Chương 779: Luyện quyề

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,434 lượt đọc

Chương 779: Luyện quyề

“Dậy luyện quyền!”

Giọng nói của Chu Võ vang lên.

Trương Ninh Viễn hít sâu một hơi, mặc quần áo cho tử tế rồi vội vàng chạy đi.

“Sư phụ”

“Sư phụ thân thương” và “đồ đệ thân thương” nhìn nhau một cái.

Một lát sau, trong phòng liền truyền đến tiếng kêu rên của thiếu niên.

“Sư phụ thân thương” đứng đó bất động, mặc cho đứa đồ đệ thân thương của mình dồn tất cả vốn liến vào quyền cước để đánh y, Chu Võ cũng chỉ nhàn nhã ngáp một cái.

Mỗi quyền Trương Ninh Viễn đánh ra, đều cảm thấy cơ thể hắn như muốn nát ra thành từng mảnh.

Sau một nén nhang, y đau đớn nằm vật trên đất như thể người bị đánh là y, sau đó một cái bóng

phủ kín y.

Trương Ninh Viễn ngẩng đầu nhìn người sư phụ thân tương đang đứng trước mặt mình, cố gắng nở nụ cười, biết tiếp theo mình sẽ bị đánh thật.

Sau đó, trong phòng truyền ra tiếng kêu thảm thiết, dần dần tiếng kêu không còn giống tiếng người.

Đại tẩu y cau mày, lo lắng hỏi: “ Chắc không xảy ra chuyện gì đâu nhỉ?”

“Không đâu, ta biết tính huynh ấy mà. Đại ca ngưng giọng nói: “Luyện võ là như thế đấy, không nếm gian khổ sao có thể nên người.

Trương Ninh Viễn nằm trên mặt đất, hai mắt chảy máu, hoang mang nhìn trần nhà như đang suy nghĩ ý nghĩa của sự sống.

Đau quá!

Cả người đau như thể bị đánh gãy hết xương cốt, sau đó nhét vào cối xay rồi nghiền nát, khiến y đau đến chết đi sống lãi.

“Dậy đi tiểu tử

Chu Võ hoạt động thân thể một chút, bắt đầu giẫm lên y.

Trương Ninh Viễn nhìn vết tím xanh trên gương mặt của người thầy thân thương này.

Vết tím xanh kia đương nhiên không phải do y làm, mà là một người thần bí nào đó tặng cho sư phụ

y.

Y cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết lần nào mình cũng bị sư phụ thân thương đánh cho không lết dậy nổi. Mà mỗi lần sư phụ thân thương đi về, cũng đều là dáng vẻ cả người bị thương, thấy rõ là bị người đánh.

Mặc dù Trương Ninh Viễn không biết người kia là ai, những mà lần nào thấy vậy y cũng nghĩ thầm, đánh hay lắm đánh hay lắm!

Y biết y có suy nghĩ này là không tốt, nhưng mà sư phụ thân thương ra tay nặng quá, mỗi một lần luyện quyền đều giống như chịu cực hình vậy.

Cho nên khi y nhìn thấy sư phụ cũng sưng vều mặt đều cảm thấy vui mừng vô cùng.

Hôm đó, trời thanh gió mát.

Sư phụ thân thương không biết đa xđi đâu rồi.

Trương Ninh Viễn ra khỏi phòng, lảo đảo bước đi.

“Nghe chưa? Vài ngày trước có một vị nữ Kiếm tiên hẹn so kiếm với một vị Kiếm tiên của Yêu Tộc bên ngoài Trấn Yêu quan đấy”

Ở Trấn Yêu quan cũng không hiếm gặp chuyện tu sĩ Nhân tộc và tu sĩ Yêu tộc hẹn nhau độc chiến. “Kết quả cuối như thế nào?”

“Vị nữ Kiếm tiên kia không chỉ chém chết Kiếm tiên của Yêu tộc, thậm chí còn hô hào gọi thêm mấy tên khác của Yêu tộc ra, cuối cùng mấy tên đó cũng lần lượt ăn kiếm.

“Giỏi !” Người kia khen: “Vị nữ Kiếm tiên đó tên là gì?”

“Nghe người ta nói nữ Kiếm tiên này đến từ Đại Tùy, Trung Châu”

Nghe người nghị luận bên đường, Trương Ninh Viên chỉ nghe chọn lọc được vài từ quan trọng. Kiếm tiên, phi kiếm, lấy một địch nhiều…... Trước kia những thứ này đều cách mình rất xa, nhưng bây giờ lại như gần ngay trước mắt.

Y hít sâu một hơi.

Bất giác, đã đi tới khách sạn mà y thường tới chơi.

Từ sau khi luyện quyền, y rất ít khi có thời gian ra ngoài chơi, trên thực tế là có muốn nhưng cũng

khó.

