Chương 782: Cớ sao lại đả thương người.

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,678 lượt đọc

Chương 782: Cớ sao lại đả thương người.

Tiếng cười càng lạnh lẽo hơn.

Cô gái áo xanh đột nhiên chạy về hướng Dông, không cần nàng ra lệnh, xác ướp kia tựa như có thần giao cách cảm lập tức chạy theo.

“Trò trẻ nít!”

Giọng nói kia lại vang lên trong bóng tối.

Linh khí trong không gian tựa như là bị một sức mạnh vô hình nào đó làm cho nhiễu loạn, xoay trái xoay phải, biến thành những hình thù kỳ quái, xiêu xiêu vẹo vẹo.

Cô gái áo xanh ôm ngực, chợt cảm thấy có một cái trống lớn đang điên cuồng gõ nhịp trong cơ thể nàng.

Xác ướp áo đen nhảy lên một cái, trực tiếp lao vọt lên mấy chục trượng. “đi!”

Nhưng mà, giọng nói kia lại vang lên từ xa.

Xác ướp có thân hình to lớn kia bị một sức mạnh vô hình đánh trúng, lăn ra xa mười mấy trượng. Cô gái áo xanh lấy sáo trúc ra, bắt đầu thổi.

Nhưng chỉ trong nháy mắt, cả người nàng bắt đầu run rẩy.

Mắt bỗng trợn to, con ngươi vô thần xoay tròn một vòng, môi giật giật không phát ra âm thanh. Giống như bị người khống chế.

“Bé ngoan, ngươi vẫn còn non lắm.

Cô gái áo xanh cắn nát đầu lưỡi, sau đó phun ra một búng máu tươi.

Sau đó vẫn nâng sáo trúc lên, từng con cổ trùng bay ra từ trong tay áo nàng. “Muốn chết!”

Lực từ càng tản ra mạn hơn, đồng thời thi nhau ép xuống người cô gái áo xanh.

Cô gái áo xanh khẽ run rẩy, kêu lên một tiếng đau đớn.

Cả người tê rần, đã mất hết sức lực, mũi miệng không khỏi túa ra máu tươi. Ngay vào lúc này, Tần Thời ra tay.

Một tiếng “uỳnh” nhỏ, kình phong bắn ra tứ phía.

Cô gái áo xanh bị dòng khí quét qua, lại càng thêm run rẩy.

Hai đầu gối mềm nhũn, nàng quỳ rạp xuống đất, đầu cúi thật thấp.

Nhưng mà, lại cảm thấy tốt hơn nhiều so với cảm giác bị đè ép lúc trước.

Tần Thời đánh ra hai quyền, kình phong làm không khí xung quanh hắn chấn động, vang lên một tiếng quái dị.

“Vì sao lại đả thương người kia?”

Tần Thời trầm giọng nói.

“Tiểu tử ngươi là ai? Nha đầu này tìm tình nhân à?”

Khuôn mặt đen của Tần Thời hơi đỏ lên.

Sức mạnh vô hình bọc kín cả người Tần Thời, hắn giống như con cá bị mắc trong một cái lưới lớn. Khí thế quanh thân Tần Thì đột nhiên tăng vọt, cá chết rách lưới.

“Khá lắm!”

Khí tràng lạnh lẽo len lỏi giống như có giòi chạy trong xương.

Lúc trái lúc phải, lập lòe lập lòe.

Tần Thời hít sâu một hơi, bước lên một bước, khí thế quanh người hắn bốc lên như hơi nước, sau đó hắn lập tức chạy thật nhanh.

Mặt đất xuống hiện một cái rãnh sâu, Tần Thời thì đã chạy xa hơn mười trượng.

Chỉ là sắc mặt của hắn trông hơi khó coi, giống như trong hư không có một sức mạnh nào đó ngăn cản không cho hắn tiến lên.

Tần Thời gầm nhẹ một tiếng, đánh ra nắm đấm từ bên hông.

Trong giây lát, dường như không chỉ có một cú đấm nện xuống, mà là một tòa núi lớn ập tới, mang theo sức mạnh khống chế vạn quân.

Lão già ẩn núp trong bóng tối, vội điều động khí tràng, trước người ông ta hình thành một hàng

rào kín như mạng nhện.

Hàng rào kia cực kỳ cứng cáp, nhưng sau khi chịu một đòn liên hoàn đã vỡ vụn, tuy nhân vẫn còn rất nhiều khí tràng liên kết lại.

Máu tươi túa ra trên bờ môi của ông ta, miệng ông ta thầm lẩm bẩm.

“Phát mà không phát, nứt mà không nứt, trong tĩnh có động, trong động có tĩnh….

Ầm! Ầm! Ầm!

Tần Thời bèn cảm thấy lục phủ ngũ tảng của mình giống như di chuyển sang vị trí khác, ngay cả hít thở cũng khó khăn, không nói được một từ.

Lão già đứng trong chỗ tối hít thở vài hơi, linh khí qua mỗi lần hít thở đều được phân bổ đến huyện phong phủ và huyệt não hộ sau gáy.

