Chương 793: Khải hoà
Khách sạn Phương Viễn, tầng hai.
Triệu Linh Nhi nằm trên giường, mắt nhìn lên trần nhà.
E rằng điều nàng có thể làm bây giờ cũng chỉ có thế. Trong số Lang Vệ, nàng là người may mắn nhất.
Bởi vì những người khác đều đã chết, bây giờ còn sống, nàng đã không còn yêu cầu xa vời gì.
Cạnh giường có một chiếc ghế, cô bé tóc rối mù đang ngồi trên đó.
Một tay cầm bát, một tay cầm thìa, trong bát là nước thuốc đen sì.
“Sut soat sut soat ~”
Cô bé dùng đầu lưỡi nếm thử thuốc, có vẻ đang thăm dò nhiệt độ.
Một lát sau, khi nàng cảm thấy nhiệt độ vừa đủ: “Ta đút ngươi uống thuốc nha.”
Triệu Linh Nhi liếc qua:
“Thuốc đâu?”
“Trong chén chứ đâu…”
Cô bé bỗng nhiên ngây ngẩn, lúc này mới phát hiện thuốc trong chén sắp bị mình uống hết rồi.
Thế là liếm liếm môi.
“Tiên tử đi rót cho ngươi một bát khác.
Triệu Linh Nhi bất đắc dĩ bật cười: “Sao không quấn tóc lên?”
“Đại Bình An và trâu trâu đều không ở nhà”
Cô bé chỉ đáp không quay đầu lại, sau đó nàng đi vào phòng bếp, nhét thêm chút củi vào lò, rồi cầm cây quạt quạt cho lửa lớn hơn, chống má nhìn.
“Ừm….còn năm ngày nữa.
Nàng đếm đầu ngón tay tính toán.
Gia chủ nhà họ Dư, sau khi Dư Nhị trảm giết hai tên đại yêu, hắn lo lắng bị Yêu thánh tập kích, vội cong người nhảy lên tường thành.
“Lão chủ uy vũ!” Có đệ tử nhà hắn hò hét.
Một câu hò cả họ hùa theo, lúc này đệ tử nhà họ Dư càng hưởng ứng nhiều hơn.
“Lão chủ uy vu!”
Sắc mặt Dư Nhị vẫn như thường, nhưng trong lòng không khỏi nổi lên chút kiêu ngạo.
Canh chuẩn thời cơ, hắn nhân lúc hai tên Đại yêu đều bị giam trong nhà tù, lập tức ra tay, chém cho Yêu thánh không kịp phản ứng.
Quay người chạy đi, thoát ly chiến trường.
Lần này đánh gọn giết gọn, quả thật xứng đáng cho hắn kiêu ngạo.
Dư Nhi khoát tay, ngăn đám người thôi hò hét: “Đi!”
“Mẹ, đánh được năm ngày năm đêm chưa?”
“Còn chẳng à? Sắp bị mài chết rồi!”
“Tiên nhân cửu cảnh vẫn ở đó, chỉ là không biết đang ở giai đoạn nào thôi. Có lợi hại bằng gia chủ nhà họ Dư chúng ta không?”
“....Không biết được…..ta nghĩ chắc có”
Hai tên đệ tử nhỏ giọng thầm thì, nhưng không thoát khỏi lỗ tai của Dư Nhị.
Thần trí của hắn cũng hướng về chiến trường Đông Nam.
Mức độ kịch liệt trên chiến trường Đông Nam, ngoài trừ chiến trường chính thì không thua bất kỳ một chiến trường nào khác.
Nhưng mà lực lượng đối kháng chính trên chiến trường Đông Nam, cũng chỉ có được mấy người. Nếu tính kỹ, lực lượng chủ yếu chỉ có một người một trâu.
Lý Bình An và lão Ngưu phân công nhau, Lý Bình An phụ trách ban ngày, ban đêm ngủ; lão Ngưu phụ trách ban đêm, ban ngày ngủ.
Lúc mới bắt đầu, chỉ có một tên Yêu thánh tọa trấn chiến trường Đông Nam, sau đó lại tăng thêm một tên.
Hai tên Yêu thánh cùng tọa trấn, tính toán tìm một cơ hội hạ thủ.
Nhưng mà, bọn chúng vẫn chưa tìm ra cơ hội này.
Ban ngày Lý Bình An đối mặt với đám Yêu quân lao đến như giòi đẻ, đánh một mạch đến khi mặt trời lăn.
Lúc đó lại đổi sang lão Ngưu, chỉ mất một đêm, sang hôm sau Lý Bình An đã tiếp tục trạng thái sẵn sàng.
Để những cái tên Đại yêu có ý đồ hội đồng hắn, cùng với đám Yêu thánh không khỏi có phần kiêng ky.
“Tổn thất! Đã thế thì tổn thất đi, xem ai tổn thất hơn ai!”
“Bà nội nó, lão tử bất chấp!”
