Chương 790: Tình thế hỗn loạn vạn năm chưa từng thấy

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 1,675 lượt đọc

Chương 790: Tình thế hỗn loạn vạn năm chưa từng thấy

Khá nhiều người đang đắm chìm trong chiến đấu, hoàn toàn không chú ý tới giọng nói này, đương nhiên cũng có nhiều người đã nghe thấy.

Nhưng cũng chỉ là nghe thấy mà thôi, với tình thế cực kỳ nghiêm trọng trước mắt, cho dù trong đầu có bất cứ suy nghĩ gì, thì lúc này cũng không phải là lúc đi tìm hiểu rõ ràng.

Lão Kiếm tiên đối diện với một tên Yêu thánh và hai tên Đại yêu đỉnh phong Bát cảnh mà không hề nhăn mày một cái.

Lúc này, sau khi nghe thấy giọng nói kia, mặt ông trầm như nước.

Ông đương nhiên là biết, đó là giọng Tiềm Long.

Cái tên ma cà bông Tiềm Long, theo như cách nói của dân, hắn là loại đến cả chó cũng chê.

Câu này là thật, bởi vì ông đã từng gặp cái tên kia rồi.

Tên đó đứng ven đường lôi kéo một con chó, còn lảm nhảm với nó hơn hai canh giờ.

Lão Kiếm tiên mắng tên tiểu tử này là đầu óc ngu si, giờ nghĩ lại, mình lại đứng nhìn một thằng đần nói chuyện với chó hơn hai canh giờ, thế là ông quay người đi.

Chỉ là ông hiểu rất rõ, từ trước đến nay tên kia sẽ không lơ là chuyện chính.

Chuyện này không thể nào đùa được.

Một góc nhỏ trên chiến trường Đông Nam, có Lý Bình An áp trận, cộng thêm sự tấn công mạnh mẽ của Lão Ngưu và Tần Thời, thế cục dần chuyển biến theo hướng tốt hơn.

Lang Vệ bị tấn công, Dương Kiên Bạch phản bội chạy trốn?

Sau khi nghe được tin tức này, Lý Bình An khẽ nhíu mày.

Hắn không phải là người trong Trấn Yêu quan, nhưng chỉ trong một câu ngắn ngủi, đã có thể nhận ra tính nghiêm trọng của sự việc.

“Này này! Tình hình thế nào? Tên Dương Kiên Bạch kia làm hỏng chuyện rồi?”

Quỷ Xa không nhịn được vỗ một chưởng, chỗ hắn đang ngồi lập tức nứt toang.

“Ta đã bảo rồi, tu sĩ Nhân tộc không đáng tin mà. Giờ làm sao đây?”

“Còn làm sao được nữa, đánh tiếp chứ sao”

Quỷ Xa chỉ nói như vậy, hắn vốn đã không định tiếp tục công thành.

Bực bội đứng dậy, quay người bỏ đi.

Giờ Mão ba khắc.

Triệu Linh Nhi bị trọng thương, còn một tia hi vọng sống.

Lang Vệ vị vây trong biển lửa, cho dù lửa đã được dập tắt, nhưng người và vật bên trong đều bị chôn vùi cùng nhau.

Có một nam tử mặc áo bào mỏng, giữa mi tâm có một nốt ruồi đứng trước Lang Vệ bị thiêu hủy, không nhìn ra biểu cảm trên mặt y.

Nho gia Khổng Dương.

Thánh chủ Thanh Huyền bế quan nhiều năm, bao nhiêu năm nay Trấn Yêu quan vẫn luôn do Khổng Dương quản lý, Dương Kiên Bạch và một vị tiên nhân Binh gia làm trợ thủ.

“Ài!”

Khổng Dương nhẹ thở dài, tâm huyết của hàng nghìn người giờ đây bị hủy theo dòng Đông.

Càng khiến người ta đau lòng hơn là, Lang Vệ không phải bị hủy trong tay người ngoài, mà lại là bị người nhà hãm hại.

Lúc ấy người ở đây, chỉ còn một nữ Kiếm tu còn sống.

“Này, ngươi không thể đưa nàng đi được.

“Người này xem như là nửa đệ tử của ta, bây giờ người bị trọng thương, ta muốn đưa nàng về chữa thương”

“Trấn Yêu quan của chúng ta có y sĩ, ngươi không cần lo lắng”

“Tại hạ không phải không tin vào y thuật của y sĩ ở đây, chỉ là tại hạ tự chữa trị cho nàng thì yên tâm hon.”

Khổng Dương liếc nhìn: “Thôi được, không cần ngăn hắn.

Lý Bình an nhìn hắn, hơi gật đầu xem như là đáp lời.

“Đa tạ túc hạ ra tay trợ giúp”

“Thiên hạ diệt vong hay hưng thịnh thất phu đều có trách nhiệm, Trấn Yêu quan gắn liền với sự tồn vong của trăm tỉ dân Cửu châu, đã tới đây há lại có thể ngồi yên không bận tâm. Lý Bình An đáp. Khổng Dương nhìn Triệu Linh Nhi bị trọng thương: “Nếu túc hạ có cần gì, cứ việc nói với ta, Trấn Yêu

quan sẽ không bỏ bê người đã chiến đấu cho nơi đây”

“Đạ tạ, có chuyện tự sẽ nói, xin cáo từ

Khổng Dương không nói thêm gì, nhìn trâu đen cõng cô gái kia đi theo người áo xanh.

