Chương 796: Bại cục đã định
1980 chữ“Ngươi thua rồi!”
Giọng nói của Thanh Huyền vang lên. “Đúng vậy, ta thua rồi.”
Yêu tổ nằm vật xuống đất, thân thể tả tơi.
Hắn đã không còn con át chủ bài nào rồi.
Đột nhiên, Yêu tổ lại cười điên cuồng.
“Ta thua..nhưng mà ngươi cũng không thắng. Là ta đã tự bán rẻ mình.
Không những vậy ta còn bán được một cái giá tốt, haha!”
Cơ thể của hắn bắt đầu vặn vẹo, kiếm của Thanh Huyền lại đâm xuống đâm cho hắn không còn bất kỳ sức sống nào.
Thế nhưng, một luồng sức mạnh lại từ nơi sâu thẳm nhất trên người hắn tuôn ra,
Sức mạnh kia không tả rõ, không nói rõ được.
Chỉ là nó khiến người ta sợ hãi đến tận cùng.
Dường như Thanh Huyền đã nhận ra điều gì, lại ra chiêu, thế nhưng đã không kịp rồi.
Từ giây phút hắn quyết đấu với Yêu tổ, hắn đã rơi vào cái bẫy của bọn chúng rồi.
Yêu tổ lấy bản thân làm mồi nhử, dụ người mạnh nhất Nhân tộc này vào tròng.
Hai điểm sáng màu đỏ lớn đột nhiên xuất hiện, đó là một đôi mắt, thâm thúy đến vô cùng.
Một giọng nói khó mà diễn tả phát ra từ bên trong dòng sông vận mệnh.
Là Vực ngoại Thiên ma
Y vẫn luôn ẩn nấp trong cơ thể Yếu tổ, mà bản thể của y đang nằm trong chính dòng sông vận mệnh này.
“Vực ngoại Thiên ma?” Thanh Huyền hơi nheo mắt lại: “Yêu tổ luôn coi trọng thanh danh, vậy mà cũng cam mình sa ngã đến mức này?”
“Chết rồi thì sợ gì đàm tiếu, chỉ cần Yêu tộc chúng ta ngạo nghễ đứng trên Cửu châu mà thôi.
Yêu tổ cất tiếng cười vang.
“Phụ thân, ta làm được rồi.”
“Người nhìn thấy không!”
“Con của người đã làm được rồi, phụ thân ta có thể ưỡn ngực đi gặp người rồi.
“Yêu tộc sẽ không bao giờ quên ta, quên ta là con của người….
Từ đầu đến cuối hắn vẫn luôn là một kẻ có dã tâm, phụ thân của hắn cũng vậy.
Cả đời hắn chỉ theo đuổi mục tiêu thống nhất Yêu tộc, bá nghiệp chiếm đoạt Cửu châu. Vì thế, hắn nguyện trả giá tất cả.
Bây giờ hắn đã không còn gì để trả giá rồi, chỉ còn mỗi sinh mạng này thôi.
Vị Yêu tổ tồn tại từ thời Thượng cổ đến nay, cuối cùng đã về với cát bụi.
Vực ngoại Thiên ma đưa tay về phía Thanh Huyền.
Giết Yêu tổ không phải là một chuyện dễ dàng, kể cả là với Thanh Huyền.
Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi Thanh Huyền đã mất đi năng lực trở lại nhân gian.
Ở nơi này, hắn không thể ngưng tụ khí vận của Cửu châu, linh khí của thiên hạ.
Theo lý thuyết, chỉ cần hắn giết được Yêu tổ, nghỉ ngơi mấy ngày là có thể về lại nhân gian.
Nhưng hôm nay, trên dòng sông vận mệnh lại xuất hiện kẻ địch có thực lực không kém gì Yêu tổ, thậm chí còn mạnh hơn Yêu tổ.
Một giọng nói bình tĩnh vang khắp dòng sông vận mệnh.
“Đại đệ tử Đạo tổ, chưởng giáo Đạo Môn đời thứ nhất, Thanh Huyền, vấn kiếm”
Trấn yêu quan.
Tình thế trên chiến trường dường như đã ngả về một bên.
Mặc dù tất cả người ở đây đều đã quyết tâm quyết tử.
Nhưng chỉ quyết tử thôi nào đã đủ để chiến thắng trận chiến này.
Yêu thánh và tiên nhân Cửu cảnh có thực lực không ngang nhau.
Bình thường, hai tiên nhân Cửu cảnh mới có thể chống lại một Yêu thánh thạo chém giết. Một chọi một, tiên nhân Cửu cảnh của Nhân tộc hoàn toàn rơi vào thế yếu.
