Chương 783: Cơm chùa
“Ba tô mì thịt trâu, một đĩa lạc rang, thêm một bình rượu nóng” Có ba người khách đi vào khách
san.
“Tiệm này mới mở à?”
“Hai ngày trước ta có tới đây ăn rồi, thức ăn cũng ngon, quan trọng là giá cả hợp lý.
Người kia liếc thực đơn được treo bên trên, phía dưới còn ghi chú giá của từng món.
“Rẻ thật”
“Giờ mấy cửa hàng bán đồ bổ, toàn để giá trên trời, mấy khối linh thạch cũng chẳng đủ để ăn no một bữa.
“Thì thế, nhưng ăn xong lại có hiệu quả thật, nếu không sao lại có nhiều người đi ăn vậy được.
“Có lẽ đồ ăn nhà hàng này có hiệu quả kém hơn các nhà hàng khác một chút, nhưng mà rẻ thì rẻ thật”
Ba người tám chuyện xong, đúng lúc Lão Ngưu bưng ba bát mì đến cho bọn họ, một người liếc qua Lão Ngưu, lại nhìn bát mì thịt trâu nó bưng đến cho bọn họ. Mì thịt trâu này….hẳn là dùng thịt trâu thật.
Dần dà, khách sạn làm ăn khấm khá hơn.
Cách một khoản thời gian, Lý Bình An lại sử dụng lò luyện đan, vì không có đủ dược phẩm để luyện,nên tạm duy trì mối kinh doanh hiện tại là đủ rồi. Nếu muốn hắn luyện ra đan phẩm cấp cao, hắn chịu.
Bởi vì không bột làm sao gột nên hồ –
Bếp lò dần tắt, dưới sự điều khiển của thần thức Lý Bình An từng viên đan dược đi ra khỏi lò.
Cô bé thì ngồi bên cạnh, ngoan ngoãn lấy một viên thuốc bỏ vào miệng.
“Ừm, lần này Đại Bình An luyện tốt lắm.
“Đa tạ tiên tử khích lệ, sau này tại hạ sẽ cố gắng hơn
Cô bé cất từng viên đan dược vào trong bình hồ lô, chỉ một lát sau bình hồ lô đã đầy cú hụ.
“Chúng ta hết cá rồi, không nấu món cá kho được, ngày mai tiên tử phải đi câu cá, Đại Bình An phải ngoan ngoãn ở nhà trông tiệm đó.
“Chuyện câu cá cứ giao cho ta đi? Lý Bình An nói.
Cô bé nháy nháy mắt, nàng không thích câu cá, cũng không hẳn là không thích ở nhà trông khách sạn, mà là có đôi khi nàng không tính chuẩn sổ sách.
Theo lý mà nói, lúc ở An Bắc tứ trấn nàng có mở một tiệm mì, chuyện nhỏ như sổ sách nàng vẫn biết làm, nhưng mà ở Trấn Yêu quan, mọi người dùng thứ gọi là Linh thạch để làm tiền tệ. Nàng sợ mình lấy nhầm linh thạch giả.
“Ừa”
Lý Bình An liền cầm cần câu cá đi ra khỏi nhà, Lão Ngưu cũng không biết chạy đi đâu từ sáng rồi.
Cô bé ngồi trước quầy, khuôn mặt nhỏ trông ra ngoài cửa, không hề nhúc nhích.
Cũng mà mà hôm nay khách ít, mãi mà không thấy ai.
Thế là nàng lại biến về làm chú mèo con, tự chơi với đuôi của mình.
“Ta ta ta…hết tiền rồi!”
“Chúng ta hết cá rồi, không nấu món cá kho được, ngày mai tiên tử phải đi câu cá, Đại Bình An phải ngoan ngoãn ở nhà trông tiệm đó”
“Chuyện câu cá cứ giao cho ta đi” Lý Bình An nói.
“Xin chờ một chút”
Cô bé chạy vào, chỉ một lát sau bên trong truyền ra tiếng làm bếp.
Cô gái áo xanh thò vào nhìn: “Khách sạn này chỉ có một cô nhóc này à.
