Chương 789: Cứu trậ
1550 chữ
Trời còn chưa sáng hẳn.
Bên ngoài Trấn Yêu quan, Yêu tộc tấn công ác liệt chưa từng thấy.
Khỏi phải nhắc tới, chiến trường chính vẫn luôn kịch liệt như vậy, phi kiếm rơi xuống như thác đổ. Mà hai phía Tây Bắc, Đông Nam bình thường hay bị Yêu tộc xem nhẹ, hôm nay lại liên tục có vài vị đại yêu gia nhập chiến cuộc. Hai tên Yêu thánh mỗi tên đứng một bên áp trận.
Trên chiến trường, Yêu tộc thể hiện bản lĩnh thần thông của mình, đám yêu binh vốn sắm vai đá lót đường kia bị ngọn lửa hừng hực nuối chửng. Khủng khiếp hơn nữa, bọn chúng còn quấn theo ngọn lửa nóng rực này xông đến tường thành.
Lửa bị bọn chúng tấn công, càng bùng cháy hơn.
Hàng nghìn phi kiếm và pháp bảo của tu sĩ Nhân tộc rơi vào trong biển lửa, giống như là thiêu thân bay vào lửa.
Trong chốc lát, một vùng biển lửa lớn hóa thành một mảnh đất hoang vu.
Cùng lúc đó, không ngừng có ánh lửa ngút trời, ánh lửa rơi xuống tường thành, bập bùng, máu thịt văng tung tóe.
Khắp trời là những đốm lửa nhỏ, sáng rực như đèn hoa rực rỡ, lại dày đặc như sao đêm.
Từ mặt đất nghiêng mình vươn lên tường thành, tựa như Tử thần vươn tay ra, bóp chết tất cả sinh
linh.
Khung cảnh tráng lệ mà kỳ dị này, lại dẫn tới yêu khí không thể tả bằng lời, khiến người nhìn thấy hoa mắt mơ màng, rùng mình sợ hãi.
Ngay vào lúc này, một thanh trường kiếm tỏa ra ánh bạc sáng chói phóng lên tận trời, nó xoay một vòng trên tường thành, sau đó nghiêng mình lao vào ánh lửa.
Dưới thân kiếm, biển lửa cứ thế mà tách ra làm hai.
Đó là một Kiếm tiên Cửu cảnh ra tay bất ngờ, giao đấu với Yêu thánh Quỷ Xa ở phía Tây Bắc, hợp lực với hai vị đỉnh phong Bát cảnh đấu chọi với Đại yêu hung hãn.
Bọn họ vẫn có thể chịu đựng được, chí ít là chờ đến khi viện quân tới.
Chỉ là phía Đông Nam, bỗng có một cây cầu từ hư không huyễn hóa mà thành, nối liền mặt đất và
tường thành.
Một tên Đại yêu thống lĩnh Yêu binh mở trận, Pháp tướng đối chọi với hàng trăm pháp bảo và phi kiếm, tiến thẳng về phía trước.
Sau lưng hắn, hàng nghìn Yêu binh lúc nhúc lao tới.
Toàn bộ phòng tuyến tầng 1 của Trấn Yêu quan, chỉ trong vài phút ngắn ngủi đã mất liên lạc hẳn với bên ngoài.
Người ở đây chỉ có thể chiến đấu loạn xã, giống như võ lâm cao thủ mất đi con mắt của mình.
Tình thế trên chiến trường thay đổi trong nháy mắt, mấy vị Đại năng Bát cảnh cùng với một vị Kiếm tiên Cửu cảnh, lúc này đột nhiên biến mất, và không nhận được tin tức của Lang Vệ.
Giờ này phút này, Chu Võ đang đứng trước trận.
Những ngày này, y không bị Lão Ngưu đánh thì cũng bị người ta dần trên đường.
Ngày ngày bị đánh như vậy, chắc chắn ôm hẳn cục tức nhưng không có chỗ phát tiết.
Thế là y thường xuyên ra ngoài quan chiến đấu, vừa giết Yêu cho bõ tức, vừa tạo dựng công danh cho mình.
Hôm nay cũng như vậy, chỉ là y không ngờ tình thế lại biến hóa nhanh như vậy.
Nhìn đám Đại yêu bên kia hung hăng lao tới, Chu Võ giận dữ quát một tiếng.
Toàn thân y khí huyết nóng rực lên như vầng mặt trời cháy bỏng, vút thẳng lên bầu trời.
Như thể chỉ trong một quyền, y đã tập hợp khí tràng trong chu vi trăm trượng, sau đó di chuyển, ngưng tụ tạo thành một quyền này.
Một võ phu Nhân tộc trao đổi quyền với một Đại yêu, hai bên bèn lùi lại mấy bước.
Máu tươi tràn ra trên khóe miệng Chu Võ, nhưng gương mặt y lại mang theo ý cười.
“Haha! Sức mạnh còn kém xa con trâu kia.
Hai bên giống như là một tòa núi di chuyển với tốc độ cao, va chạm kịch liệt, hơn nữa còn không phải một lần, mà là mấy lần.
Cách chiến đấu của võ phu, không hề lòe loẹt, cũng không hề đầu cơ trục lợi.
