Chương 800: Cơ hội duy nhất lúc này
1818 chữ
Trên bầu trời Vân châu, phần đa những tu sĩ bản địa vừa có tu vi trên Tam cảnh vừa ở gần vị trí Trấn Yêu quan đều nhanh chóng được điều tới đó.
Lúc này trên bầu trời phương Bắc, mây mù tan đi, Pháp tướng nguy nga kia hiện ra.
Nó ôm lấy Trấn Yêu quan như đang bồng bế một đứa trẻ.
Miệng mũi Lý Bình An chảy ra đầy máu tươi. Di chuyển Trấn Yêu quan đây vốn không phải là một kế hoạch chính thức, nhưng trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, bọn họ bắt buộc phải tiến hành kế hoạch này. Và thật sự Lý Bình An đã thực hiện được điều đó.
Một tay hắn nâng Trấn Yêu quan, tay còn lại nâng Bạch Ngọc Kinh ngăn cảnh đám Yêu tộc đang xông lên giết hắn.
Hồng y Thương Dương là Yêu thánh duy nhất thoát ly khỏi chiến trường.
Lúc này, nàng đứng nhìn người áo xanh kia một tay ôm lấy Trấn Yêu quan rộng lớn, một tay giữ vững Bạch Ngọc Kinh giết địch.
Nàng vốn chưa bao giờ rung động, giờ đây bỗng thầm chậc một tiếng.
Trước đó khi bàn kế hoạch, nàng có nghe Vực ngoại Thiên ma nhắc nhở phải cẩn thận biến số này.
Khi đó, Thương Dương còn cảm thành Thiên ma có hơi quá lời, nàng đây gặp nhiều tiên nhân Cửu cảnh rồi. Ngoại trừ trường hợp như Thanh Huyền, còn đâu chẳng có gì đặc biệt.
Thanh Huyền là người vạn năm mới có một.
Ai biết, khi đối đầu trực tiếp nàng mới nhận ra Thiên ma thật sự không nói quá.
Vực ngoại Thiên ma liên thủ với Yêu tộc, bên Nhân tộc lại xuất hiện thêm một kẻ bị trời phạt…tạo hóa trêu ngươi.
Chỉ là giờ này, không phải là lúc để nàng suy nghĩ nhiều.
Nàng nấp vào một góc, chờ đợi một thời cơ.
Cuối cùng, khi thấy con trâu đen sau lưng Lý Bình An rời khỏi, nàng bỗng nhiên ra tay.
Vừa ra tay đã đánh ngay vào điểm chết.
Nháy mắt ba thanh phi kiếm đã đâm xuyên qua Pháp tướng của Lý Bình An.
Trấn Yêu quan thoáng rùng mình.
Thương Dương dễ dàng tránh thoát đòn mưa kiếm của Bạch Ngọc Kinh. “Chíu ”
Phi kiếm Tế Vũ từ trong hồ lô rượu bay ra.
“Keng keng keng!”
Phi kiếm va chạm kịch liệt với Thương Dương trên không trung.
Hai thanh phi kiếm vừa nhanh vừa sáng uốn lượn không ngừng, lúc đan xen, lúc tiến lúc lùi, bỗng nhiên một giây sau, hai thanh phi kiếm phát ra một tiếng vang giòn khiến người muốn thủng màng nhĩ.
Mặt khác, hai thanh phi kiếm kia lại thừa cơ vòng qua phi kiếm Tế Vũ, hung hăng quấn vào người Lý Bình An.
Thương Dương nao nao.
Phi kiếm dính trên người Lý Bình An lập tức như mất khống chế, nó cứ run mãi không ngừng. Một lực phản mạnh mẽ từ trong phi kiếm truyền ra, đâm thẳng vào tâm khảm của nàng. Lý Bình An không quan tâm đến phi kiếm đang dán sát tim mình, hắn dốc toàn lực chống đỡ Trấn Yêu quan đang lung lay.
Thời gian khoảng chừng rất ngắn, nhưng đối với hắn lại tưởng như dài vô cùng. “Ầm ầm!”
Mây đen áp thành, Trấn Yêu quan rơi xuống Vân Châu.
Cuối cùng…cũng thành công!
Trên chiến trường, người phản ứng đầu tiên lần lượt là Khổng Dương và Bạch Trạch.
“Nhanh! Giữ vững thông đạo Kinh Môn sơn và Trấn Yêu Quan!”
Bạch Trạch hét lớn.
Hắn đã biết ý đồ của Nhân tộc, đẩy Trấn Yêu quan về Vân Châu, sau đó cắt đứt thông lộ.
Kìm bước đại quân Yêu tộc.
Bước đầu tiên cũng là bước khó khăn nhất, thế mà lại để bọn chúng thực hiện được.
Hàng trăm Yêu quân cùng tu sĩ Yêu tốc chết thảm trong trận Vu Chiến, người dụng binh, càng sát phạt nhiều chiến lực vô hình càng mạnh.
Mà ở đây, không ngoại lệ đây chính là nơi để hắn phát huy toàn bộ khả năng của mình.
Cuối cùng Yêu thánh Cửu Anh vẫn phải lấy ra sức mạnh mặt trăng, mặt trời mà hắn tích cóp qua năm nghìn năm, để phá hủy triệt để đại trận thành cổ của vị tu sĩ Binh gia này.
Mặc Thuần ngẩng đầu, hắn nghe thấy tiếng động truyền đến từ phía xa.
Thành công rồi!