Sau khi luyện quyền, y cũng chỉ có thể nằm như con cá chết trôi.

Đi vào trong khách sạn, trong khách sạn đã có tốp ba tốp năm khách mới tới. Mặc dù là không nhiều, nhưng vẫn khá hơn nhiều so với lúc trước.

Lý Bình An ngồi trước quầy, đang đọc say sưa một cuốn sách có liên Hắn đọc rất nhiều sách, sách thuốc, sách luyện đan cái gì cũng vơ hết. Năm tháng dài mênh mang, biết nhiều hơn cũng tốt.

đến thuật cơ quan…...

Không hẳn là nghiên cứu sâu, chỉ là tích lũy qua từng ngày từng tháng. Hắn định làm chơi thử một

cơ quan.

“Chưởng quầy”

Trương Ninh Viễn đi vào.

Lý Bình An ngẩng đầu dậy: “Ồ, đã lâu không gặp.

Trương Ninh Viễn nói: “Khách sạn làm ăn tốt hơn rồi”

“Đúng vậy, đều là nhờ tiên tử nhà ta, mấy ngày nay túc hạ đi đâu mà không tới đây chơi?”

“A…ta có một số chuyện phải xử lý. Trương Ninh Viễn nói.

Dưới đôi mắt trắng bạc của mình, Lý Bình An nhìn thấy trong cơ thể của người này có một đạo trường khí hóa thành một đám khí nhỏ, nối từ tây sang đông, chạy từ nam tới bắc, càng ngày càng

biến lớn.

Tuy đám khí này hành tẩu trong cơ thể thiếu niên không gặp gì trở ngại, nhưng mà cơ thể của y lại cảm thấy đau đớn ghê gớm, giống như vừa trải qua trận chiến long trời lở đất.

Hồn phách và thần hồn càng vững chắc hơn so với mấy ngày trước.

Lý Bình An hơi nhíu mày, đoán ra thiếu niên đang luyện quyền, chỉ là cách luyện quyền này cuồng đã quá.

Vả lại, có lẽ mỗi lần luyện quyền xong thiếu niên đều tắm bằng nước thuốc, loại thuốc này có giá cao, nhưng mà không phù hợp với cơ thể thiếu niên bây giờ.

Không những thế mà còn không được nghỉ ngơi đẩy đủ, hăng hái quá hóa dở.

Lý Bình An chỉ nhìn mà đã nắm được rất nhiều tin tức, sau đó hắn lại cúi đầu xuống. Trương Ninh Viễn thì muốn đi tìm cô bé chơi.

Lúc này, bên cạnh truyền đến tiếng người kia: “Thất tinh thảo, cây ngân giác, hoa thiên ngưu…...

Lý Bình An lần lượt đọc ra tên của từng loại thảo dược.

“Về nấu chung, ngày uống ba lần

Đây là phương thuốc kinh mạch, năm đó hệ thống tặng cho hắn, cũng là những kiến thức đầu tiên về dược liệu mà hắn được tiếp cận.

Cũng bởi vì khi đó Lý Bình An không có đan dược, được trang bị nền móng cơ bản.

Giống như là mới chơi game online, nhận được vật thưởng bèn yêu thích không buông tay, giúp hắn vượt qua những năm tháng khởi đầu khó khăn.

Tuy nói sau này nhận được rất nhiều đồ quý giá, nhưng hắn vấn rất yêu quý món bảo bối khi xưa, mặc dù bây giờ nó đã vô dụng.

Nói xong, Lý Bình An cũng không quan tâm thiếu niên có nhớ hay không, hắn tiếp tục cúi đầu say sưa nghiên cứu cuốn sách thuật cơ quan của hắn.

Trương Ninh Viễn được nghe là sẽ không bao giờ quên, huống chi người kia lại chỉ đọc một lần.

Y lặng lẽ nhẩm lại tên thảo dược, cùng phương pháp điều chế, liều dùng….. sau đó nhìn Lý Bình An, lập tức hiểu ý của người kia.

“Đa tạ ý tốt của tác hạ

“Phương thuốc này càng thích hợp với ngươi hơn, phục hồi tổn thương do thuốc ngươi tắm trước đó, có lợi cho cơ thể ngươi”

Lý Bình An đáp nhưng vẫn cắm cúi đọc sách.

Qua mấy ngày ở chung, Trương Ninh Viễn khá là tin tưởng người áo xanh này.

Cùng lắm thì hỏi người thầy thân thương của y là được.

Nếu có lợi thì cứ dùng thử xem sao, dù gì thì những loại thảo dược kia không đắt lắm.

Trương Ninh Viễn lại nói cảm ơn, rồi đi ra sau bếp tìm cô bé…

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right