Chương 780: Người cao còn có trâu cao hơ

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,495 lượt đọc

Chương 780: Người cao còn có trâu cao hơ

Cô bé ngồi trên chiếc ghế còn cao hơn mình, cầm chày giã trong tay đập nát đan dược Đại Bình An mới luyện chế ra. Thấy y tới cô bé ngẩng đầu nói: “Là ngươi à, mấy ngày nay ngươi đi đâu vậy?”

“Ta ở nhà luyện quyền.

Trương Ninh Viễn chẳng biết vì sao khi đứng trước mặt cô bé, mình lại nguyện lòng nói ra sự thật. cũng không biết là vì lý do gì, có lẽ là do tuổi nàng còn nhỏ, cũng có lẽ là do cô bé nhìn hơi ngốc xinh.

Cô bé bẻ một cái bánh ngọt màu vàng ra làm hai nửa, chia cho y một nửa, một nửa thì để mình ăn. “Luyện quyền? Có vui không?”

“Không, đau lắm.

Trương Ninh Viễn muốn nói trải nghiệm mấy ngày nay của mình, không khác gì gặp ác mộng. Cô bé nhét bánh ngọt vào miệng, khuôn mặt nhỏ nhắn phồng lên, nàng mấp máy nói: “Ừm…sao

không học thử một số pháp thuật khác?”

“Ta thích hợp luyện quyền hơn.

“Thế ngươi học pháp thuật gì?”

Cô bé suy nghĩ một chút: “Trâu trâu dạy ta thuật Ngũ Hành, có thể gọi người mini ra đánh nhau giúp tiên tử.

“Vậy bây giờ tu vi của người là gì?”

“Tiên tử không biết, trâu trâu không nói cho tiên tử.

Trương Ninh Viễn nhìn cô nhóc này: “Vậy ngươi chưa từng tu hành bao giờ?”

Cô bé nghiêng đầu: “Trâu trâu và Đại Bình An nói tiên tử bị ảnh hưởng bởi Cửu tinh liên châu, Nhật nguyệt luân hồi, khí hậu biến đổi, băng tuyết tan, nước biển dân và khí vận của thiên hạ….cho nên tốc độ tu hành của tiên tử rất chậm.

Trương Ninh Viễn:........

Cô bé nuốt miếng bánh ngọt cuối cùng vào bụng.

“Là thật sao?”

“Đại Bình An sẽ không lừa tiên tử”

Trương Ninh Viễn bất đắc dĩ cười một tiếng, chợt nhớ tới lần đầu tiên mình gặp nàng, khi ấy mình lại bị lời nói của nàng dọa sợ.

Cô bé này chỉ là một chú mèo con có một xíu đạo hạnh, rõ ràng đạo hạnh của nàng không đủ cao. Loại yêu quái nhỏ do trời đất nuôi dưỡng này, mức cao nhất cũng chỉ đến đó.

Có nghĩa là cho dù cho nàng bất kỳ loại linh đan diệu dược nào, thì thực lực của nàng vẫn sẽ không biểu hiện rõ ra.

Trên con đường tu hành thiên phú chiếm bảy phần, hai phần là cố gắng, một phần là do quý nhân phù trợ.

Nhưng mà nhìn dáng vẻ ngây thơ trong sáng của cô bé, Trương Ninh Viễn lại có suy nghĩ khác.

Ai nói tu hành là con đường đắc đạo duy nhất? Cứ vui vẻ như cô bé, không biết chi là buồn thì nào có ai dám chế.

Trương Ninh Viễn đột nhiên thông sốt, như là lĩnh ngộ được một vài chuyện.

“Ngươi muốn đi ra ngoài một chút không?” Trương Ninh Viễn đề nghị.

Cô bé lắc đầu: “Tiên tử đang đảo thuốc, tẹo nữa có khách tới còn phải nấu cơm.

“Vậy bao giờ ngươi rảnh?”

Cô bé nghiêm túc nói: “Trâu trâu không ở nhà, tiên tử phải chăm nom Đại Bình An và khách sạn, không có thời gian ra ngoài chơi”

Trương Ninh Viễn nghe vậy ngớ người, cuộc sống của cô bé thật đúng là phong phú.

Y ở lại chơi cờ với cô bé một lúc, lại giúp cô bé nấu ăn.

Mãi cho đến khi màn đêm buông xuống theo đúng hẹn, y mới rời khỏi khách sạn Viễn Phương này. Trương Ninh Viễn không về nhà anh hắn, mà đi đến hiệu thuốc, mua những dược liệu mà Lý Bình An nếu ra trước đó.

Y hỏi thăm một chút, nhà nào có tiếng bán thuốc nổi nhất khu này, cứ vậy đã đi hơn một canh giờ. Lúc này, trời đã tối hẳn.

Trương Ninh Viễn mua thuốc xong, đang định đi về, liền thấy phía xa có một đám người đang tụ tập, có vẻ khá náo nhiệt.

Y tò mò nhìn thử, bỗng nghe thấy người ngồi bên quán trà bình luận.

