Chương 788: Nên cùng uống một bữa rượu

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 3,525 lượt đọc

Chương 788: Nên cùng uống một bữa rượu

2100 chữ

Yêu thánh Khâm Nguyên cất bước, nàng thong thả đứng trước của đại điện.

Ung dung nhìn cảnh tượng giết chóc trước mặt.

Lúc này tòa đại điện ngày thường luôn có trật tự, mỗi giây mỗi phút đều bận xử lý hơn trăm thậm chí là hơn ngàn chuyện biến thành một vùng hỗn Ipajn.

Bọn tu sĩ Yêu tộc này đều là tinh anh được tuyển chọn tỉ mỉ trong đám Kiếm tu.

Có lẽ quan văn làm việc ở trong tòa đại điện này quá lâu, lâu đến mức khiến bọn họ gần như quên hết cảm giác chiến đấu đến chết.

Đứng trước từng lớp phi kiếm vô cùng sắc bén, bọn họ không thể chịu nổi dù là một kích.

Áp lực khó diễn tả đè nén lên người bọn họ, khiến bọn họ không thở nổi.

Tình cảnh hỗn loạn không chịu nổi, hai vị chủ sự, một người là Tiềm Long không biết tung tích, một người là Trịnh Trường Văn không rõ sống chết.

Một thanh lưu quang chém bay đầu một tên Kiếm tu Yêu tộc.

Một tiếng gió sấm vang lên trong đại điện, ngay sau đó là một dòng máu bắn ra, lại có thêm một người bay đầu.

Triệu Linh Nhi biến đổi thủ quyết.

Hai thanh phi kiếm vẽ ra một đường cung duyên dáng màu xanh trên không trung, lao tới một đám tu sĩ Yêu tộc.

Ánh xanh sắc bén đụng phải hai vầng sáng khác, tạo thành một vòng sáng chói.

Càng lúc càng biến lớn, càng lúc càng biến sáng, cuối cùng nó hóa thành một vòng tròn sáng như tuyết.

Kiếm quang rơi xuống như trút nước, vừa sáng vừa tròn, tưởng như không có lúc dừng.

Có hai chiếc phi kiếm một trái một phải lao đến tấn công Triệu Linh Nhi.

Triệu Linh Nhi không gọi phi kiếm bảo vệ, mà chỉ uốn người một cái. Dùng thân pháp “Lưu thủy hành vân”, tránh khỏi màn kiếm.

Song kiếm một trái một phải, đồng thời bắn ra một màn mưa kiếm.

Kiếm pháp của hai người này tinh diệu tuyệt luân, Triệu Linh Nhi đành phải vừa di chuyển vừa né tránh.

Đồng thời nàng điều khiển hai thanh phi kiếm tấn công mãnh liệt hơn vào một tên tu sĩ Yêu tộc, như thể muốn lấy mạng đổi mạng.

Trong chốc lát, trên người Kiếm tu Yêu tộc kia đã xuất hiện hàng trăm lỗ lớn.

Còn có một sợi dây đỏ nhàn nhạt, nhìn kỹ, đó cũng là một thanh kiếm.

Vừa phỏng thủ chặt chẽ, vừa di chuyển dốc hết sức đánh cược một lần.

Trận đấu pháp giữa các Cường giả, có khi sẽ kéo dài đằng đẵng, có khi thì rất ngắn.

Lúc thì nhanh như điện, lúc chậm thì như chơi game.

Nhưng chung quy lúc nhanh chiếm nhiều hơn, lúc chậm chiếm ít hơn.

Lưu quang màu xanh, bùng nổ ngay khi đến thời gian dự định, quyết định vận mệnh của tên Kiếm tu Yêu tộc kia.

Phá tan Phi kiếm bản mệnh của hắn, đâm xuyên qua đầu hắn.

Thông thường Kiếm tu sẽ không để pháp bảo bên mình, có pháp bảo tức là có đường lui, có lo lắng.

Cho nên những Kiếm tu chỉ tu kiếm, chỉ cầm theo một hoặc hai kiếm trên tay.

Sau khi giết được địch, lưu quang màu xanh cũng không ngừng lại, một thanh lao về chỗ Triệu Linh Nhi, trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc giúp nàng ngăn chặn được hai Phi kiếm của hai tên Kiếm tu yêu tộc.

Một thanh khác đột nhiên rít gào, sau đó đâm thẳng vào Kiếm tu Yêu tộc, đồng thời Triệu Linh Nhi cũng nâng kiếm tấn công.

Một kiếm này của nàng mạnh mẽ đáng sợ đến khó ngờ.

Mục tiêu của Triệu Linh Nhi có lẽ là tên Kiếm tu Yêu tộc bên phỉa, kiếm thế đột nhiên ép sang bên trái, đánh cho kẻ kia trở tay không kịp.

Một tiến một lùi, nhanh như chớp.

Cùng thời gian rút kiếm, cùng quỹ đạo, cùng linh hoạt mau lẹ như vậy.

