Chương 794: Theo ta đi chém yêu

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 2,733 lượt đọc

Chương 794: Theo ta đi chém yêu

1681 chữ

Một tên theo sát phía sau, Cẩm tú thanh y, tay cầm quạt xếp, Yêu thánh – Anh Chiêu.

Có một nam tử dáng người thấp bé, tướng mạo xấu xí từ trong mặt đất chui ra ngoài. Yêu thánh Phi Đản.

Một gã có hình thể như rắn chín đầu, thân cao hơn núi xuất hiện trên chiến trường Tây Bắc.

Yêu thánh Cửu Anh.

Một nữ tử áo đỏ ngồi trên cơ thể khổng lồ của rắn chín đầu, Yêu thánh Thương Dương.

Một nữ tử áo đen hai cánh giương lên, lơ lửng xuất hiện trên chiến trường Tây Nam, Yêu thánh Khâm Nguyên.

Một gã có hai sừng, tay cầm gậy gộc, đầu người thân trâu xuất hiện trên chiến trường Đông Nam.

Yêu thánh Thử Thiết.

Yêu thánh Quỷ Xa cầm trong tay một cây thương dài, sóng vai với Yêu thánh Thử Thiết.

Dương Kiên Bạch xuất hiện trên chiến trường chính.

Tám tên Yêu thánh, cộng thêm một chưởng giáo đời hai của Đạo môn, cùng với hơn ba trăm tên Đại yêu Bát cảnh.

Hàng trăm Yêu binh.

Mang theo sức sống tràn trề của Yêu tộc, leo lên chiến trường!

Bọn chúng cũng không che giấu hơi thở của mình, mà cố ý để những tu sĩ Nhân tộc đang đứng trên tường thành cảm nhận được cảm giác áp bức khủng bố này.

“...Haha.”

Một lão Kiếm sư nhếch miệng điên cuồng cười.

“Mẹ kiếp!”

“Mẹ bà Ba ông Hai nhà mày! Lão tử sợ đéo sống nổi mà về!”

Đã qua mấy vạn năm, đây là lần đầu tiên Yêu tộc điên cuồng đến mức ấy.

Bọn chúng không muốn tiếp tục dây dưa với Trấn Yêu quan nữa.

Sau lưng Trấn Yêu quan là Cửu châu, đến lúc đó người ở Cửu châu sẽ không ngừng tiếp tế cả người và của cho Trấn Yêu quan.

E là trận chiến này lại phải kéo dài thêm mấy ngàn năm, mấy vạn năm…

Cho nên khi con cháu bách gia nhận ra lần này Yêu tộc đoàn kết xưa nay chưa từng có, đã lập tức thông báo khắp Cửu châu, để bọn họ nhanh chóng đến trợ giúp Trấn Yêu quan.

Nhưng mà, Yêu tộc sẽ không đứng yên chờ quân tiếp viện của họ đến.

Bọn chúng muốn đánh cược tất cả.

Một đòn công phá Trấn Yêu quan.

Lúc này trên tường thành, những người có chiến lực cao nhất Trấn Yêu quan, tính cả Lý Bình An và lão Ngưu, cùng lắm có tám vị tiên nhân Cửu cảnh.

Lấy chín chọi tám, miễn cưỡng xem như đánh ngang tay.

Nhưng mà chiến lực dưới Cửu cảnh, lại không hề ngang nhau.

Nếu như không có đại trận Trấn Yêu quan như hôm nay, e rằng ngày thường hai bên chém giết,

chưa được nửa ngày Nhân tộc đã bị giết sạch rồi.

Khổng Dương hít sâu một hơi, đứng dậy.

Ánh mắt của hắn mang theo vẻ hơi kinh ngạc, sau đó lập tức khôi phục vẻ bình tĩnh.

Bảy chữ mà hắn nói ra truyền rõ ràng vào tai mỗi người.

“Các vị”

“Theo ta đi chém yêu!”

