Chương 778: Đó mới là kẻ mạnh thật sự

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,580 lượt đọc

Chương 778: Đó mới là kẻ mạnh thật sự

Sau khi cứu thương xong, vết thương trên người cũng dần lành lại.

Chưa được mấy ngày, người kia lại tới.

Lý Bình An cũng không thèm bận tâm đến y, dù sao lão Ngưu nhà hắn cả ngày ngoài ăn thì chỉ có ngủ, ra đánh với người ta cho giảm cân cũng được. Vả lại, hắn nhìn ra Chu Võ kia có căn cốt không tê.

Trong mắt y ngoại trừ võ đạo thì không có bất kỳ thứ nào khác.

Nếu có thể để lão Ngưu giúp người kia rèn luyện thì cũng hay, coi như là bồi dưỡng người tài cho Nhân tộc.

Khách sạn vẫn không đón khách, ngoại trừ thiếu niên kia thi thoảng lại tới đây.

Lý Bình An lấy lò luyện đan của mình ra, đặt nó trong hậu viện.

y cũng không có bằng hữu gì nên hay đến tìm bọn Lý Bình An, ngồi cùng với cô bé xem hắn luyện

dan.

Thiếu niên quan sát thủ pháp luyện đan của Lý Bình An, nhìn chỗ nào cũng cảm thấy kỳ quái, bởi vì nhìn hắn luyện đan nhưng lại không giống như đang luyện đan…mà giống như ông già đang nhóm

Xong xuôi hắn ngồi trên ghế, uống trà còn để cô bé ngồi bên lò luyện đan, cầm quạt nhỏ canh lửa. Thiếu niên lại nhìn sang lò luyện đan, hờ hờ –

Có cơn gió thổi rới, thiếu niên chỉ sợ gió thổi tan cái lò thành từng mảnh.

Mỗi lần nghe thấy tiếng vang bôm bốp vang lên từ trong lò, thiếu niên chỉ sợ lò nổ.

Lý Bình An thì lại rất bình tĩnh, đọc sách, uống trà.

Thiếu niên nhìn dáng vẻ nhàn nhã của hắn, không khỏi thầm bội phục trong lòng.

Y vươn lên nhìn cuốn sách hắn đang đọc, bìa không có chữ.

Chỉ sợ rằng đó là một cuốn sách luyện đan, y bỗng hiếu kỳ đây là loại sách luyện đan gì mà lại dạy người này cách luyện đan như thế.

Thiếu niên thật sự là biết một chút về thuật luyện đan, chỉ là chưa bao giờ gặp người có cách luyện

đan vi diệu như Lý Bình An.

Y cũng hiểu đây là bí tịch của người khác, mình mà đòi xem thì thật là mất lịch sự.

Hôm đó, Lý Bình An luyện đan được giữa chừng rồi ngủ thiếp đi.

Cô bé đặt quạt xuống, cầm một tấm chăn lại đắp cho Đại Bình An nhà mình, sau đó nàng lại ngồi xuống, tiếp tục công việc canh lửa của nàng.

Ánh lửa chiếu lên khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé, dáng vẻ rất là nghiêm túc.

Thiếu niên nghe thấy bên trong kêu cạch cạch, thoáng lùi về sau một bước.

Gió thổi tới kìa, ầm ầm –

Thiếu niên quay đầu, chỉ thấy cuốn sách trong tay Lý Bình An bị gió thổi lật ra vài trang, y không nhịn được liếc sang nhìn/

Y bèn dựa vào thiên phú nhìn một nhớ mười của mình, ghi nhớ hết tất cả nội dung trong trang sách đó.

Thiếu niên thề y không phải là cố ý, chỉ lặng lẽ đọc thầm nội dung mà thôi.

Đây…đây là….tiểu thuyết dài kỳ!?

Người này đang đọc tiểu thuyết à!

Trước thấy hắn chăm chú lắm, hóa ra là đang đọc cái của này.

Khóe miệng thiếu niên hơi co rút, kinh ngạc nhìn Lý Bình An.

Mình vốn tưởng rằng với gương mặt chuyên chú, dáng vẻ vân đạm phong khinh của người này là do người này đã tính từ trước. Được lắm, hóa ra vân đạm phong khinh không phải là giả bộ.

Hắn không thèm quan tâm thật chứ

Vẻ mặt của thiếu niên bỗng có chút phức tạp, lại nhìn cô bé đang quạt quạt.

Lò luyện đan bỗng nhiên phát ra tiếng vang.

Thiếu niên theo bản năng đứng che trước mặt cô bé: “Cẩn thận!”

Một lát sau, đỉnh lô bốc lên từng hàng khói trắng.

Âm vang cuối cùng cũng dừng.

“Xong rồi?”

Lý Bình An cũng tỉnh dậy vào lúc này.

Hắn dùng thần thức lấy từng hạt đan ra, đan dược rơi vào thùng như táo rơi ào xuống sọt. Trông thấy cảnh này, vẻ mặt của thiếu niên lại càng phức tạp hơn.

Không hiểu, không hiểu!

Y bỗng cảm thấy kiến thức luyện đan mình học được chỉ là công cốc.

Lúc sắp đi, thiếu niên lại trông thấy lão Ngưu cầm một khúc xương trâu đi vào, nó lại còn vừa đi vừa

Kỳ quái! Thật là kỳ quái!

