Chương 797: Sự giãy dụa cuối cùng.
Bạch Trạch đứng ở vị trí không xa không gần, tươi cười nhìn vị thay thành chủ quản lý Trấn Yêu quan này, dường như sớm đã nắm chắc thắng lợi trong tay.
Khổng Dương cũng nhìn vị Yêu thánh mạnh nhất chỉ dưới cơ Yêu tổ này.
Bạch Trạch mặc một bộ áo bào màu chàm, trên phía cổ áo có thêu vân mây bằng chỉ bạc, hông thắt một chiếc thắt lưng gấm có màu xanh thêu hình mây.
Làn da mong manh tựa như trứng gà thổi nhẹ là nát, dưới ánh nắng lộ ra dáng vẻ cực kỳ mê người, giống như làn da của nữ nhân.
Thực lực của hắn không kém gì Yêu tổ, không ngang ngược giống như Yêu tổ thời kỳ đỉnh phong, dùng vũ lực áp bức tất cả, Bạch Trạch mưu cao kế hiểm, hắn còn có nhiều dã tâm hơn, càng có thủ đoạn cao cường hơn.
Hắn rất ít khi ra tay, tổng cộng chỉ ra tay hai lần ở Trấn Yêu quan này.
Nhưng chỉ hai lần đó thôi, đã khiến hai tiên nhân Cửu cảnh mất mạng dưới tay hắn.
Cao thâm khó đoán, khiến người ta không thể nhìn thấu.
Nói ra thì, Bạch Trạch rất giống Khổng Dương.
Cho dù là tính cách hay là cả sở thích.
Hai người họ đều thích sạch sẽ, thậm chí còn vô cùng cố chấp.
Nếu không phải hai bên có mâu thuẫn không thể giảng hòa, có lẽ họ sẽ trở thành bạn bè.
Khổng Dương đang đợi, đợi thành chủ Thanh Huyền trở về.
Hắn tin Thanh Huyền sẽ chiến thắng Yêu tổ.
Dù cho Yêu tổ đã tồn tại từ thời Thượng cổ, là tu sĩ còn sót lại duy nhất cho đến bây giờ, nhưng mà sống lâu, cũng không thể là vô địch mãi được.
Tiên nhân Cửu cảnh, Yêu thánh, hay là Yêu tổ cũng thế.
Không ai có thể chiến thắng thời gian, không một ai….
Từng bước đột phá tu vi, sẽ chỉ kéo dài tuổi thọ của ngươi, nhưng sẽ không giúp ngươi vĩnh sinh.
Khổng Dương và Thanh Huyền đã quen nhau từ lâu.
Hắn bái Nho thánh, Thanh Huyền vào Đạo quán.
Khi đó Nho thánh và Đạo tổ thường hay ganh đua so sánh lẫn nhau, so tu vi, so tín đồ, so cả đồ đệ
Ba tuổi Khổng Dương đã cảm nhận được thiên địa linh khí, năm tuổi lĩnh ngộ bước vào Nhất cảnh. Mười lăm tuổi trở thành tu sĩ Tam cảnh, đã không thể dùng từ thiên tài để hình dung hắn, mà phải dùng từ “yêu nghiệt”.
So với hắn, Thanh Huyền là một tên đầu gỗ.
Chí ý khi đó, Khổng Dương thích gọi hắn như vậy.
Mãi đến mười bốn tuổi, Thanh Huyền mới bước vào nửa bước Tam cảnh, đến năm mười lăm tuổi, mới cố gượng bước hẳn vào Tam cảnh. So với Khổng Dương, hai bên khác nhau một trời một vực. Nhưng, đến năm mười sáu tuổi.
Thanh Huyền một khi đã lĩnh ngộ, bèn nhảy một mạch bước vào Bát cảnh.
Lúc đầu hắn tưởng đó chỉ là lời đồn, đến khi tận mắt nhìn thấy tên đầu gỗ mình vung mông một cái là không thấy, giờ đây đã biến thành kẻ mà mình không thể chạm đến.
Về sau, Khổng Dương luôn đứng sau Thanh Huyền.
Cho dù hắn cũng trở thành tiên nhân Cửu cảnh, nhưng lại chậm hơn Thanh Huyền một ngày.
Thế nhưng tiên nhân Cửu cảnh và tiên nhân Cửu cảnh cũng có khoảng cách, vả lại chênh lệch càng
Cuối cùng, Khổng Dương không thể không ngừng ngước nhìn bóng lưng của Thanh Huyền.
Nhìn Thanh Huyền vượt qua hắn, nhìn Thanh Huyền trở thành thành chủ tân nhiệm của Trấn Yêu quan, nhìn hắn trở thành người thay đổi tất cả.
Thời gian trôi qua, những hâm mộ ghen ghét cũng đã tan biến sạch sành sanh.
Khổng Dương ngẩng đầu, lẩm bẩm: “Thanh Huyền phải thắng đó, dù sao ngươi cũng chỉ biết đánh chứ chẳng có ưu điểm nào khác”
Chiến trời ồn ào, nhưng âm thanh nhỏ xíu này lại không thể thoát khỏi lỗ tai Khổng Dương. Trấn Yêu quan đang di động.