Tần Thời không lo cái này, mà lại hỏi: “Ngươi ngươi có tiền à?”
“Ngươi cứ ăn đi, bản cô nương ta có cách
Cô gái áo xanh rót cho mình một ly trà, rồi nhẹ thở ra một hơi.
Thầm nói: “Trấn Yêu quan này nhiều nhân vật lợi hại, nhưng sao tính tình tệ thế nhỉ”
Tần Thời bất đắc dĩ nói: “Ai ai bảo ngươi hỏi người ta một chân chèo tám thuyền có phải là thật hay không?”
“Ta tò mò mà. Lúc trước nghe người ta đồn miết, khó lắm hôm nay mới gặp được, phải hỏi chứ
Một lát sau, ba hình nhân mini làm bằng bùn bưng một mâm đồ ăn đi lên theo thứ tự.
Cô gái áo xanh chưa kịp chờ đã cầm lấy đũa cắm cúi ăn.
Tần Thời cũng cầm lấy một cái bánh, nhét vào miệng.
Không đầy một lát, cả bàn đồ ăn đã bị hai người ăn hết sạch.
Cô gái áo xanh nhẹ gật đầu: “Hương vị quả thực rất được, không ngờ cô nhóc này lại có thể nấu ăn ngon như vậy.
Cô bé làm bộ như đang đọc sách, nhưng thực ra tai đang vểnh lên rồi, nghe thấy câu này, khuôn mặt nhỏ lập tức hiện lên nét cười.
“A!” Bỗng nhiên có tiếng hét.
“Trong thức ăn của ngươi có côn trùng?”
Cô bé lập tức buông sách xuống, chạy tới. “Đâu?”
“Nè, trong thức ăn của ngươi có côn trùng”
Cô gái áo xanh vỗ bàn đứng dậy, chỉ vào một con côn trùng trên bàn.
Tần Thời:....
Đây là cách ngươi nói à?
Cô bé mở to hai mắt, nhìn con trùng nhỏ màu đen kia.
“Không đâu, ban nãy tiên tử bưng đồ lên, có thấy con côn trùng này đâu. “Hừ, ta mặc kệ! Tóm lại ngươi tự xử lý đi, gọi người lớn ra đây”
Ô~”
Cô bé không nói gì, khuôn mặt nhỏ nhắn đột nhiên nghiêm túc hẳn lên.
Có kinh nghiệm từ mấy năm trước mở quán mì, nàng đã có thể nhận ra rất nhiều chuyện. “Các ngươi tới gây chuyện à meo ~?”
Cô gái áo xanh đánh giá cô bé, không cao, hóa ra lại biết nhiều.
Nàng dùng tay sờ sờ cằm, cười gian xảo một tiếng, thẳng thắn nói.
“Mèo con, chúng ta tới gây chuyện đấy, vậy ngươi có thể làm gì được nào? Người lớn nhà ngươi không ở nhà, chúng ta chạy đây ~”
Cô bé có vẻ như chưa từng gặp loại người không biết xấu hổ như vậy, lập tức ngây ngẩn cả người. Chỉ thấy cô gái áo xanh đứng dậy, nghênh ngang đi ra ngoài.
Những mà lại bị người ở sau kéo lại.
Khuôn mặt vốn đã đen của Tần Thời lúc này lại càng đen hơn. Cô gái áo xanh quay đầu, kinh ngạc nhìn hắn.
“Kéo ta làm gì? Mau chạy thôi ~”
Tần Thời im lặng nhìn nàng, mặt mũ trần đầy vẻ bất đắc dĩ.
Hắn sờ sờ người, sau đó lại nhìn cô bé nói.
“Ta không có tiền!”
Hờ hờ thẳng thắn thật.
Cô bé nhìn khuôn mặt đen kịt kia, không khỏi hít mũi một cái.
Rồi lại nghe người kia nói: “Nhưng ta có sức lực, ngươi muốn làm gì ta đều có thể giúp ngươi!” Nói rồi, có vẻ như muốn chứng minh mình có sức, Tần Thời cởi đạo bảo, để lộ ra cơ bắp tráng kiện.