Chương 781: Đến từ Đại Tùy

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 4,865 lượt đọc

Chương 781: Đến từ Đại Tùy

Vân Châu, thành Tửu Tuyền.

Là khu thành chiếm diện tích lớn nhất của Vân Châu, cũng là khu thành giàu có nhất ở đây. Tuyến đường biển Kinh Hà bắt đầu từ phía Thành Nam vắt qua, vòng quanh Vân Châu.

Là con đường đi qua ba đại lục, tính cả to lẫn nhỏ cũng phải có hơn trăm nước.

Lại bởi vì nơi đây khá gần Kinh Môn Sơn, bởi vậy thường có nhiều tu sĩ đi ngang qua nơi này, chọn

đây làm điểm nghỉ chân, sau đó đi qua Kinh Môn Sơn, tới Trấn Yêu quan.

Bến tàu ở thành Tửu Tuyền rất là đa dạng, lớn nhỏ gì cũng có, phân bố đi khắp mọi nơi.

Nhiều người làm nghề đánh xe ở đây, khổ tận trăm bề.

Nơi xa, có một chiếc thuyền đi tới.

Đám kiệu phu thấy có mối làm ăn đến, lập tức lao vào.

Chỉ là khi nhìn thấy rõ con thuyền kia, không khỏi có phần thất vọng.

Thuyền là thuyền nhỏ, trên thuyền chỉ có một nam tử đội mũ rộng vành, không rõ tuổi tác. Thuyền cập bờ, nam tử đội mũ kia bước xuống thuyền.

Không ai thèm để ý đến hắn, bởi vì đám kiệu phu đã để ý đến một con thuyền lớn khác.

“Huynh đài, xin hỏi là huynh đài đi đâu? Có cần dẫn đường không?”

“Ta biết rõ mấy chỗ gần đây hơn.

“Huỳnh đệ, có cần người xách hành lý không.

“Ừm…làm phiền một chút, Kinh Môn Sơn đi thế nào ạ?”

Nam tử đội mũ rộng vành hỏi một gã kiệu phu.

Kiệu phu nhìn thấy người này mặc dù không có thứ béo bở nào để lừa, nhưng vẫn vươn tay: “Hỏi đường, mười đồng”

“Mười…đồng?”

Nam tử đội mũ rộng vành sợ hãi, dáng vẻ như chưa trải sự doi.

“Hỏi đường thôi mà”

“...Mà …giá giá này á?”

Kiệu phu không khỏi học theo dáng vẻ nói chuyện của hắn. Nam tử đội mũ rộng vành cũng không giận, quay đầu đi.

“Vậy ta không hỏi nữa.

Kiệu phu nhún vai, thầm nhại giọng sau lưng người kia.

“A…a…không hỏi nữa.. Đồ nói lắp”

Nam tử đội mũ rộng vành đeo một đôi giày cỏ cũ nát, lưng vác một cái bao to, mãi khi đi ra bến tàu, hắn mới hỏi được vị trí của Kinh Môn Sơn.

Thế là, cũng không có nghỉ ngơi, sau khi ra khỏi thành hắn đi thẳng một mạch tới đó.

Đi liền tù tỳ mấy ngày, bất ngờ làm quen được với một cô gái cũng muốn tới Trấn Yêu quan.

Cô gái kia mặc một bộ quần áo màu xanh lục, cổ tay trắng noãn có đeo một chiế chuông nhỏ, thi thoảng kêu leng keng.

Gương mặt còn mang vẻ mũm mĩm của trẻ con.

Bên cạnh có hai gã đàn ông cao hơn hai trượng, bịt kín mít, cũng đội mũ rộng vành, căn bản không thể thấy rõ khuôn mặt của bọn họ, dáng vẻ giống như là xác ướp.

Cô gái áo xanh ngồi trên vai xác ướp, cầm một quả gì đó màu đỏ rực. “Này, tên nói lắp”

“Ta…ta tên là Tần Thời, không phải là nói lắp”

“Ừ, tên nói lắp, ngươi cũng muốn tới Trấn Yêu quan à?”

“Ừm, sư phụ bảo ta tới đó học hỏi kinh nghiệm.

“....Sao ngươi không hỏi ta đến Trấn Yêu quan làm gì?” Cô gái áo xanh nhíu mày. Được người nọ nhắc nhở, Tần Thời mới hỏi: “Vậy ngươi tới Trấn Yêu quan làm gì?” “Không nói cho ngươi đâu?”

Tần Thời bình tĩnh đáp, vì vốn dĩ hắn cũng không quan tâm đến chuyện này. “Ngươi thật không thú vị gì cả”

Tần Thời chỉ gãi đầu, không nói gì thêm.

Hắn vốn là một tên nói lắp, tính cách hơi hướng nội.

Bình thường ở lại sơn môn với sư phụ, nào giỏi giao tiếp với người khác bao giờ.