Người trâu mèo nhà này kỳ quái quá!

Thiếu niên đeo đao, đi về nhà đại ca của y.

Đại ca của y bị thương ở Trấn Yêu quan, giờ hắn ta đang ở nhà dưỡng thương.

Đại ca đã cưới vợ, thiếu niên còn chưa được bao lớn mà đã có cháu trai.

“Đại ca, ta về rồi.

Thiếu niên đẩy cửa ra, thấy cháu của mình đang tự chơi bóng trong sân nhà.

Thấy y về, thằng bé lập tức chạy tới, giang tay: “Ôm cái đi

Nhớ khi mình mới tới đây, thằng bé chỉ dám đứng nhìn mình từ xa. Y cười, cúi xuống ôm lấy thằng

bé.

“Viên Nhi, mau vào đấy.

Đại ca của y gọi y.

Thiếu niên ôm theo cháu trai đi vào phòng, vào đến nơi lại phát hiện trong phòng còn có một người

Người này mặc một chiếc áo choàng xanh, dáng vẻ giống như là hơn bao mươi tuổi, mặt vuông, lông mày rậm, có lẽ là một võ phu.

Chỉ là không biết vì sao một bên mặt lại sưng phù.

“Viên Nhi, đây là hảo hữu của vi huynh, tên là Chu Võ. Đại ca giới thiệu.

“Chu huynh, đây là đệ đệ ta tên là Trương Ninh Viễn

Trương Ninh Viễn chắp tay ôm quyền chào y.

Chu Võ gật đầu: “Khá lắm khá lắm, hạt giống tốt.

“Viễn Nhi, Chu huynh là bạn tâm giao của đại ca, mười năm trước nếu không có huynh ấy cứu

giúp, có lẽ đại ca của người đã đầu một nơi thân một nẻo từ lâu rồi” Nghe xong câu này, Trương Ninh Viên lại cúi đầu.

“Đại ân không lời nào cảm ơn cho hết, Ninh Viên xin nhớ kỹ ân tình này.

Chu Võ cười haha: “Chuyện nhỏ thôi không đáng nhắc đến”

“Chu huynh, không ở chúng ta có thể gặp nhau ở Trấn Yêu quan này, hôm nay không say không về!”

“À Chu huynh, vết thương trên mặt ngươi là do làm sao vậy?”

“Không sao không sao”

Đại ca y nhìn ra được, vết thương kia rõ ràng là bị đánh, chỉ là Chu Võ không muốn nói, hắn cũng không tiện hỏi nhiều.

Hai người chỉ lo uống rượu trò chuyện, uống đến say mèm.

Hai huynh đệ không biết bắt đầu từ đề tài nào, cuối cùng lại muốn bảo Chu Võ nhận Trương Ninh Viễn làm đệ tử.

“Lão đệ, dập đầu! Gọi sư phụ đi!”

Đại ca y say khướt nói.

Trương Ninh Viễn nhìn hai con sâu rượu này, bất đắc dĩ nói: “Đại ca, ngươi say rồi.

“Sao thế, xem thường ta à?” Chu Võ cũng giống đại ca y, nồng nặc mùi rượu.

Y vỗ vai Trương Ninh Viễn: “Sau này hai ta luận vai vế, ngươi gọi ta là đại ca, ta gọi ngươi là sư phụ” Trương Ninh Viễn…...

Gì vậy trời.

“Mau dập đầu đi!” Đại ca y thúc giục.

Trương Ninh Viễn chỉ xem như là đại ca y nói linh tinh.

Lúc này, đại ca y dùng lực kéo y một cái, thì thầm: “Mau dập đầu đi! Ngơ ngơ cái gì, bỏ lỡ hôm nay sau này không có cơ hội đâu!”

“Đại ca ngươi…

Trương Ninh Viễn kinh ngạc nhìn đại ca mình, đại ca giả say ???

Cuối cùng dưới sự thúc ép của đại ca, Trương Ninh Viễn mơ mơ màng màng bái Chu Võ làm thầy.

Buổi trưa hôm sau.

Chu Võ mới nhận ra mình có thêm một đứa đồ đệ, mà giờ kể ra thì còn làm ăn gì được nữa.

Đàn ông đàn ang, một lời nói ra nặng tựa ngàn vàng.

Cho dù là say, cũng phải chấp nhận, nhận đồ đệ thì dạy nó thôi.

Chu Võ phát hiện đồ đệ trong cơn say của mình, thiên tự coi như không tệ.

Trương Ninh Viễn cũng cảm thấy người sư phụ này của mình rất có giá trị.

Chớp mắt vài ngày đã trôi qua, Trương Ninh Viễn đi theo Chu Vũ học quyền pháp, quên hết tất cả, ngay cả đến khách sạn cũng không có thời gian đi.

“Võ phu chúng ta chính là dùng một hơi, một quyền ẩn chứa cả thiên hạ đánh ra khí thế của mình. Là biết có lẽ không còn hy vọng sống sót, nhưng vẫn phải đánh ra được hy vọng sống”

Nói rồi, Chu Võ giậm chân một cái.

Khí thế quan thân y hiện thấy rõ, Trương Ninh Viễn không khỏi lui lại mấy bước, kinh ngạc nhìn người kia.

Đây….mới chính là kẻ mạnh thật sự!

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right