Tiếng kiếm to rõ bỗng vang lên, bay thẳng tới chỗ trung tâm Bạch y Yêu thánh Bạch Trạch đang đứng.

Mấy vị tiên nhân Cửu cảnh còn lại vụt lao đi, xông thẳng ra chiến trường.

Quyết không để lũ Yêu quân này đâm thẳng vào Trấn Yêu quan bên dưới, nếu không Trấn Yêu quan sẽ không còn sức chống trả, nhất định phải nhân lúc này, xé rách thế công của bọn chúng!

Trên tường thành, mấy nghìn kiếm tu có lực sát thương mạnh nhất đi theo mấy vị Cửu cảnh, vút kiếm mà đi.

Bát đại Yêu thánh bên phía Yêu tộc, cũng thi triển pháp thuật lao đến.

Trong lúc nhất thời Tần Thời có hơi hoảng hốt.

Dưới màn trời đen mịt, hàng nghìn tiếng hò hét khiến mặt đất rung chuyển.

Bầu trời vốn trong xanh, giờ đây mây giăng mù mịt.

Phi kiếm và pháp bảo giao nhau trên không trung tạo thành một khúc sông dài.

Nhóm tu sĩ Nhân tộc và Yêu quân xông lên đầu tiên đã biến thành thi thể, tro tàn chưa tắt.

Hai bên lại lần nữa hổ “Xông lên” vang trời, chợt nghe thấy tiếng trống ầm ầm, vang cuồn cuộn như tiếng sét.

Đạo bào của Tần Thời bị máu đỏ thấm đẫm, dính sát vào người hắn.

Hắn mặc kệ, vút qua núi thây biển máu.

Cách đó không xa, cờ lệnh vẫn tung bay phấp phới dưới màn khói mù mịt kia.

Một kiếm từ trên trời lao xuống, chia cắt chiến trường.

Thành chủ Trấn Yêu quan Thanh Huyền đã xuất thủ.

Một thanh kiếm gỗ có vẻ bình thường xuất hiện trong tay của hắn, mặt đất xuất hiện một rãnh

sâu, không biết bao nhiêu binh sĩ Yêu tộc đã rơi xuống rãnh sâu không thấy đáy này. Thanh kiếm gỗ nằm trong tay hắn, lại tựa như không người có thể địch.

Sau khi tổ sư ba nhà tọa hóa, vị chưởng giáo Đạo Đình này không thẹn với danh người mạnh nhất nhân tộc Cửu châu hiện tại.

Ngay tại nửa giây sau khi Thanh Huyền xuất thủ, đại quân Yêu tộc chấn động.

Yêu tổ bế quan hơn vạn năm không hiểu sự đời xuất hiện.

Chân thân của nó chính là yêu quái viễn cổ – Côn Bằng.

Mấy vạn năm trước, nó vốn có năng lực chấn chỉnh Yêu tộc.

Tổ sư ba nhà biết chắc nó sẽ xuôi Nam thôn tính Nhân tộc, bèn cùng đến Yêu giới, liên thủ vây giết

Từ đó về sau, Côn Bằng bị trọng thương phải bế quan.

Yêu giới lại rơi vào cảnh hỗn loạn.

Mà tổ sư ba nhà cũng bởi vậy mà bị thương nặng, đã dùng chút hơi thở cuối cùng xây dựng nên Trấn Yêu quan, , đề phòng Yêu tộc phía Bắc, sau đó tọa hóa.

Bây giờ Yêu tổ lại hiện thế, nhưng tổ sư ba nhà cùng thời với nó đã rời khỏi nhân gian rồi.

Đối mặt với Trấn Yêu quan mà tử địch để lại, không biết lúc này nó sẽ có cảm tưởng gì đây. Yêu tổ và Thanh Huyền rất là ăn ý mà cùng vút thẳng lên trời, mở ra một chiến trường mới.

Áo bào màu trắng mà Khổng Dương yêu thích nhất đã bị hủy, giờ đây hắn đã quay về đầu thành Trấn Yêu quan.

