Chương 786: Bất a
1617 chữ
Trấn Yêu quan, tầng 1 vị trí trung tâm then chốt.
“Nào, ngươi ăn một miếng, ta ăn một miếng. Ngươi ăn thêm một miếng, ta cũng ăn thêm một miếng…
Tiềm Long ngồi trước bàn tròn, rõ ràng chỉ có một mình hắn, nhưng hắn lại tự nói chuyện với chính mình.
Mô hình chiến trường bằng cát được đặt giữa đại điện, hai đầu Nam Bắc.
Phía Nam là Trấn Yêu quan được điêu khắc sống động như thật, phía Bắc là Yêu tộc.
Hơn nghìn tòa tháp kiếm được sắp xếp ngăn nắp giống như bàn cờ, trên đất khắc phù triện theo nhiều hướng khác nhau, hình thành trận pháp khác biệt.
Tổng cộng có ngũ đại trận pháp.
Tòa thứ năm là Ngũ hổ điệp dương trận, tòa thứ sáu là Lục tử liên phương trận, tòa thứ bảy là Thất
tinh trảm trận, tòa thứ tám là Bát môn kim khỏa trận, tòa thứ chính là Cửu diệu tinh quan trận, tòa thứ mười là Thập diện mai phục trận.
Linh hoạt sống động, mỗi một quẻ trận đều do tiên thuật cao nhất ngưng tụ thành, biến hóa thành từng đạo sát chiêu.
Mà Yêu tộc trên bàn cờ càng được đánh dấu rõ ràng, kỳ càng phong phú hơn.
Người bình thường nhìn vào chỉ cảm thấy hoa mắt.
Cho dù nghiên cứu nửa năm hay một năm, nhiều lắm cũng chỉ chạm đến ngưỡng cửa.
Một bên là Hỗn thiên nghi đo thời gian, trên dụng cụ có phân biệt ngày, tháng cách nhau hai vòng. Phán đoán hiện tượng, quan trắc thời gian, không sai một ly.
Bên bàn cát, có hơn mười vị quan viên mặc áo choàng của Trấn Yêu quan đang cẩn thận quan sát, ghi chép và phán đoán cục diện.
Sau đó chép thành văn thư, để tiện sau này xem lại.
Trận này là trận so sức bền bỉ, cho nên bên chiếc bàn cát này lúc nào cũng có người quan sát. Đồng thời theo từng thời khắc, chỉ thị sẽ từ trong đại điện truyền ra.
Tòa đại điện này giống như một bánh xe cực lớn, chuyển động liên tục phải có hơn ngàn năm.
Nếu như nói tầng phòng ngự thứ nhất của Trấn Yêu quan là một thanh Thần binh lợi khí, vậy thì vị trí trung tâm then chốt của tầng này, chính là người điều khiển thanh Thần binh lợi khí đó.
Mà lúc này, trên vị trí Thống soái tối cao.
Tiềm Long đang tự nói chuyện với mình, không khác gì người bị bệnh thần kinh.
Không phải là hắn thích như vậy, mà do người ngoài kia không ai thèm để ý hắn.
Trừ phi là ban lệnh, hoặc làm chính sự.
Hai trăm năm trước, Tiềm Long tiếp nhận vị trí này.
Thời gian này không dài, chí ít trong bề dày lịch sử hàng vạn năm của Trấn Yêu quan, thời gian không hề dài.
Với người ngoài, hắn không phải là người có tư cách thích hợp làm thống soái, theo cách nói của dân chúng, Tiềm Long là một tên cá biệt.
Hắn học pháp thuật của Nho gia, bái Đạo tổ làm thầy, cũng từng xuống tóc làm hòa thượng một khoảng thời gian, lại từng học thuật cơ quan từ chỗ Mặc gia.
Hắn học nhiều lắm, nhưng lại biết không sâu.
Hắn đi với ai cũng có thể làm bạn với người đó, nhưng ngờ lại dây dưa với một đám thế lực.
Hai trăm trước, tại vị trí này, tu sĩ Pháp gia tử chiến sa trường.
Lúc ấy ai cũng nghĩ rằng em trai của hắn Trịnh Trường Văn sẽ tiếp nhận vị trí của anh trai mình. Dù sao Trịnh Trường Văn vẫn luôn làm phụ tá cho anh trai hắn, tác phong khéo léo, có công lao gian khổ.
Ai ngờ đâu, nửa đường tòi ra tên này.
Tiềm Long uống một chén rượu nhỏ, nhìn đám người: “Này ~ ta nói các ngươi không thể đáp lại một câu của ta à?”
Vốn không có ai để ý đến hắn, mặc dù trong đại điện nhiều người, làm việc rất có quy tắc, bọn họ biết nên làm gì, lúc nào nên nghỉ ngơi.
Ai là người tiếp nhận, đã được sắp xếp từ trước rồi.
“Hầy!”
Tiềm Long thở dài liên tục.
Thời gian này thật khó sống mà.
Lúc này, một nam tử trung niên mặt đen đi vào điện.
“Ai, Trường Vân đến đúng lúc lắm, uống với ta hai chén đi”
Trịnh Trường Vân mặt không đổi sắc đặt một xấp văn thư lên bàn, không nói câu nào, rồi đi đến bên bàn cát.
đầu
Tiềm Long dường như đã quen với cách hành sự của hắn, lật giấy tờ ra xem thử.
