Chương 798: Cá chết lưới rách
2113 chữ
“A !!!!!”
Lớp chân khí hộ thể trên người Thôi Lực, lập tức bị đâm xuyên.
Chân hỏa đốt thần hồn hắn, lan tràn khắp người hắn.
Phía sau hắn xuất hiện Pháp tướng Kim thân to lớn, là Pháp tướng hùng vĩ nhất thuộc về võ phu. Lúc này mặc dù Pháp tướng đã rách tươm, nhưng nó vẫn đưa hai tay lên ngăn cản một kích toàn lực của Yếu thánh.
Chỉ là đến cuối cùng nó vẫn không ngăn được, trường thương nóng hừng hực đâm thẳng vào Pháp tướng của Khổng Dương.
Khóe miệng Khổng Dương tràn ra máu tươi, hắn không nhận ra Yêu thánh vẫn đang tiếp tục tấn công hắn.
Áo bào trắng cứ vậy mà nát tươm.
Pháp tướng Kim thân thuộc về Nho giáo xuất hiện trên bầu trời chiến trường. Không giống với Pháp tướng Kim thân của võ phu Thôi Lục.
Pháp tướng Kim thân của Khổng Dương thuộc cảnh giới cao cấp của thuật biến hóa, lĩnh hội đạo lý thiên địa, mượn ưu thế của đất trời biến thành ưu thế của mình.
Linh hồn, thân thể cùng biến lớn, đồng thời pháp thuật và sức mạnh sẽ tăng lên gấp bội.
Pháp tướng màu ánh kim sau lưng hắn từ từ thi triển thần thông của mình, nó dùng sức của thành chủ làm cơ sở, di chuyển Trấn Yêu quan về Vân Châu.
Giây phút này, chiến trường ác liệt cứ như thể bị đình chỉ.
Tất cả người ở đó đều chú ý tới sự thay đổi này, Trấn Yêu quan đang di chuyển!
Phải phòng thủ, phải phòng thủ…
Cho dù có bao nhiêu tu sĩ Nhân tộc đang giết địch, giờ đây đều không màng do dự lập tực phi lên bầu trời Trấn Yêu quan.
Cùng lúc đó đám tu sĩ Yêu tộc cũng thi triển pháp lực thần thông của mình, ngăn cản thứ kia đang di chuyển Trấn Yêu quan về phía xa.
Thời khắc này trong đầu tu sĩ Nhân tộc chỉ có một suy nghĩ duy nhất, tử thủ.
Phải phòng thủ, phải phòng thủ
Cho dù là dùng thân thể, cũng phải ngăn cản đòn tấn công mãnh liệt của đám yêu ma kia. “Ầm ầm..”
Trấn Yêu quan khổng lồ khẽ nghiêng một cái.
Khổng Dương chảy máu khắp người, Kim thân thuộc về thánh nhân không ngừng tan biến, nhưng lại được hắn dùng sức mạnh bù vào.
Bạch Trạch bật cười, nhẹ thốt ra một câu: “Dã tràng se cát”
Cho dù bây giờ đám Yêu quân có dừng đợt tấn công, để mặc cho hắn và mấy tên nhân Cửu cảnh gánh vác Trấn Yêu quan, nhưng sau khi dời Trấn Yêu quan đến Vân Châu thì sao? Xem chừng nửa cái mạng cũng chẳng còn, vậy lấy gì đánh với Yêu tộc đây?
Kế hoạch này hoàn toàn chỉ là lời nói mớ của kẻ diễn, là lựa chọn bất đắc dĩ của Trấn Yêu quan.
“Phoc!”
Sự thật đúng như những gì Bạch Trạch nói, ngay cả trong tình huống bình thường, muốn di chuyển Trấn Yêu quan, đã là một chuyện rất gian nan. Huống chi là phải đối mặt với đám Yêu quân đông như kiến? Yêu tộc tuyệt đối sẽ không để cho bọn họ có cơ hội này.
Có tên võ phu Yêu tộc dùng một quyền đột phá vòng vây, đánh thẳng vào ải.
Lại có tên Kiếm tu Yêu tộc mượn ánh trăng, hóa thành kiếm khí.
Từng ngọn núi cao bị Yêu thánh gọi đến, giáng xuống Trấn Yêu quan.
Có Kiếm tu Nhân tộc chém ra một kiếm, lại thấy đạo sĩ nói lắp của Long Hổ sơn, dẫn khí Long Hổ phá tan ba ngọn núi cao mà Yêu thánh gọi đến.
Lão Kiếm tiên Cố Khai kéo thân thể tàn phế của Dư Nhị chạy về Trấn Yêu quan.
Yêu thánh đuổi theo sau lưng ông đã bị trâu đen kia cản lại.
Ánh kiếm dài, đón lấy bầu trời.
Bầu trời đã không còn phân rõ ngày hay đêm.
