Chương 792: Biến số
11330 chữ
Chiến trường chính, phi kiểm đổ xuống như thác lũ, không ngưng nghỉ một giây.
Mà trong chiến trường Đông Nam lại trống ra một khoảng lớn, tháp Phi kiếm vốn phụ trách hướng Đông Nam đang thi nhau chuyển hướng.
Khắp chiến trường Đông Nam không có tu sĩ nào xông ra ngoài thành, phá trận giết địch.
Trên đầu thành, chỉ còn một hai tu sĩ vẫn còn đang phản kích, nhưng rất nhanh, phản kích đã ngừng.
Dường như đám Yêu quân kia đã phát hiện bên này không còn ai, bèn rút ra một phần nhỏ, chuyển hướng tấn công sang phía bên này.
“Người của Trấn Yêu quan làm sao vậy? Bỏ trống nơi Dương Kiên Bạch cai quản? Là không cần nữa
1/49
hay não chập nghĩ thông rồi?”
Đây là một câu nói đùa.
Nhưng mà, hắn cũng không hiểu Trấn Yêu quan đang nghĩ gì.
Bỗng cảm thấy chuyện này khá thú vị.
Không chỉ tên Yêu thánh này, hàng trăm tu sĩ Trấn Yêu quan cũng không hiểu đang có chuyện gì xảy ra.
Nhưng có người thông báo cho bọn họ, chiến trường Đông Nam đã không cần họ hao tâm tổn trí. Nhìn đám Yêu quân lít nha lít nhít, đêm không xuể đang leo lên tường thành, họ không hiểu nổi thượng tầng đang muốn làm gì.
Khi người ở đây đang sinh lòng nghi ngờ, một kiếm lao về hướng Nam, không trung tỏa ra vầng hào quang soi sáng bốn phía.
Kiếm khí rơi xuống chiến trường, giống như một trận mưa lớn.
Kiếm khí nghiền nát một đám lớn binh sĩ Yêu tộc, khiến bọn chúng không thể chống trả.
Có tu sĩ Yêu tộc lấy ra pháp bảo, nhưng cũng chỉ trụ được một hơi.
Hai bóng người rơi xuống tường thành, Lý Bình An miễn cưỡng duỗi eo, xương cốt toàn thân vang
2/49
lách cách.
Ngẩng đầu, nhìn Yêu thánh đang tọa trấn chiến trường.
Cả ngày nay, Lý Bình An trấn giữ chiến trường Đông Nam.
“Ài, quả nhiên vẫn tới
Nơi xa, trong doanh trại Yêu quân.
Vực ngoại Thiên Ma hóa thân thành một nam tử trung niên, người mặc long bào khẽ thở dài một
“Trấn Yêu quan xuất hiện thêm một biến số, người của Thiên phạt, ta lại muốn xem thử ngươi có thể ngăn cản thiên hạ đại thế hay không!”
Trung Châu, Triều Sang Quan.
“Sư phụ, người muốn tới Trấn Yêu quan kia thật ạ?” Ôn Nhược Hải nói: “Người dẫn ta đi với!”
“Không phải là đi du lịch ngắm cảnh, dẫn ngươi đi làm gì?” Bàng Tuấn sờ cái bụng tròn trịa của mình, khẽ ợ một cái.
“Vậy sao người lại dẫn sư tỷ đi?”
3/49
“Sư tỷ ngươi tu vi cao hơn ngươi, lại nói môn phái cần có người trông coi.
“A!” Ôn Nhược Hải thở dài: “Sư phụ, ta cũng muốn tới đó xem mà”
16:44
“Đã bảo là không phải đi chơi mà!” Bàng Tuấn hiếm khi nổi giận: “Ngươi phải ở lại núi chăm lo cho các sư đệ”
“Da
Ôn Nhược Hải đáp một tiếng thật dài.
“Sư phụ, vậy bao giờ người đi?”
“Sư thúc A Lệ Á của ngươi đưa thư đến, nói phi thuyền sẽ đến đây, vi sư đi cùng phi thuyền là được.
Sáng sớm hôm sau, Bàng Tuấn dẫn theo đệ tử thân truyền Tuyên Nhược xuống núi.
“Chúc sư phụ chiến thắng trở về!”
Đệ tử trong môn thi nhau chắp tay vái biệt.
Đại Tùy, phi thuyền dạng lớn đã xuất phát đầu tiên.
4/49
Từ Thục Sơn, Đạo môn, Thư viện….
Từ chiêu lệnh con cháu bách gia ban hành, đã thông báo khắp Cửu châu.
Cùng trong hôm này, tể tướng Đại Tùy Cảnh Dục băng qua mưa tuyết, vào cung gặp Thánh thượng.
Ba ngày sau, hơn hai trăm nghìn quân Quan Ninh nổi danh nhất quân đội Đại Tùy xuất chinh, tể tướng Đại Tùy tự mình dẫn quân, đi thẳng tới Trấn Yêu quan.
Đồng thời, các nước khác trong Cửu Châu cũng không tiếc điều động quân tinh nhuệ, bị ép cũng tốt, chủ động cũng được.
Quả nhiên tất cả đều có chung một mục tiêu.