Chiến đấu một cách đơn giản tự nhiên, nhưng chiêu nào chiêu ấy luôn sẵn sàng đoạt mạng. “Ầm ầm..”
Khí lưu bắn ra không ngừng, lực đạo liên miên bất tuyệt.
Làn sóng này nối tiếp làn sóng khác, đến khi đẩy lùi đối phương với thôi.
Tên Đại yêu kia nhìn chằm chằm Chu Võ một lát, sau đó lập tức quay người đi.
Bị tấn công nhiều như vậy, cơ thể của hắn sắp chạm tới cực hạn rồi, chỉ là hắn đã đạt được mục đích, cây cầu kết nối mặt đất và tường thành đã được xây dựng kiên cố.
Cây cầu giống như tường đồng vách sắt cản lại mọi đòn tấn công của tu sĩ Nhân tộc, còn là cầu nối cho đại quân Yêu tộc nhào lên trên.
Nếu lúc này có Lang Vệ chỉ huy, có lẽ cây cầu kia mới thành hình thôi, đã bị giết từ trong trứng.
Tuy có tu sĩ Nhân tộc nhạy bén phát hiện, thế nhưng thực lực vốn không đủ, hơn nữa cũng không có khả năng gọi tu sĩ khác đến giúp hắn.
“Không được! Nhất định phải đánh gãy cây cầu!” có người cao giọng hét.
Những người kia rất tán thành, nhưng cây cầu kia được xây nên từ pháp bảo, dù gì cũng là hàng Bát phẩm, lại chứa đựng tâm huyết của mấy tên Đại yêu, sao có thể nói phá là phá.
“Mẹ kiếp! Lang Vệ đi đâu rồi!”
“Còn không triệu hồi tháp Phi kiếm bắn trả!”
Có hơn nghìn tòa tháp Kiếm, nhưng giờ đây họ phải tự ứng chiến, đây là điều lệ chưa từng có, thời
cơ chớp mắt là qua, há có thể do dự.
Chu Võ cúi đầu, lấy hồ lô rượu bên hông lên, ngẩng đầu uống một hớp lớn, sau đó thả người lao đi. Mấy tên tu sĩ còn sót lại trên tường thấy thế, thi nhau rủa một tiếng, rồi theo sát y.
Hôm nay có liều chết, cũng phải đánh gãy cây cầu này.
Lúc này, Yêu thánh khiến họ phải chịu cảnh khốn khổ lại ra tay một lần nữa.
Chu Võ không để ý đến hắn, cho dù có phải dùng hết võ đạo của cả đời y cũng phải đánh sập cây cầu này.
Họ đồng tâm hiệp lực, nhưng lại phát hiện cũng chỉ là dã tràng xe cát, cứ tiếp tục với tốc độ này, e rằng cầu chưa gãy, họ đã bị đám Yêu quân quấn chết rồi.
Chu Võ hít sâu một hơi, lồng ngực phập phồng, y gầm lên một tiếng giận dữ.
Cửa ải ngăn cản y hơn ba mươi năm, đã bị phá tan tại thời khắc sinh tử này.
Giờ đây Chu Võ bước vào Bát cảnh, đem đến cho y một cơ hội mới.
Trong đầu vang lên một tiếng ầm vang, cánh tay vươn dài, cắt thành một vòng tròn lớn.
Sức mạnh sôi sục mãnh liệt, giống như dòng nước xiết.
Một đòn toàn lực của võ phu Bát cảnh, nhưng chỉ đủ để cây cầu kia rung nhẹ, sau khi qua đi, Chu Võ như đã mất hết sức lực, ngã gục xuống cầu.
Hơi thở hôi tanh của đám Yêu quân ập vào mũi y.
Có cái bóng đen từ trên trời giáng xuống.
Trên lưng trâu còn có một bóng người.
Tần Thời nhảy vọt lên trên cầu, tấn công cùng lúc với Lão Ngưu, đánh vào nơi yếu nhất trên cây cầu, sau đó vang ầm ầm, cây cầu đã đổ.
Khi Chu Võ thấy rõ người đến là ai, trái tim đang treo lơ lửng hạ xuống, thở ra một ngụm khí thô. Trên đầu tường, có một bóng người màu xanh xuất hiện.
Giờ Mão một khắc, Lý Bình An đã đến hỗ trợ.
Ở một phía khác, Yêu thánh bên kia ồ lên một tiếng.
“Ta thấy hắn rồi! Hắn đã xuất hiện.
Ánh mắt Quỷ Xa hơi chuyển động: “Rốt cuộc là cảnh giới gì?
“Khó nói, nhưng chắc chắn là trên sơ kỳ Cửu cảnh, Trấn Yêu quan lại có thêm một vị tiên nhân Cửu cảnh, có cần phải thăm dò thực lực của hắn không?”
Lão Kiếm tiên đang ở hướng Tây Bắc cũng ngó sang bên này một cái.
Ông có từng nghe tên Lý Bình An, nhưng cũng chỉ là biết mà thôi, là lừa hay ngựa còn không rõ.
Ngay vào lúc này, một giọng nói từ trong ải truyền ra.
“Chưởng giáo Đạo môn đời thứ hai Dương Kiên Bạch phản bội Nhân tộc, Lang Vệ bị tấn công”