Yêu thánh Thương Dương lấy ra chiếc túi thần kỳ của mình, dường như hắn đã dốc gần hết tất cả vốn liếng.
Còn có hơn mười tên Đại yêu đang phối hợp lẫn nhau, trong túi của nàng cất giữ bao nhiêu là núi, là hang động, lít nha lít nhít từ trên trời rơi xuống.
Từng ngọn núi lớn, từng thế núi đều được nàng bố trí tỉ mỉ.
Giờ đây, tất cả biến thành thứ vũ khí sắc bén.
Dư Nhị nằm trên lưng Cố Khai, hắn mở to mắt, nói khẽ: “Mẹ kiếp! Lão tử không đi được nữa rồi, Lão Cố buông tay đi.
Cách đó không xa, đã có vài tên Đại yêu xông lên tập kích bọn họ.
Giữa không trung, núi cao rơi xuống.
Lão Kiếm tiên Cố Khai không nói gì, chỉ nâng kiếm chém đứt ngọn núi trước mắt, dùng hết sức thoát khỏi đám Đại yêu sau lưng.
Dư Nhị gạt ra một nụ cười, nhảy lên trên.
Ba vật bản mệnh đều đã bị hủy.
Một lát sau, không trung bỗng nổ vang.
Tiên nhân Cửu cảnh Dư Nhị lấy thân thể tiên nhân làm pháo, nổ nát hơn mươi ngọn núi cao từ trên trời giáng xuống.
Cứ như vậy mà hi sinh.
Chiến trường, cuối cùng cũng xuất hiện một tiên nhân Cửu cảnh bỏ mình.
Hắn là người đầu tiên, nhưng chắc chắn không phải người cuối cùng.
Lão Kiếm tiên Cố Khai ngẩng đầu nhìn người bạn già này, bỗng cười.
Ông dựng thẳng ngón tay cái: “Ngầu lắm, lão đầu!”
Lý Bình An băng qua chiến trường Yêu tộc, dùng hết sức ngăn cản đám Đại yêu lao lên trên.
Về phần mấy tu sĩ Tam cảnh của Yêu tộc, hắn vốn chẳng buồn nhìn, bởi vì có ngăn cũng không hết được.
Hắn ngẩng đầu, nhìn Trấn Yêu quan đang nghiêng ngả, xung quanh thì bị vây chật như nêm cối. Khổng Dương kia sắp không chịu nổi rồi.
Lý Bình An đáp xuống đất, chân chạm vào mặt đất xuất hiện một vết rách hình mạng nhện, lập tức cả người hắn hóa thành một luồng sáng, phóng lên trời.
Bạch Trạch chú ý tới động tác của Lý Bình An, hắn không biết người này định làm gì, nhưng mà chắc chắn có thể khẳng định, tên này là một biến số.
Ai biết được, hắn có thể làm được chuyện gì.
Yêu thánh Thử Thiết sải bước, Pháp tướng nguy nga xuất hiện.
Pháp tướng đánh ra một quyền, đơn giản tự nhiên, nhưng lại vừa nhanh vừa hiểm.
Hai quyền va chạm vào nhau, bóng dáng đang xông lên của Lý Bình An chỉ ngừng lại trong chốc lát. Thử Thiết bị nguồn lực mạnh mẽ này đánh bay ra mấy trượng.
Hắn lập tức ổn định lại, nắm đấm lao xuống Lý Bình An như mưa,
Lý Bình An không muốn dây dưa nhiều với hắn, một quyền đột nhiên từ trong mặt đất mọc lên.
Lý Bình An bày ra một thế quyền, lấy thân mình làm trung tâm.
Trong khuôn viên hơn mười dặm, bất kể là pháp bảo, thần binh hay là tu sĩ Yêu tộc đều bị đập nát dưới quyền ý của hắn.
Quân địch xung quanh chết sạch, nhưng hắn không hề dừng lại.
Nháy mắt, hắn đã nhảy tới phía dưới Trấn Yêu quan, mở ra một đường giữa vòng vây của Yêu tộc. Trấn Yêu quan lại nghiêng sang một bên, xem ra Khổng Dương không chịu nổi nữa thật rồi.
Mấy vị tiên nhân Cửu cảnh còn lại đều đang dốc hết toàn sức thủ vệ Trấn Yêu quan, bọn họ không thể di chuyển trong lúc này. Bọn họ mà dám có một ly phân tâm, chắc chắn đám Đại yêu sẽ xé xác bọn họ.
Lúc này, gánh nặng trên lưng Khổng Dương bỗng nhẹ hơn nhiều.
Trong không khí như có dòng điện ánh kim xẹt qua, lập tức bùng nổ ra xung quanh. Có Pháp tướng to sừng sững xuất hiện.