“Lần thứ mấy trong tháng rồi?”

“Không nhớ, đúng là cố chấp mà

“Nói thật thì ta thấy hơi ngán rồi.

“Hai bên chênh lệch quá lớn.

Trương Ninh Viễn đi theo đám người, nghe giọng điệu của bọn họ, y nắm được đại khái mấy phần của câu chuyện, xác nhận hai người hẹn nhau đầu một trận ở đây. Kết quả thực lực hai bên chênh lệc quá lớn, dẫn đến một bên luôn luôn đánh thắng bên còn lại.

Mà bên còn lại không chịu thua, mỗi một lần bị đánh xong, chưa được mấy ngày lại đến thách đấu tiếp. Vòng đi vòng lại.

Trương Ninh Viễn đến gần, nheo mắt nhìn hướng kia.

Lập tức ngây ngẩn cả người.

Trong đám người kia là sư phụ thân thương nhà mình.

Trương Ninh Viễn lập tức tỉnh ngộ, bảo sao sư phụ nhà minh luôn mang theo vết thương trở về

nhà, hóa ra là bị đánh ở đây.

Trương Ninh Viễn lại nhìn sang bóng người đối diện với sư phụ mình.

Nhìn vẻ mặt của lão Ngưu rất hài lòng.

Chu Võ dâng lên thịt bò mà y đã chuẩn bị từ trước.

Lão Ngưu nhẹ gật đầu, có vẻ như rất hài lòng.

Nó duỗi móng ra nhận, sau đó bắt đầu ăn. Thừa lúc nó đang ăn, Chu Võ đã bày sẵn tư thế. “Bịch!”

Không khí xung quanh Chu Võ bỗng nhiên nổ tung, cỏ cây đất đá trong bán kính mấy mét nát vụn thành từng mảnh nhỏ.

Không khí bị đè ép phóng ra ngoài, như thể hình thành chân không trong thời gian ngắn ngủi.

Trong chớp mắt, y sử dụng tốc độ kinh người, bổ thẳng vào lão Ngưu.

Vốn không có ý định nương tay, một quyền nện thẳng vào cái đầu trâu của nó.

Dù Trương Ninh Viễn đứng rất xa, nhưng y có thể cảm nhận được sát khí ẩn trong quyền của sư

phụ.

Y biết, bình thường sư phụ đánh y, chắc chắn đều nương tay.

Khi quyền kia đến gần lão Ngưu, mới phát hiện đó không phải là một quyền, mà là mấy chục quyền liên tục, quyền sau uy lực hơn quyền trước.

Một lần đấm vào, đều phát ra một tiếng vang trầm thấp.

Nhưng mà một lát sau, Chu Võ liền lùi lại mấy bước.

Hai mắt đỏ như máy, khóe miệng gạt ra một vệt máu tươi, tay run rẩy.

Tựa như người vừa rồi bị đánh không phải lão Ngưu, mà là y.

Chu Võ khạc ra hai cái, lại xông lên lần nữa.

Động tác ăn thịt bò của lão Ngưu không hề dừng lại, mặc cho cái đấm cái đá của người kia rơi xuống túi da dày của nó.

“Ngưu ~”

Trương Ninh Viễn nhìn cảnh này, chậc

...sao quen mắt thế.

Chỉ là bây giờ phải đổi nhân vật một xíu, lão Ngưu đang bình tĩnh ăn thịt bò là Chu Võ, mà sư phụ thân thương thì là mình.

Trương Ninh Viễn nuốt nước bọt liên tục, muốn nhìn dáng vẻ thê thảm của mình xuất hiện trên người sư phụ thân thương, nghĩ vậy trong lòng y cảm thấy sảng khoái đến lạ.

Không lâu sau, Chu Võ ngả mình xuống đất.

Lão Ngưu nâng hắn lên rồi ném y vào một cái góc, xong xuôi nó vỗ vỗ mông, đi về.

Trương Ninh Viễn nhìn sư phụ nhà mình, lại nhìn trâu đen đang ăn thịt trâu.

Bỗng nhiên nhớ đến một câu, núi cao còn có núi cao hơn, người giỏi còn có người giỏi hơn.

À không, phải là người giỏi còn có trâu giỏi hơn chứ….

Trương Ninh Viễn nhìn dáng vẻ thê thảm của sư phụ mình, cũng không đi lên, bởi vì y biết sư phụ

thân thương chắc chắn không muốn y nhìn thấy dáng vẻ thê thám này của sư phụ.

Trương Ninh Viễn xách túi thuốc chạy lon ton về nhà anh trai.

Trên đường đi, tâm trạng có chút phức tạp.

Trấn Yêu quan quả nhiên khác xa so với bất kỳ nơi nào mình từng đến.

Cao thủ nhiều như mây, tàng long ngọa hổ.

Một khách sạn nho nhỏ mà lại cao thâm như thế.

Nhìn dược liệu trong tay, nhớ tới người áo xanh, Trương Ninh Viễn vội vàng bước nhanh hơn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right