Bắc thượng
Nhuận Thổ quay đầu lại, sau tấm cẩm bào vân mây là hàng nghìn đệ tử.
Nó hít sâu một hơi: “Xuất phát, tiến về phương Bắc!”
5/49
Đại Tùy, Phù Ngọc Sơn.
16:44 ■
Chưởng giáo Yến Thập Tam vội vàng kết thúc bế quan, dẫn theo một nửa đệ tử tới Trấn Yêu quan.
Nơi xa nhất Ung Châu.
Một vị võ phu nghèo ngồi dưới thác nước, thân ảnh bỗng hóa thành dòng lưu quang xông thẳng lên
Vân Châu, Vương Nghi đeo hộp kiếm đổi sang hướng khác.
Hắn bỏ lại hắc mã, ngự kiếm mà đi.
Hoài Lộc thư viện, các đệ tử tu vi trên Ngũ cảnh đều đi theo sư phụ tới Bắc thượng.
Đại Nho Trương Thái thở khẽ, nhìn từng khuôn mặt đều mang ý chí chiến đấu của những người đọc sách.
Không biết lần này đi, còn bao nhiêu người sẽ sống sót trở về.
6/49
Từng con Chân Long từ trong biển Cửu Châu lao vọt ra, phóng lên trời, sau đó lập tức hóa thành lưu quang, không hẹn mà cùng hướng về phương Bắc.
Long Hổ sơn.
Lão Thiên sư ngóng về phương Bắc, uống rượu.
“Mẹ kiếp, không biết ải này có vượt qua được hay không
Từng mệnh lệnh phát ra, con cháu bách gia ở Cửu Châu đang hành động với tốc độ nhanh nhất.
Cùng lúc đó, Trấn Yêu quan.
Yêu tộc điên cuồng tấn công đã được hơn một tháng.
Hai bên đều chịu tổn thất nặng nề, Yêu tộc cứ tấn công không màng trả giá, mà bên Trấn Yêu quan cũng chỉ có thể phòng thủ bất chấp như vậy.
Bởi vì chưởng giáo đời hai của Đạo môn Dương Kiên Bạch đầu hàng địch, để tình thế vốn đã ác liệt này còn ác liệt hơn.
Là nhân vật có quyền lớn nhất Trần Yêu quan, Dương Kiên Bạch đương nhiên hiểu rất rõ về điểm yếu, sơ hở trong các cửa, pháp môn,...của Trấn Yêu quan.
7/49
Khi ấy, hắn phụ trách chiến trường phía Đông Nam.
Nếu chiến trường phía Đông Nam vẫn còn người phòng thủ như lúc trước, e rằng không biết đã tổn thất bao nhiêu chiến lực còn lại.
Chỉ là không ai ngờ tới, người tọa trấn chiến trường Đông Nam lại là một tán tu mới đến.
Vả lại người này không tuân theo khuôn mẫu, bỏ hết tất cả chiến thuật, trận pháp, tháp phi kiếm…được đặt trên chiến trường này.
Ngoài trừ lão Ngưu phá trận tấn công, còn một võ phu nói lắp ba lắp bắp, mà Chu Võ – một hán tử có vóc người hơi nhỏ bé.
Ngoài ra không còn ai.
Lý Bình An tọa trấn một vùng, đảm bảo Yêu tộc sẽ không tấn công từ phía chiến trường Đông Nam. Thật ra cũng có tiên nhân Cửu cảnh một mình trấn giữ một vùng, chỉ là không có nhiều, hơn nữa một phần do tình thế ép buộc.
Cho dù ngươi có lợi hại thế nào, cũng không bù kịp sức lực tiêu hao được.
Huống chi, trên chiến trường không chỉ bởi vì ngươi là tiên nhân Cửu cảnh mà dễ dàng, đến khi ngươi mệt mỏi, lộ ra sơ hở, sẽ có tu sĩ Yêu tộc cùng cảnh giới với ngươi tiến hành vây giết.
8/49
Ở Trấn Yêu quan, nhiều tiên nhân chiến lực Cửu cảnh bởi vì vậy mà mất mạng.
Cho nên chiến lực hàng đầu trấn giữ hai bên, bình thường sẽ không đánh trực tiếp, chỉ thi thoảng thi triển phép thần thông mà thôi.
Đánh nhiều quá, khó tránh khỏi bị người phân tích, nghĩ ngợi, rồi để lộ ra vài phần sơ hở.
Khi quyết đầu với các cao thủ cùng cấp bậc, thu thập tin tình báo là một công tác hết sức quan
Cho nên chỉ đến thời điểm quyết định thắng thua, mới nắm thóp chém chết.
Những ngày này, Yêu quan tăng cường tấn công vào chiến trường Đông Nam, trước mắt là để làm tiêu hao chiến lực của Lý Bình An.
Với Yêu tộc, những con tốt này không hề làm ảnh hưởng đến toàn cục.
Chỉ cần hao tổn một chút khí lực của tiên nhân Cửu cảnh, vậy là được lắm rồi.
Nhưng mà với Lý Bình An chuyện này không ảnh hưởng đến toàn cục.
Hắn không ngại ra tay, cũng không ngại để lộ sơ hở.