Chương 799: Hỗn chiế

person Tác giả: Ai Hào Đích Cuồng Phong schedule Cập nhật: 01/01/2026 05:04 visibility 655 lượt đọc

Chương 799: Hỗn chiế

1705 chữ

Chiến trường bước vào giai đoạn cao trào.

Tiên nhân Binh gia Mặc Thuần hạ hai tên Đại yêu ngay trong trí não, thân hình đột nhiên từ trong mặt đất trồi lên.

Có Kiếm tu Yêu tộc canh chuẩn thời cơ, gọi ra phi kiếm bản mệnh đã ủ sẵn từ lâu đâm tới hắn. Lại bị một nguồn lực vô hình ngăn cản lại.

Lập tức, đầu của hắn bị cắt xuống trong vô thức, lăn lông lốc.

Xung quanh Mặc Thuần có ba Kim giáp thần tướng hiện lên.

Bọn chúng lặng lẽ vây quanh hắn, chúng đều là Đại yêu Bát cảnh thần thức rất khó phong tỏa bọn chúng lại.

Yêu thánh Anh Chiêu lấy ra bốn cái pháp ấn, bốn cái pháp ấn khắc lần lượt bốn chữ: “Thần, sát, quỷ, hồn bằng vàng.

Pháp ấn lần lượt xông về phía ba Kim giáp thần tướng phối hợp với chúng lao lên tấn công Mặc Thuần.

Không tạo thành thương tổn cho thể xác, nhưng tạo thành thương tổn cho linh hôn.f

Dùng âm sát dương, lấy bạo chế bạo.

“Nghe nói thân thể của tiên nhân ngài vốn là một tòa pháp trấn lớn, sao ngài không để cho chúng ta mở mang tầm mắt nhỉ?”

Anh Chiêu khẽ cười nói.

Mặc Thuần vô cảm đáp: “Được! Vậy hôm nay sẽ cho các ngươi mở mang tầm mắt.

Đang nói chuyện, thân hình của hắn lóe lên một cái, huyễn hóa thành tám phân thân, hiện lên thế tứ tượng.

Lấy bản thể làm trung tâm, một tòa di tích chiến trường cổ xuất hiện giữa trung tâm cuộc chiến. Chiến trường cổ đại diện cho hơn chín mươi phép thần thông.

Mỗi một phép thần thông đều có thể tự cấu thành đại trận, liên miên không dứt, uy lực vô biên. Mà bây giờ những đại trận này hợp lại với nhau tạo ra một tòa đại trận.

Anh Chiêu nhìn cảnh tượng này, cảm nhận được sức mạnh kinh khủng kia.

Nàng thầm sợ hãi, trận pháp này lại hoàn chỉnh, hoàn hảo đến vậy.

Bảo sao người ta đều nói, bàn về quy mô chém giết trên chiến trường phải nhắc đến Binh gia.

Mỗi một lần đại trận phát động tấn công, đều chứa ẩn trong đó binh đạo huyền bí.

Giống như là một Binh thánh thượng cổ, đang chỉ huy cả một đội quân.

Nhất thời, lại dựa vào sức mạnh của một người mà kiềm chế hai tên Yêu thánh, hơn mươi tên Đại yêu.

Yêu thánh Anh Chiêu cùng với Yêu thánh Cửu Anh – người có chiến lực mạnh nhất trong dàn Yêu thánh, chia đều ra hai hướng đáp xuống đại trận.

Chín con ngươi của Cửu Anh lóe lên nét hưng phấn khó mà kiềm chế được.

Bốn thanh phi kiếm bản mệnh của lão Kiếm tiên Cố Khai giờ đã gãy ba, chỉ còn lại một thanh.

Mấy tên tu sĩ Yêu tộc vây quanh ông đã nhìn ra lão ra này chỉ là miệng cọp gan thỏ.

Bèn hợp lực chuẩn bị vây giết ông.

May thay, lúc này bên cạnh Cố Khai có hai võ phu là Tần Thời và Chu Võ.