Hai thanh kiếm vẽ lên trên không trung một đường vòng cung sáng chói, đâm chuẩn về phía hai người kia.

Hai Kiếm tu Yêu tộc kia đều là cao thủ trong sử dụng kiếm.

Mỗi kiếm đều cất lên tiếng xé gió chói tai, như thể mang trong đó hàng nghìn vì sao đêm sắc bén.

Mỗi chiêu của hai bên đều hoàn hảo vô cùng.

Nhưng đến cuối cùng hai tu sĩ Yêu tộc vẫn là chậm hơn một bước.

“Phụt phụt” Hai tiếng trầm đục rất nhỏ.

Hai tên tu sĩ Yêu tộc trừng mắt, màng nhĩ kêu ông ông, phung ra một búng máu tươi.

Tất cả chỉ xảy ra trong tích tắc, ba tên Kiếm tu Yêu tộc đã chết thảm dưới kiếm của nàng.

“Bốp bốp!”

Trong tiếng ồn ào lại có một tiếng vỗ tay rất nhẹ.

“Hảo kiếm pháp”

Yêu thánh Khâm Nguyên nhìn nữ Kiêm tu này với con mắt thích thú.

16:37

Triệu Linh Nhi biết rõ, giờ phía nàng không có bất cứ một phần thắng nào, giết được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

“Không tệ không tệ, đáng tiếc, ngươi vẫn chỉ là tu sĩ Nhân tộc. Khâm Nguyên hờ hững nói.

Khuôn mặt của Triệu Linh Nhi tái nhợt lại, hiển nhiên nàng vừa đánh thắng ba tên Kiếm tu Yêu tộc, hao phí nhiều sức lực là phải.

Nàng cũng không định chạy trốn, bọn chúng đã dám ngang nhiên tới đây, chắc chắn phía nàng có trốn cũng không thoát được.

Nàng sờ sờ máu trên thân kiếm, lạnh lùng hỏi: “Người phía ngoài rất nhanh sẽ phát hiện bất thường, ta không tin các ngươi có thể thâm nhập vào đây dễ dàng như thế.”

“Tiểu cô nương ngươi còn rất trẻ, có nhiều điều ngươi không biết lắm”

“Ta càng hiếu kỳ càng ngươi mai phục ở đây bằng cách nào”

“Trên đời này làm gì có nơi nào là vách sắt thành đồng?” Khâm Nguyên ngồi lên chiếc ghế vốn thuộc về Tiềm Long, lạnh nhạt tiếp lời: “Cho dù có, chẳng lẽ nó lại không sụp đổ từ trong nội bộ ư?”

Nội gián?

Triệu Linh Nhi cũng không quá là bất ngờ.

Bọn chúng đã có thể mai phục ở vị trí then chốt này, nếu không có nội ứng, có đánh chết Triệu Linh Nhi cũng không tin.

Nhưng nội ứng ở đây là ai, ai lại có quyền lớn như vậy?

“Haha, tiểu cô nương không cần đoán đâu, ngươi cũng không cần tò mò.

Ta sẽ nói cho ngươi, khỏi phải nghĩ đứng đây kéo dài thời gian làm gì.

Tỷ tỷ đứng đây tốn nước bọt nói chuyện với ngươi, là bởi vì ta có thời gian mà. Triệu Linh Nhi nhìn xung quanh, thi thể đầy đát.

Chín phần là người phía nàng.

Nhưng quan văn này không có năng lực chiến đấu bằng những tu sĩ canh gác kia.

Thế nhưng bày binh bố trận, pháp môn của tu sĩ nào kết hợp với tu sĩ nào, ai với ai liên hợp tạo thành kiếm trận thì tốt hơn, hay đặc tính của Đại yêu một phương bên phía Yêu tộc, pháp bảo nên đối phó kiểu gì, nên tổ chức tấn công như thế nào, làm cách nào để xử lý chuyện nội bộ…Không ai có thể sánh bằng họ.

Bàn cát đã tồn tại hàng vạn năm, là tâm huyết của bao nhiêu đời người cứ như vậy mà bị hủy trong chốc lát.

Từng chồng văn thư được cất trên kệ, cũng bị kẻ kia dùng bí pháp tiểu hủy.

Triệu Linh Nhi lộ ra sắc mặt buồn bã.

Trái ngược với nàng, Yêu thánh Khâm Nguyên tỏ ra rất đắc ý.

Nàng còn muốn nói thêm gì, bỗng nhiên tiếng sấm phía người im bặt, sau đó truyền đến một tiếng

no vang.

“Chưởng giáo đời hai Đạo môn Dương Kiên Bạch phản bội Nhân tộc, Lang Vệ bị hãm hại!” Tiếng vang như sấm rền, vang vọng khắp nửa Trấn Yêu quan.

Triệu Linh Nhi nghe ra, đó là giọng của Tiềm Long.

