Vì thế ngày hôm sau.
Lý Bình An cầm theo toàn bộ gia sản trong nhà đi chợ, chuẩn bị mua một ít nguyên liệu luyện chế đan dược.
Không giống với khu chợ ở nhân gian, ở chỗ này có thể mua được mọi thứ dành cho giới tu luyện. “Đi ngang qua không nên bỏ lỡ, Bổ Khí đan Bổ Thể đan, toàn bộ bán phá giá! Bán phá giá, bán phá giá!”
“Mấy viên linh thạch để bên người không làm được gì, bị thương không dùng được, để trong người chỉ làm đau lưng, mua không được nhà, mua không được đất..”
Các loại âm thanh ồn ào khắp mọi nơi.
Hai tay Lý Bình An đút trong tay áo, nhìn cảnh tượng trước mắt không khỏi mỉm cười. Kỳ thật cảnh tượng này cũng không khác lắm so với khu chợ ở thế tục bình thường, chỉ đơn giản là đồ bán ra khác
Lý Bình An đi dạo xung quanh, nhìn trái nhìn phải. Cho dù là hắn cầm toàn bộ gia tài trong nhà đi nhưng tiền trong tay hắn cũng không có nhiều. Cho nên nhất định phải chọn mua thứ có giá trị.
. Lý Bình An!?”
Đột nhiên, có người gọi to.
Lý Bình An liếc mắt một cái nhìn thấy một người đàn ông thân trên cởi trần.
16:32
Lý Bình An cười nhạt gật gật đầu, cũng không có hứng thú muốn nói chuyện gì với đối phương. Ánh mắt hắn lại tiếp tục nhìn về phía những thảo dược giá rẻ.
“Nam Dương võ phu Chu Võ, mong muốn mời các hạ đấu quyền!”
“Hả?” Lý Bình An hơi ngước mắt nhìn lên.
Dường như toàn bộ tiếng ồn ào xung quanh lập tức im bặt, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía này. Chu Võ ôm quyền hành lễ, ánh mắt cuồng nhiệt.
Sự việc võ sĩ mời đấu quyền cũng không phải là chuyện hiếm thấy.
Một mặt, võ sĩ thường thông qua việc vượt cấp khiêu chiến đối thủ có thực lực cao hơn để tìm cơ hội đột phá giữa sinh tử. Mặt khác là vì muốn nâng cao tên tuổi.
Về phần mục đích của Chu Võ thì khó mà nói.
Cái tên Nam Dương Chu Võ này không quá nổi bật. Nhưng mà ba chữ Lý Bình An thì ngược lại cực kỳ nổi tiếng.
“Thảo dược này bán thế nào?”
‘Người bán hàng sửng sốt chần chừ một lát rồi báo ra giá cả.
Lý Bình An đưa tay chọn mấy dược liệu có phẩm chất tốt.
Mí mắt Chu Võ khẽ run run, giọng nói lại to hơn : ” Võ phu Chu Võ đến từ Nam Dương, xin các hạ đấu quyền!”
Lý Bình An một lần nữa nghiêng đầu: ” Ồ? Xin đấu quyền gì?”
Từ trước đến nay, phong cách ở Trấn Yêu Quan đều như thế này sao? Có thể công khai hẹn người đánh nhau giữa chợ như vậy?
Chu Võ đứng tạo thế quyền đơn giản, ý quyền từ trong cơ thể trôi chảy như dòng nước.
“Hu!!”
Hắn hít một hơi dài rồi phun khí từ trong miệng mũi ra.
Mọi người xung quanh đều thích xem náo nhiệt, hướng ánh mắt về chỗ này tò mò xem. Thông thường sẽ không có ai từ chối lời mời đấu quyền của một võ sĩ.
“Thật xin lỗi, Lý mỗ không muốn đầu quyền với các hạ”
Nói xong, Lý Bình An cầm thảo dược vừa mua được, quay người bước đi, bước đi dài nhanh, không có một chút ý tứ nào là sẽ quay đầu lại.
Dù cho ở Trấn Yêu Quan có cho phép đánh nhau riêng hay không, hắn cũng sẽ không ra tay với đối phương. Lấy lớn hiếp nhỏ, lấy mạnh hiếp yếu, lại không hề có lý do chính đáng. Thật sự là nhàm chán
vô vị.
Huống chi, hôm nay người này tới xin đấu mình chấp nhận. Ngày mai người khác đến xin đấu, rồi hết người này tới người khác đến…...
Chu Võ xấu hổ ngượng ngùng đứng yên tại chỗ, thế quyền cũng đã tạo rồi. Đối mặt với ánh mắt của tất cả mọi người, không khỏi ngượng ngùng cười trừ.
Nhưng mà mọi người cũng rất bội phục dũng khí của hắn. Dù sao không phải ai cũng dám mời một vị tiên nhân, thực lực chỉ sợ đã tới đỉnh cửu cảnh xin đấu quyền.
Chu Võ nắm chặt nắm đấm, hít sâu một hơi, quay người bám theo phía sau Lý Bình An.