Chương 784: Hóa ra là người quen.
16:35
1479 chữ
“Nắng chói chang, phong cảnh đẹp, hoa đỏ cỏ xanh…
Lý Bình An khẽ hát, cầm theo cây gậy trúc của mình.
Một bên gậy trúc có treo một cái giỏ, hắn đi tới khúc sông mình thường hay câu cá.
Lý Bình An chọn một vị trí sạch sẽ.
Không bao lâu sau, có một nam tử tiên phong đạo cốt đi tới.
Y cũng cầm theo một cái cần câu: “Đến rồi?”
“Túc hạ cũng đến à. Lý Bình An đáp.
Lập tức, hai người bắt đầu yên lặng câu cá.
Lý Bình An biết chắc chắn người này không phải người bình thường, xác suất cao đây là nhân vật số một của Trấn Yêu quan, xác suất cao hơn là đến tiếp cận mình.
Nhưng mà người này không nói rõ, hắn cũng không tiện vạch trần.
“Hôm nay túc hạ câu được rất nhiều cá. Nam tử tiên phong đạo cốt nhìn qua giỏ của Lý Bình An. “Tàm tạm, tiên tử nhà ta còn đang chờ cá của ta. Lý Bình An nói rõ sự thật.
“Quen biết nhau lâu như vậy, hình như túc hạ vẫn chưa biết tên của ta. Người kia bỗng nhiên nói. Biểu cảm của Lý Bình An vẫn vậy.
“Tại hạ Dương Kiên Bạch, chưởng giáo đời hai của Đạo Môn”
“Ta không cần tự giới thiệu, ắt hẳn túc hạ đã biết rất rõ về ta.”
Lý Bình An nói như vậy, cũng không phải hắn cho là mình rất nổi tiếng, mà là hắn biết, người này chắc chắn đã điều tra mình.
“Lý tiên sinh thật có nhã hứng, tới Trấn Yêu quan lại còn mở khách sạn nhỏ.
Lý Bình An cười: “Khách sạn nhỏ này vẫn là từ người có tên Tiềm Long tu sĩ của Trấn Yêu người cho ta mượn mà thôi”
các
“Lý tiên sinh muốn khách sạn lớn hơn, chỗ chúng ta cũng có”
“Haha, không cần đâu?
Lý Bình An giật cần câu lên, lại có một con cá nữa cắn câu.
“Xem ra Lý tiên sinh đã nhận ra lần này Yêu tộc có vấn đề” Dương Kiên Bạch nhìn mặt hồ yên tĩnh: “Lý tiên sinh cảm thấy, Nhân tộc chúng ta có thể vượt qua kiếp nạn này không?”
“Thế cục thiên hạ đã vậy, cứ cố hết sức mình là được”
Lý Bình An cất dây câu đi, khiêng gậy trúc đi lên bờ.
Một đầu gậy có treo cái giỏ, hắn sải bước bước đi.
Thiên hạ đại thế, cứ nỗ lực hết sức là được.
Lý Bình An không hiểu mưu kế, cũng không biết bày mưu tính kế.
Như hắn vĩnh viễn không thể trở thành cao thủ đỉnh lưu, cho dù học thế nào, cũng chỉ được coi là cao thủ nhị lưu. Cũng bởi vậy hắn không có nhiều phiền não như thế, cứ nỗ lực hết sức là được rồi.
Trên đường về khách sạn, hắn gặp Lão Ngưu đang đi về.
Lão Ngưu vừa mới dạy dỗ Chu Võ xong, còn cầm thịt trâu khô vừa đi vừa gặm.
Thậm chí còn hào phóng chia cho Lý Bình An một miếng.
Mấy ngày nay bởi vì có Chu Võ, nên nguồn cung thịt trâu khô của Lão Ngưu luôn được đáp ứng đều đặn.
Một người một trâu trở về khách sạn.
Thấy cô bé đang đứng trên ghế, gõ bàn tính, thấy họ trở về, nàng lập tức nhảy xuống.
“Tiên tử tìm được hai tên tiểu nhị
“Tiểu nhị?” Lý Bình An thả giỏ cá xuống.
Cô bé không đáp, chỉ cúi đầu nhìn cá trong giỏ.
“Nhiều cá ghê -”
“Tiên tử vẫn chưa giải thích chuyện tiểu nhị đâu.
Cô bé gẩy gẩy đám cá trong giỏ, lúc sau mới giải thích rõ ngọn nguồn.
“Ăn cơm chùa, còn phách lối như vậy?” Lý Bình An uống một ngụm trà, thuận miệng hỏi.
“Là vậy á, nhưng mà cái tên mặt đen còn tạm coi như là trung thực”
Cô bé kéo Lý Bình An: “Đi, tiên tử dẫn ngươi đi gặp tiểu nhị của chúng ta, bọn họ đang quét dọn
trong hậu viện đó”
Lúc cô bé nói ra câu này, thật giống như một bà chủ nhỏ.
Hậu viện.
Tần Thời cẩn thận giặt sạch ga giường, treo lên cây sào.
“Này! Chúng ta đang làm gì thế?” Cô gái áo xanh mặt đầy bất đắc dĩ hỏi. “Trả…trả nợ” Tần Thời đáp, đầu không thèm ngoảnh lại.