Nơi xa, lão Kiếm tiên Cổ Khai và Dư Nhị kết hợp mở ra một tòa đại trận.

Vừa che chở cho tu sĩ Nhân tộc, đồng thời chống lại Cửu đầu chi thần Yêu thánh Cửu Anh.

Binh gia tiên nhân Mặc Thuần độc chiến Yếu thánh Thương Dương.

Mặc Thuần chỉ xuất ra một chiêu, đám Yêu binh vây quanh người ông ta lập tức biến mất.

Nhưng mà một lát sau, bọn chúng lại lao lên.

Thương Dương ẩn trong đám Yêu binh đông như dòi, thi thoảng lại chui lên so chiêu với Mặc Thuần.

Tuy nói tiên nhân Cửu cảnh đối đầu với tiên nhân Cửu cảnh, Yêu thánh sẽ là bên chiếm ưu thế. Nhưng mà đối mặt với tiên nhân Binh gia có lực sát thương mạnh mẽ này, hắn không dám lơ là.

Thôi Lực và hòa thượng Huyền Diệu tuy nói là bất đắc dĩ, nhưng hai người họ kết hợp đối chiến một tên Yêu thánh và mấy tên Đại yêu bát cảnh.

Có tu sĩ lấy ra pháp bảo bản mệnh, là một tấm cờ lớn.

Lập tức cát vàng tung bay đầy trời, khói lửa cuồn cuộn.

Phàm là Yêu tộc dính phải, liền gào thét đau đớn, sau đó bị hủ hóa thành xương trắng.

Có tu sĩ thi triển thuật Ngũ hành trên chiến trường, trong vòng trăm dặm tất cả đều biến thành băng sương.

Chu Võ và mấy tên võ phu tiến hành bổ trợ, đánh vào giữa đám Yêu quân.

Dựa vào thể chất mạnh mẽ của võ phu, đánh tan ngọn núi mà Yêu tộc dùng bí pháp gọi đến.

Trong cơ thể Tần Thời có Long Hổ chi khí, hắn ra tay diệt bọn Yêu quân giống như là quét lá thu vàng.

Nhưng mà, có tên Đại yêu mượn một ngụm tiên khí thổi tan cát vàng.

Cũng có hai tên Đại yêu kiếm tu, nhân lúc vị tu sĩ thi triển thuật Ngũ hành kia không chú ý mà giết chết hắn.

Từng ngọn núi được dời đến chiến trường đều bị võ phu Nhân tộc đánh nát.

Thế thì dời tiếp!

Xem người đánh nhanh hay là ta dời nhanh.

Chu Võ nhìn núi cao lít nha lít nhít, che khuất cả bầu trời, khó nén xuất hiện một tia tuyệt vọng.

Trận chiến này, theo lý thuyết Yêu tộc đã chiếm hết phần thắng rồi.

Nhưng mà với mấy vị Yêu thánh, tình huống này có vẻ không quá như ý bọn họ.

Bởi vì, chiến trường Đông Nam có Lý Bình An và lão Ngưu thật sự là đánh rất được.

Một người một trâu da dày thịt béo, lao đi lao lại.

Đối mặt với sự vây giết của ba tên Yêu thánh, hai người họ không hề rơi vào thế hạ phong. Lúc này, bọn chúng mới nhận ra hóa ra bọn chúng đã tính thiếu một tiên nhân Cửu cảnh.

Nhìn con trâu đen kia tiếp đón ba món pháp bảo của mình, đồng thời hoàn hảo tránh sang một nơi bằng phẳng.

Yêu thánh Khâm Nguyên đau lòng hít thở vài hơi.

Ba món pháp bảo này của nàng đủ để diệt chết một tên Đại năng Bát cảnh, giờ đây lại bị hủy không còn chút thương tiếc.

Hơn nữa, lại giống như không có tý tác dụng nào.

16:47

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right