Hai võ phu giúp ông dọn dẹp xung quanh, Cố Khai thì canh chuẩn cơ hội xuất kiếm.

Sau khi xuất kiếm, ông lập tức cất kiếm vào trong huyệt nuôi dưỡng.

Dù chỉ có nhiều thêm một phần uy lực, nhưng với tình thế hiện tại vậy cũng đã đủ rồi.

Yêu thánh Quỷ Xa không tìm được đối thủ ngang tầm với hắn.

Sau khi giết hai vị luyện khí Bát cảnh, một vị Kiếm tu đỉnh phong Thất cảnh, hắn nhìn thấy lão Kiếm tiên Cố Khai ở phía đằng xa.

Lập tức, Quỷ Xa lát mình xuất hiện trước mặt lão Kiếm tiên.

Thập đại Yêu thánh, có tên nào là không cất giấu vô số pháp bảo, pháp khí?

Tu hành nhiều năm như vậy, để có thể tồn tại ở nơi khắc nghiệt như Yêu giới, bọn chúng đã phải chiến đấu rất nhiều, tiên nhân Cửu cảnh của Nhân tộc sao có thể sánh được? Mà Yêu tộc lại có thân thể cường hãn, thần hồn cứng cỏi.

Tuổi thọ lại dài, bảo vật được luyện hóa qua những năm tháng dài đằng đẵng, tất nhiên đều đáp ứng được yêu cầu của bọn chúng.

Thế nhưng Yếu thánh Quỷ Xa lại là một trường hợp đặc biệt.

Trên người hắn không có bất kỳ một pháp bảo nào, chỉ độc duy nhất một cây thương cao bằng thân.

Cảm giác áp bức do Yêu thánh mang đến, không gì có thể sánh kịp.

Giờ đây, trên trán Chu Võ không khỏi toát ra mồ hôi lạnh.

Nhưng mà võ phu là thế đấy.

Một quyền nằm trong tay toàn thiên hạ, cho dù như thế nào cũng phải đánh ra khí thế của người

học võ.

Cho dù biết một đi không trở về, cũng phải đánh ra hy vọng sống sót!

Khóe miệng Quỷ Xa cong lên, hắn nhẹ vung tay, ra hiệu cho đám tu sĩ Yêu tộc lui xuống.

Sau đó khẽ nâng trường thương: “Mời!”

Khổng Minh so kiếm với Bạch Trạch.

Bạch Trạch hóa thân dây dưa với hắn, cười khinh nói: “Cho dù ở thời kỳ toàn thịnh ngươi vẫn không phải đối thủ của ta, huống chi là bây giờ!”

Nói rồi, hắn liền mặc kệ Khổng Dương.

Đưa tay gọi ra một chiếc bình bát luyện chế, nước từ trong bình bát tuôn ra như không có điểm dừng, chảy về phía chân trời chuẩn bị tấn công Trấn Yêu quan.

Nhưng mà dòng nước cuồn cuộn kia, lại bị kiếm quang chặn đứt giữa đường.

Khổng Dương đứng giữa không trung, trường kiếm trong tay hắn thấp thoáng phát ra tiếng long ngâm.

Hơi thở dồn dập, mặt đổ mồ hôi như tắm.

“Nỏ mạnh hết đà!”

Khổng Dương bỗng cắn chặt răng, lao tới Bạch Trạch nhanh như chớp, vung ra một kiếm.

Quyết chiến đến cùng, khí thế ngất trời.

Kiếm tu Nhân tộc len lỏi trong đám Yêu tộc, né tránh đợt truy kích.

Hắn không chủ động tấn công, chỉ chờ sẵn thời cơ thích hợp.

Mới chém ra một kiếm, đã tiêu diệt một tên tu sĩ Yêu tộc, hoặc là một tên chỉ huy tay cầm cờ pháp phới.

Có một tên Yêu tộc to cao, vung hai nắm đấm vào hắn.

Thanh niên Kiếm tu kia thoắt một cái, vừa hay nhảy sang phía trái, tránh khỏi một cú này.

Đồng thời sau lưng hắn vang lên tiếng sấm sét, đánh ngã tên Yêu tộc kia.

