Chương 791: Kết thúc vinh quang
1594 chữ
Dương Kiên Bạch đứng dựa vào lan can, trông về phía Trấn Yêu quan, không biết là đang nghĩ ngợi gì.
Bên cạnh hắn là một nam tử trung niên mặc long bào, tay cầm bình rượu, y vừa uống rượu, vừa liếc mắt nhìn hắn.
“Chạy thì đã chạy rồi, còn nhìn cái đếch gì?”
Nam tử trung niên không phải ai khác, đó chính là Vực ngoại Thiên Ma mà Lý Bình An tìm được.
Trận chiến Yên Châu ngày ấy, khiến phân thân của y phải chịu không ít giày vò.
Giờ đây nam tử trung niên xuất hiện trong doanh trại của Yêu tộc, mới chính là thể xác của Vực ngoại Thiên Ma bậc nhất Cửu Châu.
“Ngươi mặc long bào làm gì?” Dương Kiên Bạch nhíu mày hỏi.
“Haha, không phải hoàng đế Nhân tộc thường hay mặc thứ này à? Ta may một bộ mặc thử xem
Ngươi khoan hãy hỏi vì sao mặc bộ nảy, a bây giờ ta cảm rất mình đang hừng hực khí thế, chỉ hận không thể leo lên đỉnh Trấn Yêu quan”
Vực ngoại Thiên Ma vỗ vai Dương Kiên Bạch.
“Uống một chén?”
Dương Kiên Bạc đanh mặt, không nói gì.
“Được rồi, nếu đã làm rồi thì đừng có ra vẻ hận đời như thế nữa.
Vực ngoại Thiên Ma thôi không nhìn hắn, cười haha.
Dương Kiên Bạch trầm giọng nói: “Ta không bận tâm đến thanh danh của mình, ngàn năm sau, năm sau, tự sẽ có hậu nhân xứng danh cho ta
Vực ngoại Thiên Ma gật đầu, rất tán thành với câu nói này của hắn.
van
“Cửu Châu chiến tranh đã lên, theo chiều hướng này, Nhân tộc trong thiên hạ bị tàn sát chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian.
Lựa chọn của ngươi là đúng đắn nhất, vạn năm sau đám người còn sống sót sẽ cảm kích những gì ngươi đã làm lắm”
Dương Kiên Bạch nói: “Đừng quyên giao ước giữa chúng ta, sau khi thành công, các ngươi phải cắt một Châu cho ta, để Nhân tộc ta có một nơi nghỉ lại”
Vực ngoại Thiên Ma cười ha ha: “Nói trước, đây không phải là giao ước giữa ngươi và ta, đây là giao ước của ngươi với Yêu tổ, ta chỉ là người làm chứng”
“Nhưng ngươi yên tâm, mặc dù ta không thuộc Yêu tộc, càng không thuộc Nhân tộc.
Ta giúp Yêu tộc tiêu diệt Nhân tộc, cũng chẳng có ích gì cho ta.
Sau khi xong chuyện, cắt một phần Cửu Châu để cho Nhân tộc các ngươi sinh tồn!”
Nói rồi, y tiện tay quẳng bình rượu nóng đi.
“Trấn Yêu quan này tồn tại vạn năm, cũng ngăn cản Yêu tộc vạn năm, ngăn cản Cửu Châu hưởng vạn năm thái bình, hãy để chúng ta đặt một dấu hết vinh quang cho nó đi?
Trong nhà cỏ, có bảy người.
Nhà cỏ không lớn nhưng phải chứa bẩy người, khó trách khỏi chật hẹp.
Lúc này, người ngồi ở vị trí đầu là thành chủ vừa mới xuất quan Thanh Huyền, bảy người còn lại
16:42
bao gồm: Nho gia Khổng Dương, tiên nhân Cửu cảnh.
Binh gia Mặc Thuần, tiên nhân Cửu cảnh.
Lão Kiếm tiên, gia chủ nhà họ Cố, Cố Khai, tiên nhân Cửu cảnh.
Võ phu Thôi Lực, hông đeo bình rượu, râu tóc bạc trắng, võ phu đỉnh phong Bát cảnh.
Võ phu bởi vì giới hạn của bản thân, nên trong lịch sử số người đột phá Cửu cảnh chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Hiện nay Nhân tộc, cũng chỉ có một người là Cố Tây Châu.
Đừng nhìn Thôi Lực là võ phu đỉnh phong Bát cảnh mà khinh, khi đối đầu với tiên nhân Cửu cảnh, lại không hề rơi vào thế hạ phong.
Hòa thượng Huyền Diệu, tiên nhân Cửu cảnh.
Dư Nhi, gia chủ nhà họ Dư, tiên nhân Cửu cảnh.
Đây cũng là những người có chiến lực cao nhất Trấn Yêu quan lúc này.
Nếu như tính cả Dương Kiên Bạch không phản bội chạy trốn…..
Bầu không khí có phần cứng ngắc, nhất thời không ai lên tiếng.
Khổng Dương là người phá vỡ sự im lặng trước tiên: “Bình thường nhiều nhất chỉ có hai tên Yêu thánh tham dự chiến trận, nhưng bây giờ lại có tận ba Yêu thánh ra mặt.
Theo phán đoán trước đó, những Yêu thánh còn lại đại khái đều đã tham gia.
Mười đại Yêu thánh, trong đó Phi Liêm, Kế Mông đã bị giết ở thành Đằng Trùng.
Còn lại tám Yêu thánh, cộng thêm Yêu tổ, và…Dương Kiên Bạch.