Yêu thánh Quỷ Xa cắn răng nghiến lợi nói.
Yêu thánh Khâm Nguyên đứng bên cạnh chậc chậc: “Người này có lẽ chưa đến cảnh giới của ông lão kia, nhưng mà cũng đánh được đấy”
Dư Nhị cau mày nhìn, tâm trạng vui vẻ ban nãy chợt tan biến không còn gì.
Nhưng mà vừa nghĩ tới người tên kia giết là Yêu tộc, nhất thời tâm trạng không khỏi có hơi phức tap.
Có vẻ như lão Kiếm tiên nhìn ra tâm sự của hắn, thầm nhắc nhở.
“Ta nói cho ngươi biết, bây giờ không phải là lúc để ngươi xử lý ân oán cá nhân đâu. “Cút mẹ ngươi đi! Lão Tử là người không phân rõ đúng sai à?”
Dư Nhị chửi ầm lên.
Ngoài đầu thành, chiến trường chính.
Khổng Dương ngồi xếp bằng, áo trắng không nhuốm bụi trần đã dính máu tươi.
Dưới sự tấn công bất chấp của Yêu tộc, hắn không thể không ra tay.
Đây là sau khi so chiêu với một tên Yêu thánh, lúc sau lại bị hai tên Đại yêu vây giết, cuối cùng một tên bị Khổng Dương giết chết.
Lúc này, trên người hắn mới bị dính máu.
Chiến trường mênh mông, trong không khí ngập tràn mùi máu tươi làm người ta buồn nôn, khói bụi mịt mù.
Tu sĩ Nhân tộc người đầy máu me liều mình đánh cược một đòn cuối cùng.
Tiếng trầm đục xé gió sắc bén, tán loạn trong bầu không khí chiến tranh đóng hầm hập.
Máu chảy thành sông, xác chết đầy đồng, phi kiếm đứt gãy cùng các loại pháp bảo bị phá ngập trong đống thi thể.
Trong ánh tà dương lóe lên vầng hào quang nhỏ bé.
Nếu trên chiến trường này, có tu sĩ nào giữ được cho mình một thân không nhuốm máu, hẳn là y sẽ kiếm được rất nhiều, nhưng tiền đề là y phải sống được trước đã.
Từng thanh phi kiếm gào thét bay vút qua, trên khuôn mặt dữ tợn hai mắt đỏ thậm của đại quân Yêu tộc lóe lên vẻ liều chết không lui.
Trong doanh trại Yêu tộc.
Thiên Ma mặc long bào giơ ly rượu hơn, trước mặt y là tám tên Yêu thánh.
Cùng chưởng giáo Đạo môn đời hai của Nhân tộc, Dương Kiên Bạch.
“Ta xin kính các vị chén rượu này trước.
Chờ sau khi đánh bại Trấn Yêu quan, chúng ta sẽ uống tiếp ở nơi này”
Không ai đáp lời, Thiên Ma cũng không cảm thấy xấu hổ, giọng nói bỗng vang hơn.
“Chúc các vị chiến thắng trở về!”
Tám tên Yêu thánh lộ ra dáng vẻ hưng phấn cùng mong chờ, chỉ có sắc mặt của Dương Kiên Bạch có phần hơi phức tạp.
“Chiến thắng”
Lúc này tám tên Yêu thánh mới mở miệng.
Trên chiến trường, đòn tấn công quỷ dị của Yêu tộc đã ngừng.
Đầu là tiên ở chiến trường chính, sau đó lập tức là các chiến trường phụ.
Chỉ có một số ít Yêu quân không rút về được, còn đang anh dũng tấn công thành, nhưng rất nhanh
đã bị tu sĩ Nhân tộc vây giết.
“Tự nhiên sao lại không đánh nữa?”
“Bỏ mẹ,
đám côn trùng này không biết đang toan tính gì”
Giọng nói hô hào khắp phía.
Khổng Dương ngẩng đầu, nhìn sắc trời.
Ánh chiều đỏ thắm đến lạ, thậm chí còn mang màu như máu.
Mà ánh chiều tà trên chiến trường chính lại có vẻ như không chân thực.
“Ầm ầm..”
Có một nam tử áo trắng của Yêu tộc nhảy ra, đáp xuống trung tâm chiến trường chính.
Yêu thánh, Bạch Trạch.
Bạch Trạch là người có cấp độ gần bằng Yêu tổ được Yêu tộc công nhận, nhưng đây đã là chuyện của hai ngàn năm trước.
Có lẽ bây giờ, hắn đã vượt qua Yêu tổ rồi.
Bạch Trạch cũng là cố vấn của Yêu tộc, trung thành tuyệt đối với Yêu tộc.
Sau khi Yêu tộc chia cắt, Bạch Trạch cũng không tự xưng vương, mà đi theo con trai thứ mười của lão Yêu đế, Lục Áp, bảo vệ hạt giống cuối cùng của Yêu tộc…