Đây là sự thật được công nhận, cũng bởi vậy mà những năm qua mỗi khi Trấn Yêu quan
xuất hiện
một hai con Yêu thánh lại phải đánh mấy trăm năm, mấy ngàn năm mới giải quyết được. Nhưng lúc này, dưới ảnh hưởng của Vực ngoại Thiên ma và rất nhiều nguyên nhân khác. Tám Yêu thánh vậy mà buông bỏ hận thù cá nhân, liên thủ đánh cho Nhân tộc trở tay không kịp. Đại trận do gia chủ nhà họ Dư – Dư Nhị và lão Kiếm tiên Cố Khai liên kết tạo thành đã bị phá tan thành từng mảnh nhỏ.
Dư Nhị bị Yêu thánh Phi Diên kéo vào một khoảng không gian khác.
Pháp bảo của hắn tung bay theo gió.
Không gian lập tức trầm xuống, trong khoảng không nhỏ bé từng ngọn núi lớn dần đổ
Cung điện trước mắt không biến hình thì cũng rung mạnh, chỉ còn lại một bãi hoang tàn, không có tòa nào còn nguyên vẹn.
“Ta cho ngươi một cơ hội sống sót”
Trong khoảng không nhỏ bé, vang lên giọng nói của Phi Diên.
“Ta nghe nói người có quan hệ khá tốt với Dương Kiên Bạch, khi còn trẻ từng làm bạn đồng hành đi du lịch khắp nơi…”
“Bỏ mẹ ngươi đi! Đừng có nhắc đến tên chó má sinh con không có lỗ đít kia với lão tử!”
Lúc này, khắp nơi trên người hắn toàn là vết thương, cái mũi nửa đen nửa tím. Ngay cả mắt cũng bị móc rớt một bên.
Tiên nhân Cửu cảnh không phải người bất tử, đừng nói là đối diện với Yêu thánh Cửu cảnh.
Chỉ cần là Đại yêu Bát cảnh, đã đủ hành cho hắn một trận rồi.
Con mắt này, là do một tên võ phu Đại yêu Bát cảnh móc rớt, đương nhiên con Đại yêu kia cũng bị hắn đập vỡ đầu.
Dư Nhị lấy ra vật bản mệnh, là một chiếc bình hồ lô cao cỡ người.
Hồ lô phun ra sương trắng nồng đậm.
Sương mù dày dặc chưa đến một lát đã bao phủ cả không gian.
Tiếng cọ xát chói tai, từ trong màn sương vang lên.
Dư Nhị sững sờ.
Một con ma núi nhìn sinh động như người thật xuất hiện trong màn sương dày đặc, không chỉ là
một con, mà là rất nhiều con.
Những con ma núi kia, chính là tu sĩ của Trấn Yêu quan. Họ bị Phi Diên nhặt về, luyện thành xác sống.
Trong đó cũng có con cháu của Dư gia hắn.
Dư Nhị hít sâu một hơi, đôi mắt khó nén lửa giận.
Một lát sau, không gian tiêu tan.
Thân thể của Dư Nhị ngã trên mặt đất, nửa người của hắn đều đã nát.
Từng đạo âm lôi men theo thất khiếu chui vào trong cơ thể hắn, máu thịt bắn tung tóe.
Kinh mạch bị hao tổn hơn nửa, nguyên thần hắn đang kịch liệt run rẩy.
“Chậc chậc! Tốn bao nhiêu xác sống của ta.
Đám tu sĩ Nhân tộc các ngươi, quả nhiên là liều mạng.”
Lão Kiếm tiên Cố Khai đâm Phi Diên một kiếm từ phía sau.
Lại bị Phi Diên dễ dàng tránh thoát.
Hai người xoay quanh một vòng, lại so kèo một hồi.
“Haha ah ~” điệu cười trào phúng của Phi Diên truyền đến.
“Không đánh lại, vẫn là không đánh lại đâu..”
Lão Kiếm tiên này cũng bị thương không nhẹ, Phi Diên vừa nét tránh vừa dùng thuật triệu núi đánh tới Cố Khai.
Có Yêu quân lao đến, Dư Nhị cố gượng mình chống đỡ một hơi, đánh lùi được hai tên.
Cố Khai dùng một kiếm diệt sạch đám Yêu quân bên cạnh, một tay đỡ Dư Nhị dậy.
“Lão Dư, đi!”
“Mẹ…sợ là lão tử không đi được nữa đâu, ngươi mau đi đi, nếu không ngươi cũng không đi được…”
“Con mẹ đừng có nói mê sảng!”