Đây là kết hoạch cuối cùng trước khi đi, Thanh Huyền và Khổng Dương đã bàn với nhau.
Trấn Yêu quan lùi về hơn ba nghìn dặm, rút về Vân Châu.
Đồng thời cắt đứt thông đạo Vân Châu và Yêu tộc, tranh thủ thời gian cho Nhân tộc. Chuyện này cũng không dễ dàng, càng không có bao phần nắm chắc.
Cho nên, nó chỉ là một kế hoạch.
Một kế hoạch bất đắc dĩ, một khi hắn thực hiện, thì đã chứng minh một chuyện, họ đã rơi vào tuyệt cảnh.
Thanh Huyền…thua rồi!
Ánh mắt Khổng Dương trở nên phức tạp.
“Ầm” Tiếng vang nối tiếp tiếng vang, hắn nhìn thấy Thanh Huyền.
Nói chính xác hơn, hắn nhìn thấy hóa thân của Thanh Huyền, Thanh Huyền đang dùng sức mạnh
của thành chủ di chuyển toàn bộ Trấn Yêu quan.
“Thua rồi?”
Khổng Dương đi tới bên cạnh hắn. “Thật xin lỗi”
“Có gì mà xin lỗi, ngươi thua Yêu tổ?”
“Không, là thua Vực ngoại Thiên ma “Vực ngoại Thiên ma?”
“Đúng vậy, bọn chúng liên thủ, bố trí sẵn bẫy ở dòng sông vận mệnh, chỉ chờ ta chui vào. “Thủ đoạn cao thật”
Trấn Yêu quan đã thoát khỏi mặt đất, chấn động nhè nhẹ nối tiếp thành một mảng, lan khắp ải. “Ta không giữ vững được bao lâu? Thanh Huyền vội nói: “Còn lại phải nhờ ngươi rồi. Đệ tử Nho gia Khổng Dương nghe lệnh!”
“Đệ tử Nho gia Khổng Dương, hôm nay ngươi tiếp nhận vị trí thành chủ Trấn Yêu quan, mong người không phụ sự ủy thác của bậc tiền nhân.
Đá nát biển cạn mà thân này vẫn còn tồn tại, tâm này không chết, bảo vệ Trấn Yêu quan!”
“Đệ tử Nho gia Khổng Dương… tiếp lệnh!”
Trấn Yêu quan lúc này đổi chủ.
Trấn Yêu quan vốn do khí của thành chủ điều khiển, hội tụ tại thân này.
“Lên!”
Khổng Dương và Thanh Huyền hét lớn một tiếng.
Toàn bộ Trấn Yêu quan nhanh chóng bật lên.
“A..cứu mạng…
Những người còn ở trong Trấn Yêu quan chỉ cảm thấy long trời lở đất. “Phộc phộc!”
Mèo con đang ướp dưa vào vại, lập tức ngã vào trong vại dưa.
Khó lắm mới leo ra được, lại bị một cái bàn đập vào.
“Meo…”
Nàng nhảy ra, lập tức thi triển thuật bảo vệ, bảo vệ mấy món đồ quý giá trong tiệm, sau đó nhẹ nhàng nhảy lên, khéo léo tới phòng của Triệu Linh Nhi, trong phòng vẫn còn một thương binh á.
Mèo con vội nhảy vào.
Triệu Linh Nhi đã leo lên nóc nhà, ánh mắt nhìn về phía xa.
“...Trấn Yêu quan…đang di chuyển?”
“Vù vù.”
Thanh âm bên tai không dứt.
Đại đệ tử của Đạo tổ, chưởng giáo Đạo đình, thành chủ Trấn Yêu quan Thanh Huyền cứ như vậy mà tan biến.
Trên chiến trường, Yêu thánh Bạch Trạch nở một nụ cười quái dị.
“Cách cuối cùng, vẫn chưa đủ xoay chuyển đất trời đâu ~”
Hắn lắc đầu.
Đây vốn chẳng phải cách, bởi vì di chuyển Trấn Yêu quan không khác gì tự biến ải thành một tấm bia sống.
Thành chủ Thanh Huyền đã chết, đây chẳng qua chỉ là kéo dài chút hơi tàn của Nhân tộc mà thôi. Dương Kiên Bạch bỗng dừng động tác lại, hắn ngẩng đầu nhìn hóa thân của sư huynh, trút hết chút sức lực còn lại xuống Trấn Yêu quan này.
Ánh mắt của hắn phức tạp cực kỳ, tay đưa lên rồi lại buông xuống.
Yêu thánh Quỷ Xa, cầm trong tay một thanh thương dài, trên thân thương lửa nóng cháy ngùn ngụt.đó là Nam Minh Ly Hỏa, là lửa của Thiên Tiên Bát Quái Ly Lập.
Tương truyền nó là ngọn lửa mà thần thú thượng cổ Chu Tước nhất tộc, uy lực vô biên.
Thương vút thành một đường dài, đâm thẳng vào Khổng Dương.
Võ phu Thôi Lực từ trên trời giáng xuống, một quyền đón lấy cán trường thương.
Tóc tai bù xù, trên dưới toàn là vết máu, hai mắt đỏ sậm.
Hiển nhiên là do đối chọi quá nhiều.