Thanh niên tên là Bùi Quý, chỉ là cái tên này không mấy người biết đến. Họ chỉ biết hắn tên là Bùi Thập Nhị.

Bởi vì hắn là đệ tử thứ mười hai của chưởng giáo đời hai Đạo môn Dương Kiên Bạch.

Hắn thiên phú dị bẩm, tuổi nhỏ đã được Dương Kiên Bạch nhận làm đệ tử thân truyền.

Bùi Thập Nhị trượt mình một cái, lại chém đứt một cánh tay của tu sĩ Yêu tộc.

Đang muốn điều khiển phi kiếm, lao về phía không trung, bỗng có một bóng người xuất hiện trước mặt hắn.

Là sư phụ hắn, kẻ đã phản bội Nhân tộc.

Bình thường, Bùi Thập Nhị luôn vừa kính trọng lại vừa hơi e dè người sư phụ này.

Dương Kiên Bạch vừa xuất hiện, liền trầm giọng nói: “Đi cùng vi sư!”

Bùi Thập Nhị cười: “Sư phụ ơi, bây giờ chúng ta đã là kẻ địch, đang trên chiến trường sao ta có thể đi cùng sư phụ ngài được.

“Tên nhóc ngươi thì biết gì! Sau này ngươi tự khắc sẽ hiểu nỗi khổ tâm của vi sư!”

Dương Kiên Bạch cảm nhận ánh mắt nhìn mình của đồ đệ đã thay đổi, cho dù hắn biết chuyện đã làm, chắc chắn sẽ bị người đời cười chê.

Nhưng lòng hắn vẫn cảm thấy hơi đau xót, nhưng cảm giác đau xót này rất nhanh đã biến mất ngay trong sự tự an ủi của hắn, hắn đang vì tương lai của nhân tộc.

Bây giờ không ai hiểu hắn, nhưng ngày sau sẽ có người hiểu cho hắn.

Chuyện hắn làm bây giờ là muốn giữ lại một tia hi vọng cho Nhân tộc.

“Thập Nhị, chẳng lẽ ngươi không tin vi sư?

Trấn Yêu quan bị công phá, Cửu châu bị diệt đã là sự thật không thể cãi, vi sư là đang cứu vãn Nhân tộc ta.

Sau khi thành công, bọn họ đã hứa sẽ cắt cho Nhân tộc ta một châu, không đến mức diệt chủng!

Ta không hi vọng ngươi có thể hiểu được nỗi khổ tâm của vi sư, ngươi còn nhỏ, sau này ngươi sẽ hiểu vì sao vi sư làm như vậy”

Bùi Thập Nhị nhìn sư phụ vì nghĩa bất khả kháng mà mình luôn kính trọng này, đột nhiên bật cười. Gương mặt Dương Kiên Bạch lộ ra vài phần tức giận: “Ngươi cười gì?”

“Sư phụ..sư phụ à. Ta còn tưởng Yêu tộc hứa cho người cái gì, hóa ra…hóa ra người lại vì lý do này mà không tiếc phản bội Nhân tộc.

Bùi Thập Nhị bỗng cảm thấy Dương Kiên Bạch khá đáng thương.

“Sư phụ, chẳng lẽ người chưa nghe qua câu này sao?”

“Không phải đồng tộc, tất sẽ có mưu đồ khác!”

“Người cảm thấy người lớn đến mức nào, mà khiến Yêu tộc thực hiện lời hứa với người?”

“Người vẫn chưa hiểu sao, sư phụ, chúng ta đã không còn đường lui rồi. Xin người đừng ôm ấp những suy nghĩ ngây thơ viển vông của người nữa.

Vừa nói, hắn vừa lấy ra phi kiếm bản mệnh của mình.

Dương Kiên Bạch khẽ thở dài: “Ngươi còn cơ hội quay đầu.

Bùi Thập Nhị bình tĩnh đáp: “Sư phụ, người từng dạy ta, ở Trấn Yêu quan chỉ có đệ tử Đạo môn chiến đấu tới chết.”

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right