Tập trung thần thức, điều khiển sức mạnh toàn thân, muốn giải quyết tên nhãi ranh này.

Tần Thời nghe thấy trong khí hải của mình truyền ra một tiếng ầm.

Một luồng sức sống mạnh mẽ bắn ra trong cơ thể hắn, nhanh chóng chữa trị tâm mạch của hắn, mặc dù chỉ nối từng sợi từng sợ, nhưng hiệu quả lại cực tốt.

Lão già mở to mắt nhìn, cảm nhận được khí của một ai đó rất là đáng sợ, tựa như một con hung

thú cổ xưa.

Nhưng kỳ quái hơn là, trên người người này lại còn một luồng khí ôn hòa khác, hai luồng khí kỳ lạ này lại có thể dung hòa được với nhau.

Luồng khí ôn hòa kia là khí Long Hổ của Đạo gia, còn luồng khí đáng sợ khác, ông ta không phân biệt được.

Khóe mắt của lão hơi run run, dường như ông ta đã nhận ra mình đã vô tình chọc phải thứ không nên dây vào.

“Vì…vì sao…lại đả thương người?” Tần Thời thở hổn hển hỏi.

Não tên này có vấn đề à!

Ông lão vào cô gái áo xanh đồng thời có suy nghĩ như vậy.

“Haha, được! Hôm nay ta liền giữ thể diện cho Long Hổ sơn.

Trong lời nói của ông ta mang theo vài phần kiêng nể, khí lại rơi xuống người cô gái áo xanh.

“Đồ đệ ngoan, ngươi cứ đi chơi đi, nhớ phải về đúng hạn đấy nhé!” Dứt lời, khí của ông ta liền biến

Cô gái áo xanh như trút được gánh nặng, cố gắng đi dậy, nhìn Tần Thời quần áo rách tươm.

Tần Thời thấy khí của ông ta đã không còn ở đây nữa, lại nhìn bộ quần áo rách rưới của mình, lộ ra vẻ đau lòng.

“Này, không ngờ là ngươi lại lợi hại như vậy”

Tần Thời lấy từ trong tay nải ra một bộ đạo bào duy nhất của hắn, sau đó mặc vào. “Ngươi là đạo sĩ à?”

Cô gái áo xanh xoa xoa ngực: “Bản cô nương nợ ngươi một ân tình, sẽ trả lại cho ngươi.

“Không không cần đâu?

“Sao ngươi không hỏi vì sao lão già kia lại đuổi theo ta?”

“Không…không phải chuyện của ta.

“Vậy vì sao ngươi lại giúp ta?”

“Hắn hắn không phải người tốt” Tần Thì khẳng định. “Ngươi cũng biết cơ à?”

“Cảm nhận được”

Bọn họ nghỉ ngơi một lát sau đó tiếp tục lên đường.

Cô gái áo xanh có vẻ như bị thương khá nặng, nàng đành phải ngồi lên vai xác ướp. Tần Thời thì mặc một bộ đạo bào cũ kỹ không hợp với cơ thể của hắn, đi đằng trước. Tên này là một cái nậm kín mít, ngươi không hỏi hắn, hắn bèn không thèm nói lời nào.

Cô gái áo xanh lại là một đứa lắm mồm, cho dù bị thương nặng nhưng vẫn nói không ngừng nghỉ. “Tên nói lắp, ngươi là đạo sĩ của Long Hổ sơn?”

“...Ùm”

“Bảo sao ngươi lại lợi hại như vậy, sư phụ và Lý tiên sinh mà ngươi nhắc đến là ai?”

“Sư sư phụ là sư phụ, Lý tiên sinh thì là Lý tiên sinh thôi”

Đây là một câu trả lời rất vô nghĩa.

“Sư phụ ngươi hẳn là Thiên sư của Long Hổ sơn. Cô gái áo xanh ôm đầu nói: “Một một phái mà có đệ tử mạnh như vậy hẳn là ngươi có rất nhiều sư huynh sư tỷ, trưởng lão, phó môn chủ đúng

không….chẹp chẹp.

Tần Thời lắc đầu, lắp bắp nói: “Long Hổ sơn của chúng ta chỉ có ta và sư phụ thôi….và Đại Hoàng nữa”

“Đại Hoàng là ai?”

“Một con chó”

“Lúc trước ngươi bảo sư phụ ngươi cho ngươi đến Trấn Yêu quan rèn luyện? Ngươi có chỗ ở lại chưa?”

“Trước khi đi, sư phụ ta bảo ta tới tìm Lý tiên sinh, Lý Lý tiên sinh đang ở Trấn Yêu quan.

Sư phụ ta còn nói….cho dù thế nào thì lần này ta cũng phải mang pháp bảo trấn sơn của Long Hổ sơn về…

Tần Thời là một đứa thành thật, hỏi cái gì liền đáp cái đó.

“Trấn Yêu quan rất lớn, ngươi biết Lý tiên sinh kia ở đâu không?”

“Không…không biết”

“Vậy ta sẽ giúp ngươi tìm hắn, coi như trả lại ân tình cho ngươi.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right