“Mẹ ngươi, bây giờ là lúc diễn tình anh em thân thiết à!”
“Hắn nói đúng đấy, nếu ngươi không đi thì cả hai đều sẽ không đi được.
Cổ tay Phi Diên tỏa ra ánh sáng lung linh, có mấy món pháp bảo đang chuyển động.
Bản thể của hắn là chuột chân trần, có hai cánh, ngoại hình cực xấu.
Không quen đấu đá chém giết, nhưng chiêu nào cũng vừa độc vừa hiểm.
Hắn thi triển pháp bảo quanh mình, lại hình thành một khoảng không nhỏ.
Cố Khai nhếch nhếch khóe miệng.
Ngay vào lúc này, có một cái bóng đen bị ném tới.
Phi Diên lập tức nhận ra, đó là gã trâu đen to khỏe kia.
Phi Diên thấy gã trâu đen mài mài móng rồi chạy tới chỗ hắn, nụ cười trên mặt vụt tắt, quay người bỏ chạy.
Đối phó với tên khó chơi này, nên giao cho người khác thì hơn.
Hắn không chơi với loại trâu bò này đâu.
Cố Khai quay đầu nhìn lại.
Lý Bình An ném Lão Ngưu đến chỗ này, sau đó một mình đục trận.
Lúc này, một nửa trong tám tên Yêu thánh đang vây giết hắn.
Đối mắt với bốn tên Yêu thánh cùng với một đám Đại yêu, nhất thời Lý Bình An không thoát thân
Hắn cố gắng phá nát một cái tiên quan đang muốn nhốt mình.
Lao lên trời, hai tay nắm lấy hai tên Đại yêu.
Dùng đầu hai bọn chúng đập mạnh vào tên Yêu thánh Quỷ Xa đang đứng đằng kia, máu đỏ chảy
“Ầm ầm…””
Từng quả cầu lửa bị đụng nát, hai tên Đại yêu bị Lý Bình An xách theo đồng thời chịu thương hại.
Cuối cùng, bọn chúng bị Lý Bình An ném lên không trung, một chút hơi tàn cũng không còn, căn cơ đã bị hủy hết.
Quỷ Xa cầm trong tay một chiếc ca – nô đang xoay tròn, giống như là đang cầm mặt trời.
Hung hắn nhìn cái tên có thần hồn cứng đến mức không tưởng nổi kia.
Một lát sau, Quỷ Xa ăn một dùi của Lý Bình An.
Hai tay hắn lần lượt phá nát hai món pháp bảo, đầu ngẩng cao cao, đâm vào đầu Quỷ Xa,
Quỷ Xa chỉ cảm thấy não kêu ù ù, bị đập bay ra xa bốn, năm trăm dặm.
Hắn tiện tay nắm lấy một sợi dây quấn quanh mình, kéo tới mức dây phát giãn.
16:48
Giờ đây, ngay cả Thử Thiết kẻ ngang ngược nhất trong đám Yêu thánh cũng phải tức đến mức thở
hổn hển.
Yêu thánh Khâm Nguyên lấy làm hiếm lạ: “Cái thân thể thiên phạt kia nếu bỏ vào túi được thì tiện quá.”
Lý Bình An đúng là một biến số, ngăn cản Yêu thánh Cửu cảnh đồ sát Trấn Yêu quan. Nhưng hắn vẫn không thay đổi được đại cục, chiến tuyến vẫn bị đẩy sâu vào trong ải.
Mấy bóng dáng xông xáo cũng dần biến mất trong đại quân Yêu tộc.
Lý Bình An quay đầu nhìn, Bạch Ngọc Kinh đang đứng thình lình trước Trấn Yêu quan.
Yêu quân không ngừng leo lên Bạch Ngọc Kinh cùng với dòng phi kiếm như thác lũ ngày càng đến gần Trấn Yêu quan.
Bị công phá chỉ là vấn đề thời gian.
Mấy vị tiên nhân Cửu cảnh cũng không chống đỡ được bao lâu.
Đến lúc đó, tám tên Yêu thánh cùng mấy trăm tên Đại yêu Bát cảnh rảnh tay, thi nhau lao vào vây giết hắn, cho dù hắn có ba đầu sáu tay cũng là một cây khó mà trụ vững.
Khổng Dương thoáng nhìn Yêu thánh Bạch Trạch không ngừng đuổi theo hắn, ánh mắt lại nhìn chiến tuyến phía xa.
Sắp tiêu..thật rồi?