Chương 777: Tìm người chiến đấu với người
1528 chữ
Ở trong chợ tiếng người huyên náo ồn ào. Chu Võ đi theo phía sau Lý Bình An từ xa.
Lý Bình An nhìn trái nhìn phải, chẳng bao lâu ở trong tay đã cầm theo rất nhiều dược thảo. Mặc dù đó đều là thảo dược rẻ tiền nhất nhưng khi Lý Bình An đặt ở dưới mũi ngửi ngửi vẫn cảm thấy rất hài lòng với lần đi mua sắm này.
Chu Võ đứng từ xa nhíu mày nhìn những dược thảo kia, ngay cả hắn, người đối với dược lý chỉ biết một không biết hai cũng có thể nhận ra được những thảo dược đó.
Không thể không nói, có thể ở Trấn Yêu Quan mua được mấy thứ này, quả là Lý Bình An đã mất rất nhiều công sức.
Lý Bình An xách theo những dược liệu này trở về. Chu Võ vẫn đi xa xa theo sau.
Một người đi phía trước, một người theo phía sau, đi xuyên qua phố xá sầm uất.
Bỗng nhiên, Chu Võ dừng bước chân lại, bóng dáng người phía trước đã biến mất, thần thức của hắn tự động quét ra khắp nơi nhưng vẫn không phát hiện ra tung tích Lý Bình An.
Một bàn tay đặt lên vai anh, nét mặt Chu Võ cứng đờ.
. Lý… Lý tiên sinh…”
“ Các hạ đi theo Lý mỗ làm gì?”
Chu Võ xoay người lại, nhìn nét mặt của Lý Bình An, hình như đối phương không nổi giận.
“Tại hạ… tại hạ..”
Trong khoảng thời gian ngắn Chu Võ lúng túng nói không ra lời.
“ Các hạ muốn tìm người đấu quyền đến mức như vậy sao?”
Chu Võ ôm quyền, trịnh trọng nói: ” Xin được Lý tiên sinh chỉ giáo!!”
Chu Võ Nhân có biệt hiệu Võ si, dưới đôi nắm tay của hắn hiếm có địch thủ. Hắn đi xa vạn dặm tới Trấn Yêu Quan, chính là vì muốn tìm một nhân vật xứng tầm đáng để hắn ra quyền.
Ban đầu, hắn muốn đi tìm Cố Tây Châu, nhưng tung tích của Cố Tây Châu quá khó tìm. Ở chỗ này gặp được Lý Bình An, người có danh tiếng vang dội gần đây, cũng khiến cho hắn cảm thấy hưng
Lý Bình An im lặng một lát, rồi mở miệng nói: “Lý mỗ có thể tìm đối thủ cho các hạ
“Nhưng mà các hạ đồng ý một điều kiện của Lý mỗ”
Vẻ mặt Chu Võ hiện ra vẻ nghi ngờ.
Tại quán trọ Phương Xa.
Chu Võ nhìn hình thể Hắc Ngưu khổng lồ trước mắt.
Cô bé đi tới, đưa cho hắn tờ thực đơn.
“Khách quan, ngài muốn gọi món gì?” “Ta tới đây để xin đấu quyền!”
Chu Võ cảm giác mình đang bị lừa.
“Gọi món ăn trước đã sau đó mới đấu được, meo meo”
Chu Võ nhìn Hắc Ngưu trước mắt, lại nhìn cô bé, lại nhìn Lý Bình An ở phòng phía sau đang nấu dược thảo.
Cuối cùng, hắn cầm lấy tờ thực đơn, nhìn qua loa một cái, rồi thuận miệng nói.
“ Toàn bộ, mỗi món một phần.
“Gọi nhiều đồ ăn như vậy? Ăn có hết không?”
“Ăn hết được”
Cô bé hít sâu một hơi, rồi khẽ cúi người.
“Đây là lão Ngưu nhà ta, ngươi đấu với nó là được” Lý Bình An vừa nấu thuốc, vừa nói.
Ánh mắt Chu Võ nhìn chằm chằm Hắc Ngưu trước mặt. Lúc trước, hắn đã từng nghe nói đi theo bên người Lý Bình An có một con trâu. Nhưng mà hắn cũng chỉ biết có như vậy thôi.
Chu Võ lại bày ra một thế quyền, trầm giọng nói ra hai chữ.
“Xin mời!”
Cô bé đi được nửa đường thì bỗng dừng bước, quay đầu lại, chuẩn bị xem trận đấu. “Ò…..”
Lão Ngưu hơi nhấc mắt lên.
Chu Võ cảm thấy mình bị khinh thường, thay đổi thế quyền uyển chuyển trôi chảy như dòng nước.
Bước chân của Chu Võ vững chắc, sau đó ra quyền.
Bá chữ tốt nhất dành để miêu tả võ giả chính là nhanh, chuẩn và tàn nhẫn.
Cô bé đứng cách đó không xa, chỉ cảm thấy gió mạnh đập vào mặt, khuôn mặt nhỏ nhắn hơi biến dạng, lùi lại vài bước.
Chu Võ cảm thấy từ nắm đấm của mình truyền đến cảm giác gì đó không đúng. Hắn chỉ cảm thấy nắm đấm đấm ra lõm xuống, giống như đang đấm vào bông vải.