“Ừm, tên đệ tử Long Hổ sơn này được đấy”
“Ừm ừm ừm….Long Hổ sơn có hy vọng phục hưng rồi…
“Này, ta bảo Trường Vân nè, mấy ngày nay Yêu tộc tấn công hòa hoãn hơn nhiều đúng không? Rõ ràng mấy ngày trước còn lao lên như thừa sức, sao mấy ngày nay lại đánh như đói cơm vậy nhỉ?” Trịnh Trường Văn không mặn không nhạt đáp lời hắn: “Đây không phải là chuyện hiếm, có gì ngạc nhiên?”
“Lúc trước thì là một đường cong, từ chậm đến nhanh, hoặc là từ nhanh đến chậm, lần này lại biến thành một đường thẳng đứng!”
Nói xong, Tiềm Long lại bắt đầu không đứng đắn.
“Hay là phía Yêu tộc xảy ra chuyện gì? Nếu bọn họ xảy ra chuyện, vậy thì quá tốt, trận này khỏi phải đánh nữa.”
“Đúng rồi, Dương Kiên Bạch tiên sinh tìm ngươi đấy. Trịnh Trường Văn suýt nữa quên việc chính. Dương Kiên Bạch, chưởng giáo đời hai của Đạo môn.
Là một trong ba người đứng đầu trấn giữ Trấn Yêu quan.
“Tìm ta? Mấy ngày nay bị sao vậy, ba ngày thì có hai ngày gọi ta tới rồi, cũng chẳng phải có chính
Ôi mẹ kiếp cái chân ta, làm khổ ta quá mà. Không phải là nhìn trúng lão tử rồi chứ….
Tiềm Long lẩm bẩm đứng dậy, vừa đi vừa xoa xoa cái mông mình.
Nhìn dáng vẻ lôi thôi của hắn, Trịnh Trường Văn trừng mắt dõi theo.
Hắn và Tiềm Long có mâu thuẫn, đây là chuyện công khai, ai cũng biết.
Trịnh Trường Văn ghét Tiềm Long, không phải là vì người này đoạt vị trí của hắn.
Trịnh Trường Văn hắn, còn chưa hẹp hòi đến mức đấy.
Tuy nói lúc đầu có chút không phục thật, nhưng mà thực lực của Tiềm Long rõ như ban ngày, hắn ghét Tiềm Long, chỉ đơn giản là ghét mà thôi.
Ghét cái dáng vẻ cà lơ phất phơ, thiên hạ có bị diệt cũng không liên quan đến mình của Tiềm Long.
Thậm chí Tiềm Long còn nói, nếu Yêu tộc đánh vào, hắn sẽ đầu quân cho Yêu tộc. Một lần nọ, Trịnh Trường Văn suýt nữa ra tay với hắn.
Ông nội của Trịnh Trường Vân chết ở Trấn Yêu quan, phụ thân của hắn cũng vậy. Hai trăm năm trước, anh trai của hắn cũng hi sinh ở đây.
Đây là vinh quang của dòng họ Trịnh.
Với Trịnh Trường Văn, điều này còn quan trọng hơn mạng của hắn.
Nhưng mà cái tên không nên nết kia, cứ suốt ngày khiêu chiến giới hạn của mình.
Bóng đêm tới như có hẹn, đêm hôm nay trĩu nặng.
Trấn Yêu quan bỗng đổ mưa to.
Rõ ràng một giây trước trời còn quang đãng không mây, nháy mắt trời đổ mưa to ào ào.
Thiên tượng nứt ra hàng nghìn lỗ hổng, mưa to như thác, trút xuống đại địa.
Trịnh Trường Vân ghét mưa, cha hắn anh hắn đều hi sinh vào những ngày mưa này.
Chỉ là Trấn Yêu quan nhận ảnh hưởng đặc biệt của Thiên địa linh vận, thời tiết bốn mùa bởi vậy mà không bị khống chế.
Chợt có một vầng sáng xinh đẹp phất qua mặt hắn.
Xuất phát từ bản năng của người đàn ông, Trịnh Trường Văn vô ý liếc nhìn.
Hắn nhớ cô gái này mới tới Trấn Yêu quan không bao lâu, hình như tên …tên là Triệu Linh Nhi. Đúng, là Triệu Linh Nhi.
Trịnh Trường Văn nhớ lại, hắn còn nhớ kỹ người này lúc trước là một viên quan của Đại Tùy. Ngoại hình thật sự rất xinh đẹp.
Dường như cảm nhận được ánh mắt của Trịnh Trường Văn, Triệu Linh Nhi hơi phiêu mắt nhìn.
Trịnh Trường Văn vội vàng chuyển tầm mắt, nhìn ra màn mưa ngoài kia.
Gió theo mưa, mưa theo gió, cả đất trời ngập tràn trong cơn mưa này.
“Chậc!”
Trịnh Trường Văn khẽ nhíu mày, không hiểu sao đáy lòng hắn bỗng dâng lên một cảm giác bất an. Không biết có phải do mưa to ảnh hưởng hay không.
“Áo ào ào!”
Tiếng mưa càng lớn, nỗi bất an của hắn càng nặng hơn.
Một lúc lâu sau, cảm giác bất an này cũng không theo thời gian trôi đi mà biến mất. Cảm giác này là dự cảm, là trực giác qua nhiều năm đối mặt với nguy hiểm của hắn. Bước chân Trịnh Trường Văn không tự chủ được mà đi quanh điện, sau đó hắn vội vàng đi lại chỗ bàn cát, lạnh lùng nói.
“Thông báo lính gác, kiểm tra từng cửa, từng trạm gác công khai và trạm gác ngầm!”