Chân trời nhuốm lên từng mảng mây đen, nháy mắt trời đổ mưa tầm tã.

Ba người đành phải trú ở trong sơn động.

“Ghét mưa này ghê.”

Cô gái áo xanh cởi giày, vớ ra đặt lại gần lửa cho khô.

Chân của nàng hơi gầy, khá nhỏ, trắng như tuyết.

Ngón chân như búp sen non, bàn chân nhỏ nhắn xinh xắn hơi lo lắng mà nhúc nhích.

Nàng nhận ra Tần Thời đang nhìn không chớp mắt, lòng khẽ hừ một tiếng.

Giả vờ đoan chính, hóa ra lại chẳng phải….

Nàng hất cằm hỏi: “Nhìn gì!”

“Không không được nhìn sao?”

“Ngươi không biết nhìn chằm chằm vào chân của nữ tử, có nghĩa…”

16:34

Cô gái áo xanh chợt phát hiện ánh mắt của Tần Thời không nhìn vào chân của mình, mà là đang nhìn xác ướp màu đen bên cạnh nàng.

“Ừm ừm không được nhìn, có thể sờ sờ được không?” Tần Thời lo lắng hỏi.

Cô gái áo xanh nhướng mày: “Không thể!”

“Ồ, được rồi.”

Tần Thời lại cúi đầu xuống, ăn quả hạch nướng chín của hắn.

Lúc này, bên ngoài sơn động truyền vào một tiếng kêu.

“Đó là lương thực của chúng ta! Con người các ngươi sao lại mất lịch sự như vậy, lần trước cũng có một nhóm người ăn mất đồ của chúng ta rồi!”

Một con sóc nhỏ đứng trước của động hét.

Cô gái áo xanh nhìn theo hướng giọng nói, xác ướp áo đen bên cạnh đã hành động luôn, bắt lấy con vật nhỏ này.

“Ha, chúng ta có thịt ăn rồi. Cô gái áo xanh vui mừng.

Con sóc: Hả?

Chỉ là vừa dứt lời, cô gái áo xanh liền cảm nhận được có một bóng người xuất hiện trước mặt mình. Nhìn kỹ thì thấy tên nói lắp kia đã đoạt được con sóc nhỏ từ trong tay xác ướp của mình. Tần Thời thả sóc con xuống đất, ôm quyền nói: “Đắc tội rồi.

Sóc con chưa tỉnh hồn, khi lấy lại tinh thần liền chỉ vào quả hạch trên mặt đất: “Ừm, đó là lương thực của ta”

Tần Thời liền nhặt hết lên: “Thật sự xin lỗi.”

Sóc con nhận lấy quả hạch, lại để lại cho Tần Thời một nửa, sau đó chạy vội.

Tần Thời nhặt nửa quả hạch lên, lúc này mới ngồi xuống.

“Này này, sao ngươi lại để nó chạy thoát, còn đưa đồ ăn của chúng ta cho nó!” cô gái bất mãn nói.

“Vốn là đồ ăn của nó mà, sao có thể ăn đồ của người ta được.”

“Gì mà là của nó, ta nhặt được thì nó là của ta!” Cô gái áo xanh thẳng thắn đáp.

Tần Thời lắc đầu: “Không phải”

“Không cái gì mà không!”

“Không được ỷ mạnh hiếp yếu.

“Đầu óc ngươi bị úng à! Đạo lý cổ hủ này do ai dạy ngươi thế?”

“Sư phụ ta…còn…còn có Lý tiên sinh” Tần Thời nghiêm túc đáp/

Cô gái áo xanh liếc mắt, không muốn để ý tên ngốc này nữa.

Chờ mưa tạnh, liền khởi hành tới Kinh Môn Sơn.

Cô gái áo xanh ngồi trên thân xác ướp, vuốt vuốt cây sáo xanh biếc.

Trong sơn cốc bỗng nhiên vang lên tiếng người.

Sắc mặt của cô gái áo xanh hơi biến đổi.

“Bé ngoan, muốn đi đâu vậy? Sao đi mà không nói với vi sư một tiếng”

Cô gái áo xanh cố nở nụ cười: “Sư phụ, ta thấy lão ngài đang bế quan, sợ quấy rầy ngài tu hành ấy

“Bé ngoan, ngươi để vi sư tìm được dễ như thế, không bằng trở về với vi sư đi”

“Sư phụ, đồ nhi đã đi đến tận đây rồi, giờ đi về thì đáng tiếc quá.

“Haha. Tiếng cười đột nhiên trở nên lạnh lẽo: “Mau về với vi sư!”

“Sư phụ, ngài tha cho đồ nhi lần này đi, sau khi đồ nhi tới được Trấn Yêu quan lập tức về cùng ngài.”

Cô gái áo xanh cố gắng thuyết phục, đồng thời phán đoán vị trí ẩn thân của lão già.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right