Chương 785: Khiếp vía â

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 912 lượt đọc

Chương 785: Khiếp vía â

Xi Linh nhàm chán đánh giá cách bày trí của khách sạn, lại nhìn cô bé đang chơi bóng một mình. Lý Bình An thì kéo Tần Thời đi ăn cơm uống rượu, hai người bọn họ quen biết nhau thì có chuyện để nói, Xi Linh ngồi bên cạnh không chen vào được, thực sự là thấy phát chán.

Nàng khôi hài nhìn cô bé: “Lại đây!”

Cô bé ngẩng đầu nhìn nàng, ôm bóng chạy ra xa, dường như không muốn để ý đến nàng.

“Hờ hờ – con bé này!”

“Bla ….bla…nếu đã như vậy, thế thì ở lại đây đi.

Nếu ngươi muốn ra quan giết địch, liền tới chỗ kia của Trấn Yêu quan báo tên.

Lúc trước ta có quen Tiềm Long, là một người phụ trách Trấn Yêu quan, ngươi có thể đến tìm hắn. Lý Bình An nói.

“Đa đa tạ tiên sinh”

“Cô gái đồng hành với ngươi là người phương nào?”

“Quen giữa đường”

“Quen giữa đường? Vậy cứ bảo nàng ở lại đây đi, ta thấy ngươi đi đường mệt mỏi, đi tắm nướng nóng trước đã. Muốn ăn gì thì bảo ta, ta bảo tiên tử đi nấu cho ngươi.

À, có phải nên thay hai bộ quần áo mới không? Ừm mai bảo Lão Ngưu dẫn ngươi đến tiệm may mua một bộ…”

Tần Thời kinh ngạc nhìn hắn, gật gật đầu, buồn bực uống một chén rượu.

“Thật ra…thật ra…”

“Thật ra gì?” Lý Bình An hỏi.

“Không không có gì”

Tần Thời vốn muốn hỏi chuyện Bạch Ngọc Kinh, nhưng mà thế thì không hay lắm.

Hắn gãi đầu một cái: “Tiên sinh, người người dạo này sống rất vui thì phải?”

“Ừ” Lý Bình An nở nụ cười nhàn nhạt.

Tần Thời chột dạ lại uống thêm một hớp rượu, không dám đề cập đến chuyện Bạch Ngọc Kinh

Lý Bình An gắp đồ ăn.

Ừm, vẫn ngoan như vậy

Ngày thứ hai, Tần Thời liền đi tìm tu sĩ có đạo hiệu là Tiềm Long kia.

Hắn thuận lợi tìm được một công việc cho mình.

Trên nguyên tắc, Trấn Yêu quan chẳng bao giờ từ chối ai, chỉ cần có ghi tên trên danh sách, là có thể căn cứ vào số lượng yêu quái tiêu diệt được, thu hoạch tiền thưởng.

Mấy tháng sau, Tần Thời thường xuyên đi đi về về giữa bên ngoài và khách sạn trong Trấn Yêu quan.

Mỗi lần trở về, cơ thể đều bị thương không ít.

Bên ngoài Trấn Yêu quan, thi thoảng lại có Yêu Thánh ra tay.

Thi triển phép thần thông gì gì đó.

Bây giờ trên chiến trường xuất hiện một vị Yêu Thánh, tên là Khâm Nguyên.

Mỗi lần hắn ra tay, đều làm cho đám tu sĩ canh giữ Trấn Yêu quan đau đầu không thôi.

Cũng không phải là khó đối phó, chỉ là tên kia lằng nhằng quá. Giống như khi ngươi sắp ngủ lại có con muỗi cứ vo ve bên tai.

Trên chiến trường, Tần Thời được nhìn thấy những quang cảnh hắn chưa bao giờ nhìn thấy.

Ngoài Trấn Yêu quan phi kiếm lao nhanh như sóng biển, không biết mệt mỏi luôn lao đến quân Yêu tộc ngoài ải.

Mà bên quân Yêu tộc, hoàn toàn không sợ hãi kiếm quang chỉ trong một cái chớp mắt có thể nghiền nát bọn chúng thành bột mịn.

Quân Yêu tộc rẻ tiền này còn nhiều hơn kiếm hải mãnh liệt kia!

Hai bên so kè chính là so sức chịu đựng, xem ai thiệt hơn ai.

Thi thoảng sẽ có tu sĩ xung phong phá trận.

Nhưng nói thật, trên chiến trường phá trận không có ý nghĩa lớn.

Bởi vì đã lên chiến tuyến nếu không giữ được, vậy chỉ có thể tẩu vi thượng sách!

Tuy vậy lại có thể giúp các tu sĩ trẻ tuổi trong Trấn Yêu quan rèn luyện bản thân, song lại khó tránh khỏi thương vong.

Thậm chí là thiên kiêu vốn sắp trưởng thành, cũng bởi vì một lần sơ suất mà mất mạng.

Nhưng đối với Trấn Yêu quan mà nói, thiên kiêu chết đi thì không còn là thiên kiêu nữa. Những tu sĩ đứng canh ải, có ai không phải rèn luyện, trải qua bao lần sinh tử?