“Có ngu hay không? Chạy luôn là xong rồi”
“Không không làm vậy được!”
“=(‘o`*))) ai
Cô gái áo xanh thở dài liên tục. “Chúng ta phải giặt cho đến bao giờ?”
“Đến khi trả hết tiền mới thôi”
“A!?” Cô gái áo xanh há hốc.
“Ai bảo chúng ta ăn đồ của người ta.
“Hừ ~” Cô gái áo xanh hừ một tiếng: “Nàng chỉ là một tiểu cô nương, hai ta cần gì sợ.
Mắt thấy người kia lại sắp lý do lý trấu, cô gái áo xanh vội vàng dừng lại.
“Đừng có giảng đạo lý với ta, bản cô nương từ nhỏ chỉ biết, cái gì cũng phải tranh phải đoạt, không tranh không đoạt thì chiếm được gì chứ!”
Tần Thời lắc đầu, như thể không muốn tiếp lời nàng nữa.
“Nè nè, đi lên lầu xem thử đi.
Tần Thời đi lên trên lầu.
Cô gái áo xanh nhìn quần áo trong chậu, lật ra một bộ chói mắt nhất.
“Khụ khụ khụ ~”
Lúc này, sau lưng nàng truyền đến tiếng người.
Cô gái áo xanh quay đầu, liền thấy cô bé kéo một người áo xanh đi tới, chắc hẳn là chưởng quỹ của khách sạn.
Cô gái áo xanh đánh giá người này: “Ngươi là chưởng quỹ?”
“Coi như là vậy”
“Nói rõ nhé không phải là chúng ta không có tiền, cũng không phải là không thể trả tiền, mà là trong thức ăn của các ngươi có côn trùng”
“Đừng tưởng bạn ta là kẻ ngu, mà các ngươi có thể bắt nạt hắn.
Lý Bình An cười: “Có thể nhìn ra, cô nương không giống như người không thể trả tiền nổi.
“Coi như ngươi biết nhìn. Nàng thẳng thắn đứng dậy đáp: “Các ngươi phải tự xem lại mình đi, các ngươi có biết bản cô nương là ai không? Biết thằng ngu nhà ta là ai không?”
“Tại hạ không biết, cô nương có thể giới thiệu cho tại hạ chăng?”
“Bản cô nương họ Xi tên Linh, không nói lai lịch cho ngươi biết đâu, không lại dọa chết ngươi” “Bạn của ta họ Tần, là đệ tử của Long Hổ sơn!”
“À, hóa ra cô nương là người Nam Cương? Vậy vị này?” Lý Bình An chỉ xác ướp áo đen bên cạnh.
“Ngươi không cần biết. Nữ tử áo xanh chống eo nói: “Chuyện này thế nhé, chúng ta không truy cứu
nữa”
Nàng ngẩng đầu, gọi to một tiếng.
“Xuống đây đi tên nói lắp! Chúng ta đi thôi!”
Một lát sau, Tần Thời đi xuống.
“Không không đi được….
Chỉ là lời vừa đến miệng, bỗng nhiên lại nuốt xuống. “Tiên…tiên tiên…”
Hắn nhất thời kích động, nửa ngày nói không nên lời. “Lâu rồi không gặp.” Lý Bình An cười ấm áp.
“Tiên sinh! Đã lâu không gặp”
Tần Thời hành lễ.
“Cường tráng hơn nhiều rồi nhỉ. Lý Bình An nhìn hắn: “Ừm, không tệ không tệ.
Hắn đưa tay vỗ vỗ vai Tần Thời, giống như một trưởng bối quan tâm đến hậu bối nhà mình. “Tiên sinh người…sao người lại ở đây?”
“Đây là khách sạn nhà ta.
Nghe tới đây, Tần Thời càng lúng túng hơn.
Không ngờ lần đầu tiên trong đời ăn quỵt tiền, lại còn ăn ở khách sạn của Lý tiên sinh.
Lúc này người có biểu cảm đặc sắc nhất là Xi Linh và cô bé.
Con ngươi của cô bé xoay tròn linh động.
Người quen?
Ôi chà, ăn chùa….
Chẹp –
Nảng ngẩng đầu nhìn Lý Bình An, lại nhìn hai đứa ăn quỵt.
Cúi đầu, im lặng không lên tiếng.
Xi Linh giật mình, hóa ra người đứng trước mặt nàng là Lý tiên sinh mà Tần Thời nhắc đến. Nhìn thì cũng không có gì đặc sắc, nếu là người quen, thế thì càng không phải trả tiền.
“Sao lại đột nhiên đến Trấn Yêu quan?” Lý Bình An hỏi/
“Sư sư sư phụ bảo ta tới đây học hỏi kinh nghiệm. Tiện đến tìm tiên sinh người.
“Tìm ta? Làm chi?”
“Sư phụ…bảo ta tiện đường mang Bạch Ngọc Kinh về.
“Tạm thời không nói đến cái này, ta còn chưa ăn cơm đâu, đi chúng ta vừa ăn vừa nói chuyện
“....Da….