Khi nhìn kĩ lại thì đối phương không hề nhúc nhích, chỉ là phần bụng đối phương hóp xuống, rồi nhẹ nhàng đẩy nắm đấm ra.
Chu Võ tỉnh táo, không dám chủ quan khinh địch, vội vàng hít vào một hơi thật sâu, lùi lại phía sau giữ khoảng cách nửa thước giữa hai người. Chu Võ xoay người
“Bùm – -!!”
Nắm đấm bên phải thu về, nắm đấm bên trái không hề do dự xoáy tròn từ bên hông đấm thẳng về phía trước. Một quyền này đấm ra cực mạnh ầm ầm phát ra. Gió phát ra từ nắm đấm tràn ra khắp nơi, đất cát bay loạn xạ, phát ra âm thanh như cự long phá núi, rất dọa người.
Một lần nữa lão Ngưu cứng rắn tiếp một quyền, bị đánh lui ba bước. Nhưng mà, cũng chỉ dừng lại ở
mức độ vẻn vẹn như thế.
Chu Võ trợn tròn mắt, nhìn thấy vẻ mặt Hắc Ngưu vẫn bình thản, không hề hấn gì. Cô bé thấy Ngưu Ngưu nhà mình lợi hại như vậy thì nở nụ cười.
Ngưu Ngưu đặt hai chân trước chống lên hông. तर फ
Vẻ mặt Chu Võ không thể tin nổi.
Lão Ngưu tiến lên một bước, móng guốc đá ra một cái. Chu Võ đang đứng yên tại chỗ bị hất lên rồi bị bắn lùi về sau, trong không trung thân hình hắn giống như hóa thành một vệt sao băng. Cô bé há to miệng.
Một lát sau, vệt sao băng hình người kia từ không trung rơi xuống đất, khiến quán trọ bị đập thủng ra một cái lỗ.
Rắc rắc rắc-
Vẻ mặt cô bé cứng đờ.
Lão Ngưu cũng sửng sốt, ngay cả người: ” ò ò…...
Chu Võ ngã nằm trên mặt đất, thoáng thất thần nhưng hắn cũng rất nhanh lấy lại tinh thần, từ
trên mặt đất lảo đảo đứng lên.
“Hừ hừ!”
Chu Võ thở ra một hơi dài. Hắn đứng lên, về mặt rất xúc động, tiếp theo là phấn khích, không bởi vì thua mà cảm thấy thất vọng.
“Lại đến! Đấu tiếp!”
Sắc mặt cô bé chợt thay đổi: “...... Còn đấu nữa sao?”
Lý Bình An cũng chú ý tới bên này, liếc mắt nhìn hắn.
Chu Võ nhìn thấy nóc nhà bị mình rơi xuống đâm thủng, thản nhiên nói: “Ta bồi thường! Chúng ta ra bên ngoài đấu tiếp”
Lão Ngưu bĩu môi, đi thì đi~
Cô bé nhìn theo bóng lưng của bọn họ rời đi, lại ngẩng đầu nhìn lên nóc nhà mình lo lắng.
Ban đêm, lão Ngưu dương dương đắc ý trở về.
Trên lưng nó còn cõng theo Chu Võ đã bị đánh cho mặt mũi bầm dập, không còn một chút sức lực
Miêu Nhi hiền lành, ngồi xổm bên người Lý Bình An, nhìn hắn sắc thuốc.
“Hồng được!
“Nam Hoàng”
“Trung vị dược”
Lý Bình An nói ra tên một loại thảo dược, Miêu Nhi sẽ nhanh chóng đưa ra loại thảo dược tương ứng cho hắn.
Lý Bình An dùng thìa múc ra một muỗng nhỏ thảo dược, nói: “Há miệng ra ~”
Miêu Nhi liếm môi.
Lý Bình An hỏi : “Mùi vị thế nào?”
“Có chút chát chát” Miêu Nhi thành thật đáp.
“Ừ, vậy thì nên cho thêm vào một số nguyên liệu nữa.
Miêu Nhi ngoan ngoãn liếm chân nhỏ của mình.
“Tiên tử có ghi lại không?”
“Tiên tử đã ghi lại rồi”
Lý Bình An không quên chỉ dạy Miêu Nhi trong quá trình nghiên cứu luyện chế.
Lão Ngưu tùy tiện ném Chu Võ xuống đất: “Ồ!”
Lý Bình An cũng không lo lắng lão Ngưu sẽ đánh Chu Võ quá nặng, loại chuyện này lão Ngưu tự có chừng mực.
Miêu Nhi quay đầu nhìn về phía Chu Võ, lo lắng hỏi: “Hắn sẽ không sao chứ?”
Lý Bình An nghĩ thầm, Miêu nhi vẫn rất lương thiện tốt bụng như vậy, đang định mở miệng thì lại nghe Miêu Nhi lẩm nhẩm: “Đánh nặng quá, không ai bồi thường tiền sửa lỗ hổng nóc nhà đâu”
Lý Bình An ngậm miệng lại.
Ừm, mỗi người có một tính cách.
Sáng sớm, Chu Võ khôi phục lại một chút sức lực, thất tha thất thểu rời khỏi quán trọ. Đến buổi tối, hắn lại quay trở lại. Không còn suy yếu như buổi sáng nữa, ngoan ngoãn thực hiện lời hứa giúp sửa lại lỗ thủng trên mái nhà.