Nói tiếp về phá trận, cách này cũng có thể làm giảm thế tiến công của Yêu tộc, tăng sĩ khí.

Từ khi gia nhập chiến tuyến đến nay, mỗi khi có ai tổ chức phá trận, Tần Thời luôn luôn là người ngoan ngoãn xung phong đầu tiên.

Dần dà, hắn cũng tạo dựng được chút danh tiếng.

Với Yêu tộc, mấy trận vây giết này chỉ làm hao binh tổn tướng, ngược lại còn có lợi cho bọn chúng.

“Hit ~”

Xi Linh vừa thoa thuốc cho Tần Thời, vừa rít một hơi lạnh.

Tần Thời nhìn nàng: “Ơ ơ…ta bôi thuốc ngươi rít làm gì?”

“Ngươi không đau à?” Xi Linh nhìn vết thương bị chóc hết cả da thịt, còn có thể nhìn thấy xương

bên trong.

Đó là sát thương do một kiếm tu của Yêu tộc tự bạo phi kiếm bản mệnh của mình, suýt nữa làm

Tần Thời nổ mù con mắt.

“Vẫn ổn…hơi hơi đau chút thôi.

Lông mày của Xi Linh nhíu chặt lại, nghiến răng.

“Ta nói sau này người khỏi phải đi nữa, ta thật sự sợ có ngày ngươi phải bỏ mạng đó !”

“Những người khác đều như vậy mà

“Đều liều mạng như ngươi à?”

“Xi Linh tỷ, thuốc tới rồi”

Ngoài phòng truyền đến giọng nói của cô bé.

Qua mấy ngày sống chung, quan hệ của hai người họ đã tốt lên trông thấy.

Xi Linh giúp cô bé chăm lo việc làm ăn của khách sạn, có hơi giống như chơi đồ hàng, nàng cảm thấy rất thú vị.

Nhất là khi nàng nhìn thấy càng ngày càng có nhiều khách, cảm giác thỏa mãn kia….

“Ồ, đây đây”

Xi Linh thắt băng vải thành hình nơ bướm: “Ngươi đừng động đậy, ta đi lấy thuốc cho ngươi.

“...Được.”

Chưa nghe xong, Xi Linh đã lao ra ngoài.

Lúc trở lại, tay cầm thêm một bát thuốc.

“Uống đi. “a!”

Tần Thời há miệng.

Xi Linh khẽ búng trán hắn một cái: “Nè, ta nói, ngươi đang chờ bản cô nương đút cho ngươi uống

à!”

“A..”

Tần Thời biết mình hiểu sai ý, đón lấy bát thuốc sau đó ngoan ngoãn uống.

Xi Linh ngồi cạnh hắn, nhìn cả người hắn toàn là vết thương.

Ngó chỗ này, sờ chỗ kia, khuôn mặt chứa đựng vẻ u sầu.

“Không không sao.”

“Ngươi vẫn nên tự an ủi mình đi, sư phụ ta còn không lợi hại bằng ngươi đâu?

“Sư sư phụ ngươi?”

“Đúng vậy, không phải ngươi đã từng giao thủ với ông sao? Là lão già kia đó.

Mỗi lần ông ta gặp được người mạnh, ông ta sẽ hiến tế một vật nào đó trên người ông ta, mươi cái móng tay của ông ta bị ông ta rút hết rồi, dị chết được.

“Sau đó lão già kia gặp được ta, liền bắt ta làm đồ đệ của ông ta, giúp ông ta luyện cổ, ta khó lắm mới trốn được…”

“Ngươi thật nhàm chán”

“....Ò.”

Xi Linh bưng thuốc đi, sau đó không quên căn dặn.

“Nghỉ ngơi dưỡng thương đi”

Tần Thời gãi đầu.

Chỉ một lát sau, ngoài phòng truyền đến tiếng nói chuyện của cô bé và Xi Linh/

“Sau đó sư phụ kia của ta nhổ hết móng tay mình xuống, rồi máu tươi bắn ra tung tóe… “Òa, chắc chắn là đau lắm”

“Đau mà, ta nhìn thôi cũng thấy đau giùm, ngươi nói xem ông ta dị đến mức nào?

“Meo dị thật.

Tần Thời vểnh tai nghe, có vẻ là hiểu được gì rồi, thế là đợi đến ngày thứ hai, khi Xi Linh mang thuốc tới cho hắn.

Hắn do dự hồi lâu, mới nói: “Hôm qua ngươi kể chuyện về sư phụ ngươi.

“Sư phụ ta thế nào?”

“Thì…thì là sư phụ ngươi nhổ móng tay mình ý, ngươi có thể kể lại cho ta không?”

“Ngươi cũng thấy thú vị đúng không, ta kể cho ngươi nghe.”

Tần Thời gật đầu: “Đúng vậy đúng vậy meo ~”

Dưới lầu, Lý Bình An ngoài ý muốn nghe thấy hết tất cả, hắn suýt nữa phun hết trà ra ngoài.

Xi Mộng: !?

Khiếp vía –

Tần Thời lại cúi đầu thấp hơn.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right