Có đệ tử vội vàng đến báo: “Thành chủ xuất quan rồi.

“Đã biết, ta đi gặp hắn.

Thành chủ đương nhiệm của Trấn Yêu quan, Thanh Huyền, là đại đệ tử của Đạo Tổ. Đồng thời, cũng là sư huynh của chưởng giáo Đạo Đình, Dương Kiên Bạch.

Bây giờ chưởng giáo đời hai của Đạo Môn phản bội, lòng người Trấn Yêu quan bàng hoàng.

Ngay cả chưởng giáo Đạo môn cũng có thể phản bội rồi bỏ trốn, vậy còn tin được người nào bên cạnh nữa?

Ai biết còn có ai sẽ phản bội nữa hay không, nhất là đệ tử của Dương Kiên Bạch, thậm chí là toàn bộ đệ tử Đạo Đình.

Khổng Dương đương nhiên phải báo chuyện này cho Thanh Huyền trước tiên, Thanh Huyền cũng biết đây là chuyện lớn, lập tức kết thúc bế quan.

Khách sạn Viễn Phương.

Nhà bếp, Xi Linh bưng mâm đồ ăn đi ra đi vào.

Cô bé thì một tay cầm xén, một tay cầm muỗng đảo tới đảo lui.

“Chậc…mấy tên kia đi đâu hết cả rồi?” Xi Linh mệt đến mức môi sắp trắng bệch.

16:38

Hôm nay không biết vì sao mà khách khứa kéo đến nườm nượp, chỉ là chẳng thấy bọn Lý Bình An và Tần Thời đâu.

“Đừng hoảng! Bình tĩnh, tỉnh táo” Cô bé vẫn chăm chú làm việc.

Xi Linh nhìn cô nhóc nghiêm túc này.

A! Bà cụ non.

Cô bé lấy tay xoa xoa đôi mắt bị khói dầu hun đỏ.

Một lát sau, Trương Ninh Viễn cũng vào.

Không nói không rằng, vén tay áo lên hỗ trợ nàng. Mãi đến trưa, khách sạn mới vơi khách hơn.

Cuối cùng ba người cũng có thời gian nghỉ ngơi.

Cô bé hít mũi một cái, đêm từng viên linh thạch đựng trong ngăn kéo, nàng vui vẻ khóe miệng không khỏi cong lên.

Lại đột nhiên ngẩng đầu nhìn Trương Ninh Viễn: “Ngươi có thấy Đại Bình An nhà ta và trâu trâu đâu không?”

“Hắn là tới cửa quan rồi, ta nghe anh ta nói bây giờ tình hình rất loạn. Trương Ninh Viễn đáp.

Trương Ninh Viễn vốn muốn lên chiến trường với sư phụ thân thương Chu Võ của y, nhưng lại bị Chu Võ dạy dỗ cho một trận, nói bây giờ thằng nhóc y mà ra đó, chỉ có nằm phơi xác ngoài ấy thôi. Lúc này, Lý Bình An và Lão Ngưu đã về.

Cô bé lập tức nhảy xuống ghế chạy lại, ngẩng đầu lên nhìn Lý Bình An.

Lý Bình An suýt nữa không nhận ra tiên tử nhà mình, hắn đưa tay vuốt một cái lên khuôn mặt nhỏ nhắn, sao giống như vừa chui ra từ trong thùng rác vậy.

Cô bé nhìn người Lão Ngưu đang cõng: “Tiên tử biết người này.

Nàng vẫn nhớ Triệu Linh Nhi là ai.

“Lão Ngưu, đưa Linh Nhi lên lầu trước đi.

Trước đó hắn đã ổn định lại tâm mạch của Triệu Linh Nhi rồi, tạm thời sẽ không xảy ra chuyện gì.

“Tên nói lắp đâu?” Xi Linh ngó trái ngó phải.

Không thấy bóng dáng Tần Thời làm nàng có hơi lo lắng.

“Đang ở ngoài đó. Lý Bình An ngồi xuống.

Cô bé đi theo hắn, thấy hắn ngồi xuống vội nhảy lên ghế, rót cho hắn một chén trà.

“Tiên sinh, Trấn Yêu quan…sao rồi? Ta nghe người ta nói Dương Kiên Bạch phản bội chạy trốn? Lang Vệ cũng bị hủy” Trương Ninh Viễn nghi ngờ hỏi.

Y mới tới Trấn Yêu quan không lâu, nên không biết Lang Vệ là gì, cái tên Dương Kiên Bạch cũng là lần đầu nghe thấy, chỉ là y cảm thấy chuyện này có hơi sai sai.

“Không sao, xem ra hôm nay buôn bán khá nhỉ.

Vất vả cho các ngươi rồi, lát nữa ở lại đây ăn cơm đi

Lý Bình An tỏ vẻ thoải mái nói.

Sau đó đi lên lầu, bây giờ không cần nói chuyện này với mấy đứa nhỏ làm gì, để bọn nó biết được ngoại trừ lo lắng ra thì có làm được gì đâu.

Hắn có cảm giác, tình thế hỗn loạn văn nam chưa từng có, sẽ xuất hiện nhanh thôi. Cũng không biết lần này có thể vượt qua kiếp nạn này hay không, cố hết sức vậy.

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right