Là giọng nói của cái tên cà lơ phất phơ kia, lúc này giọng nói ấy lại đáng tin vô cùng.

Nét vui mừng trên gương mặt của Khâm Nguyên cứng lại: “ Con lừa Dương Kiên Bạch đang làm gì!? Một tên Tiềm Long cũng không bắt được!”

“Đại nhân, làm sao bây giờ?”

“Rút lui!”

Khâm Nguyên quyết định thật nhanh, biến cố này khiến bọn chúng trở tay không kịp.

Nửa sau của kế hoạch cứ thể mà bị hủy trong chố clast.

Triệu Linh Nhi cười, nhìn Khâm Nguyễn mà cười trào phúng: “Xem ra các ngươi cũng chả có gì đặc biệt”

Khâm Nguyên tối sầm mặt.

Một lát sau, Lang Vệ đốt lên ngọn lửa cháy hừng hực.

Triệu Linh Nhi ngã vào trong vũng máu, mê mang nhìn trần nhà.

Nơi xa, toàn thân Tiềm Long đẫm máu, đứng một mình trên đài cao.

Hắn cầm trong tay là loa phóng thanh được chế tạo bằng thuật cơ quan của Mặc gia.

Hắn hô hào được mấy câu, sau đó như thể đã dùng hết khí lực còn lại, dần ngã xuống, tay phải không thấy nữa, nội tạng hoàn toàn lộ ra ngoài.

Từ trên xuống dưới cả người thê thảm vô cùng.

Không ai biết, sao hắn có thể làm vậy được.

Dưới tình huống không chút phòng bị, đối mặt với Dương Kiên Bạch – chưởng giáo đời hai của Đạo môn cao hơn mình hai cảnh giới, cộng thêm bị hai đệ tử thân truyền của hắn vây giết, vậy mà hắn vẫn có thể trốn được, cuối cùng còn báo tin cho bên ngoài.

Vị tu sĩ tạp nham này, lúc còn trẻ là giang hồ lãng tử, giờ đây hắn đã chứng minh cho người đời thấy thực lực của hắn.

Trấn Yêu quan

Năm Kỷ Dậu, thiên can kỷ thổ.

Chưởng giáo đời hai của Đạo môn, Dương Kiên Bạch phản bội dẫn theo hai đệ tử thân truyền chạy trốn.

Yêu thánh Khâm Nguyên lãnh đạo hơn ba mươi tên Kiếm tu Yêu tộc xâm nhập vào Trấn Yêu quan, Lang Vệ bị hủy.

Năm mươi ba người chết.

Thống soái Lang Vệ, truyền tin Tiềm Long và Trịnh Trường Văn của đầu mối then chốt tầng một đã chết ra bên ngoài, tránh cho thương vong nhiều hơn.

Ánh nắng ban mai chiếu lên mặt Tiềm Long.

Xung quanh là một mảnh ồn ảo, nhưng hắn giống như không nghe được bất cứ thanh âm nào cả. Bên cạnh hắn, là Trịnh Trường Văn đang nằm.

Hai người họ vẫn chưa chết, còn sót lại một hơi thở.

Nhưng mà cũng chỉ vậy thôi, bị thương như vậy không ai có thể cứu được bọn họ.

“Muốn muốn…uống rượu quá….

“Cũng không biết chết là cảnh tượng như thế nào….khó chịu thật cmn chứ…..lão tử nên chạy mới

phải”

“Lúc ấy quỳ xuống xin hàng, chưa biết chừng cái tên yếu đuối kai có thể tha cho ta một mạng.” Tiềm Long bắt đầu lầu bầu oán trách.

“Khụ khụ! Xuống dưới kia ta uống với ngươi”

Bên cạnh truyền đến giọng nói bé như muỗi kêu của Trịnh Trường Văn.

Tiềm Long nghiêng đầu sang nhìn, nhìn cái tên mấy trăm năm nay không ưa gì hắn.

Đúng rồi, hai người hắn hình như chưa từng uống cùng nhau một bữa nào thì phải.

Trịnh Trường Văn vốn không ưa cái tên ma cà bông này, cảm thấy tên này sỉ nhục vị trí kia.

Đồng thời còn sỉ nhục cha anh mình đã chết ngoài chiến trường.

Tiềm Long hẳn cũng không ưa cái mặt thối của Trịnh Trường Văn, giống như ai cũng thiếu nợ hắn.

Nhưng mà giờ này phút này, hai người họ lại nhìn nhau cười.

“Mẹ, sớm biết vậy….nên uống cùng ngươi một bữa từ lâu mới phải”

Trịnh Trường Văn lần đầu tiên phun ra một câu chửi tục.

Tiềm Long bật cười: “Vậy thì cùng xuống Hoàng Tuyền sau đó uống cùng đi…”

Màn sương dày đặc dần tan đi, mặt trời dần nhô lên cao. Giờ Mão tam khắc, Tiềm Long, Trịnh Trường Văn bỏ mình….

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right