Có lẽ còn nhiều át chủ bài hơn mà chúng ta không biết, nói cách khác, ít nhất chúng vẫn còn hơn mươi tên có chiến lực Cửu cảnh, bên chúng ta đã rơi vào thế hạ phong”
Một hơi nói hết, không ai ngắt lời.
Nhân tộc vốn yếu đuối, đối mặt với Yêu tộc đương nhiên rơi vào thế hạ phong.
Cho dù là tiên nhân Cửu cảnh, nếu một chọi một với bọn chúng, mọi người ở đây không ai nắm chắc phần thắng.
Mấy Yêu thánh này, không giống Phi Liêm và Kế Mông bị phong ấn.
Khi ấy trận chiến thành Đằng Trùng, hai tên này không đủ thực lực, chỉ đủ phá vỡ phong ấn Yêu thánh, nhưng cũng đủ khiến Cửu châu đại loạn, mà tình hình bây giờ…..
“Ta thấy tình hình nào có bết bát như vậy, Yêu tộc không phải là trên dưới một lòng, mấy tên Yêu
thánh đều có huyết hải thâm thù. Nhớ mấy lần trước không? Bọn chúng chẳng phải tự đâm người nhà mình à?”
Võ phu Thôi Lực nổi danh lạc quan.
Ông ta nói cũng đúng, so với Nhân tộc, Yêu tộc hỗn loạn không tả nổi.
Mấy tên Yêu thánh ngươi tranh ta đoạt, đấu đá lẫn nhau, chưa bao giờ đồng tâm hiệp lực lại. Cho dù là Yêu tổ giữ vị trí lãnh tụ trên danh nghĩa, những hắn đã lâu rồi không màng thế sự. Huống chi cho dù màng thế sự, hắn cũng không có khả năng thay đổi cục diện hỗn loạn của Yêu tộc.
Nếu không với chiến lực của toàn Yêu tộc, Trấn Yêu quan sao có thể vững đến tận hôm nay.
Mà bây giờ, trên chiến trường liên tục có ba tên Yêu thánh tham chiến, phối hợp tác chiến, thêm với Dương Kiên Bạch phản bội chạy trốn, giống như có người nào đó, đột nhiên đả thông tư tưởng cho bọn chúng, để bọn chúng hợp lại tiêu diệt Trấn Yêu quan.
“Ta thấy lần này không đơn giản như vậy, e rằng xảy ra chuyện lớn.
Thông báo cho mấy nhà khác chưa? Để họ tranh thủ thời gian phái người đến trợ giúp Trấn Yêu quan.
Nếu không cứ tiếp tục như vậy, chờ đến khi Yêu tộc đánh vào Trấn Yêu quan, tất cả coi như xong đời”
Lão Kiếm tiên Cố Khai thẳng thẳng nói.
“Gom hết chiến lực của chúng ta lại đi, đếm trên đầu ngón tay xem thử còn mấy người có chiến lực cao có thể ra chiến trường”
Nói đến đây, lão Kiếm tiên chợt nhớ tới cái gì.
“Cái tên dắt theo trâu, hôm qua ta gặp, ừm đúng, chúng ta có thể gọi cả hắn.
Khổng Dương nhìn thành chủ Thanh Huyền, Thanh Huyền khẽ vuốt cằm.
Lúc này Khổng Dương mới nói: “Trung tâm then chốt tầng một đã mất, ý của thành chủ là từ hôm nay, tất cả chúng ta phải đi cùng Trấn Yêu quan.
Theo quy ‘ tắc lúc trước, mỗi người thủ một vị trí…”
“Nhưng mà Dương Kiên Bạch đã phản bội. Thôi Lực ngắt lời Khổng Dương: “Vị trí của Dương Kiên Bạch do ai đảm nhiệm
Những người ở đây, chỉ còn lại một tiên nhân Cửu cảnh là Thanh Huyền, chỉ là hai bên giao chiến, sẽ không ai đưa thẳng chủ soái lên chiến trường.
Thanh Huyền không xuất thủ, tương đương với một quân át chủ bài còn đang ở thế úp. Một khi bài ngửa, hai bên sẽ ngang nhau.
Yêu Tổ có lẽ sẽ xuất hiện ở một nơi bọn họ không tưởng tượng được.
16:43
Binh gia Mặc Thuần vẫn luôn giữ im lặng từ đầu: “Chúng ta đã thương lượng rồi, vị trí của Dương Kiên Bạch do Lý Bình An đảm nhận”
Lão Mặc và Lý Bình An còn vài phần giao tình, đệ tử bán truyền của Lý Bình An – Vương Nghị, chính là đệ tử thân truyền của Lão Mặc.
Qua sự dẫn dắt của lão, Lý Bình An bèn thuận thế đồng ý.
“Lý Bình An?” Dư Nhị hừ một tiếng: “Dư gia ta có đệ tử chết trong tay của hắn!”
Lão Kiếm tiên Cố Khai đập vai Dư Nhị một cái: “Lão Dư bây giờ không phải là lúc nên so đo chuyện riêng”
“Ta không nghi ngờ thực lực của Lý Bình An, chỉ là hắn thủ một khu vực vậy thống soái này sẽ bị coi như không có ư?”
Mặc Thuần thản nhiên đáp: “Quên nói, tên kia đồng ý thủ thành.
Nhưng điều kiện tiên quyết là khu vực đó chỉ có một mình hắn, người trước giữ vị trí đó có thể điều
sang vị trí khác”
“Gi?”