Không giống với Pháp tướng được tạo dựng bằng linh khí hoặc pháp thuật khó hiểu, Pháp tướng này của Lý Bình An tồn tại hai loại sức mạnh không tương thích với linh khí đất trời, đó là nguyên khí do hắn tự dung nạp. Tồn tại độc lập với đất trời.
Bí huyệt trong cơ thể hắn như miệng sông rộng lớn, sức mạnh tuôn ra không ngừng, xây nên Pháp tướng.
Khổng Dương cảm nhận được nguồn lực sung mãnh truyền tới mình, gương mặt lộ ra vài phần kinh ngạc.
Nguồn lực kỳ lạ kia bài xích không cho đám Yêu tộc xông vào, Yêu tộc kẻ thì sống sót dưới nguồn lực này, kẻ thì rơi xuống đất nhưng hơi thở vẫn còn.
Trấn Yêu quan một lần nữa giữ thăng bằng giữa không trung, nhưng mà tình hình này cũng không duy trì được bao lâu.
Giờ đây, Yêu tộc đang dốc toàn bộ chiến lực chính ngăn cản không cho Trấn Yêu quan di chuyển.
Khổng Dương và Lý Bình An liếc nhau, cười ôn hòa.
Cùng khép hai tay lại, thu hồi Pháp tướng của mình.
Không thể tiếp tục mãi như vậy, nhất định phải có người đưa ra đối sách cuối cùng. Bởi vì xưa nay nào có chuyện gì thành mà không phải trả giá?
Đối với tình cảnh hiện nay của bọn họ, chỉ có thể liều, mất mạng cũng phải liều mới có thể mở ra một con đường sống.
Lý Bình An bỗng cảm nhận được có một nguồn sức mạnh kỳ lạ đang dâng lên trong cơ thể mình. Nói là sức mạnh, chẳng bằng nói là một sự cảm ứng kỳ diệu.
Giờ đây, hắn cảm nhận được toàn bộ Trấn Yêu quan, tất cả đều hiện rõ trong tầm mắt hắn….
Như thể hắn có thể điều khiển Trấn Yêu quan, mơ hồ tạo ra một mối liên hệ với nơi này.
Đó là sức mạnh duy nhất chỉ thuộc về người làm thành chủ.
Khổng Dương đuổi theo sức mạnh này hơn nửa đời, ngay khi hắn đạt được sức mạnh này không lâu, lại trao cho người khác.
Trong nháy mắt Khổng Dương đã bình thường lại, con đường sống này cần có người hiến dâng tính
; để đổi lấy.
Mà người thay đổi tất cả không phải là hắn, cũng không nên là hắn. Áo bào trắng tinh mà hắn yêu thích nhất, đã bị nhiễm đỏ máu tươi. Thân hình hắn có hơi không vững, thất khiếu vẫn đang chảy máu.
Hắn chắp tay thở dài, thanh âm chưa bao giờ quyết đoán đến thế. “Mong Lý tiên sinh hộ Trấn Yêu quan ta!”
16:49
Mấy tiên nhân Cửu cảnh khác, cùng với rất nhiều tu sĩ của Trấn Yêu quan đều chắp tay thở dài, khuôn mặt từng người đều lộ ra dáng vẻ quyết tuyệt: “Mong Lý tiên sinh hộ Trấn Yêu quan ta!” “Mong Lý tiên sinh hộ Trấn Yêu quan ta!”
Thanh âm trầm bổng càng nghe càng vang, càng hô càng rõ, vang thật lâu, vang xuyên qua tầng
mây.
Dường như Lý Bình An đã hiểu được gì.
Hắn im lặng thật lâu, khẽ vuốt cằm.
Như mọi chuyện hắn đã từng hứa hẹn lúc trước, không có bất cứ lời thề nào, chỉ là một cái gật đầu hay là chỉ là một câu đồng ý tùy tiện mà thôi.
Một lời đã hứa, vạn sơn không ngại. Khổng Dương nhảy lên kiếm lao đi.
Lão Kiếm tiên Cố Khai theo sát phía sau.
Thôi Lực một thân rách rưới từ trên tường nhảy xuống…..
Kiếm tu Nhân tộc cầm kiếm bay theo…đếm không xuể.
Mỗi tu sĩ ra đi đại diện cho sự sống của Trấn Yêu quan, không màng cái chết lao tới Yêu tộc.
Điều họ muốn làm là ngăn cản bước chân Yêu tộc, để Lý Bình An tranh thủ di chuyển Trấn Yêu quan tới Vân Châu.
Sau đó tự tay họ sẽ đánh gãy thông đạo nối liền Vân Châu và Trấn Yêu quan, cắt đứt đường sống của mình, đồng thời tranh thủ thời gian để viện quân tới kịp.
Đây là cơ hội cuối cùng!
Từ xưa đến nay cơ hội không bao giờ do người khác ban cho, mà là do tự mình đạt được!