Trấn Yêu quan rơi xuống rồi, tên tiểu tử kia làm được rồi.
Mặc Thuần vô lực đi vào thông đạo nối liền Kinh Môn sơn và Trấn Yêu quan, càng không cần nói phải phá hủy như thế nào.
Hắn bình tĩnh nhìn Cửu Anh, đồng thời trên người hắn xuất hiện hàng nghìn sợi dây ánh kim nhỏ. Cửu Anh nhìn thấy cảnh này chỉ cười, biết đây là cách phá giải duy nhất của tiên nhân Binh gia. Dùng cách này, để đảm bảo sau mình có thể chuyển thế.
Cũng có nghĩa là dùng một cách thức khác, sống một cuộc đời khác.
Cửu Anh hừ một tiếng, châm chọc: “Hóa ra người Trấn Yêu quan các ngươi cũng sợ chết, chỉ là ta thấy ngươi cũng phí công vô ích nữa.
Không lâu sau toàn bộ Cửu châu đều sẽ bị diệt sạch, cho dù ngươi có đầu thai thành ai thì bọn ta
cũng diệt hết.”
Nàng nói được một nửa, bỗng ngừng lại.
Ánh mắt khinh thường, dần dần trở nên khiếp sợ.
“Ngươi…”
Mặc Thuần cười khẩy: “Lão tử chẳng cần giải binh chuyển thế, lão tử sống đủ rồi!”
Những sợi dây ánh kim kia không phải là phương pháp chuyển thế gì cả, đó là cách thiêu đốt tiên hồn của nhà binh, tự bạo cùng toàn bộ di tích cổ.
Bỗng nhiên Cửu Ánh thấy sáng chói mắt, ánh sáng thần kỳ trở nên trầm lắng khiến mặt đất run rẩy theo, run rẩy, vặn vẹo, nứt nẻ, cuồn cuộn.
“Lốp bốp…”
Như thể toàn bộ chiến trường đang bị thiêu đốt.
Khói dày dặc như cơn bão cát giữa hoang mang, vút lên trên không.
Yêu thánh Cửu Anh gào thét, nàng trọng thương phải rút lui khỏi chiến trường.
Tiên nhân Binh gia Mặc Thuần, đánh trọng thương hai Yêu thánh, tiêu diệt vô số tu sĩ Yêu tộc, thần hồn tan biến, không còn kiếp sau….
Vết tích cuối cùng chứng minh hắn từng tồn tại trên thế gian này đã hoàn toàn biến mất chỉ trong một tiếng nổ vang.
Tiếng kiếm vang lên một nửa, bỗng nhiên bị đánh gãy.
Dưới trường thương của Quỷ Xa là thân thể của lão Kiếm tiên.
Tần Thời giãy dụa muốn bò lên lần nữa, lại bị một quyền của Quỷ Xa đánh bay.
Hắn nhìn chằm chằm Tần Thời, có vẻ như so với lão Kiếm tiên đang cực kỳ suy yếu này, đạo sĩ mang trong mình khí Long Hổ càng khó giải quyết hơn.
Trong lòng của hắn đã đưa ra quyết định cuối cùng, kẻ này tuyệt đối không thể sống!
Lúc này, kiếm quang bị bẻ gãy đột nhiên khẽ di chuyển, Quỷ Xa dễ dàng tránh né, lão Kiếm tiên Cố Khai ở dưới thương của hắn lấy kiếm gãy làm kiếm, chém ra một đường kiếm khí cao hơn trăm truong.
Quỷ Xa kề thương ngay trước ngực lão: “Haha, lão già tự xưng là danh môn chính phải như người hóa ra cũng dùng chiêu tà môn này
Tranh thủ thời cơ, lão Kiếm tiên Cố Khai phải đưa ra quyết định chọn tiễn Chu Võ hay Tần Thời đi
Lão già như ông chết ở đây là được rồi, hai người này đều có thiên phú dị bẩm không nên chết trẻ như vậy.
Ngay khi ông đang không biết lựa chọn thế nào, Chu Võ đột nhiên lên tiếng: “Để tên nói lắp đi đi, hôm nay ta mà đi, võ đạo của ta coi như lãng phí”
Lão Kiếm tiên không do dự nữa, tình hình hiện nay cũng không cho phép ông làm như vậy, lúc này ông cố dốc hết chút sức cuối cùng đưa Tần Thời ra khỏi chiến trường.
Lão Kiếm tiên Cố Khai kiệt sức mà hi sinh.
Quỷ Xa nhìn thi thể Cố Khai, sau đó lại nhìn Chu Võ.
Chu Võ bước lên một bước, cơ thể đẫm máu bày ra một thế quyền.
“Võ phu Chu Vũ!”
Quỷ Xa nhìn tên này đã đến cực hạn, lung lay chỉ chực ngã này, khuôn mặt không hề mang theo vê
châm chọc, mà cực kỳ trang nghiêm nói :”Võ phu Chu Võ, ta nhớ tên ngươi rồi!”
Từng kiếm linh mạnh mẽ xuất hiện trong ánh kiếm của Khổng Dương.
Hắn chỉ còn lại một cánh tay, lúc này đây cánh tay lại nâng kiếm lên.
Giữa đất trời, Pháp tướng của thánh nhân Nho gia cũng giơ lên kiếm hướng lên cao. Hổ ứng lẫn nhau.
Mây trôi cuồn cuộn, phía Đông có khí Tử kim từ từ tụ về, nhật nguyệt đồng thiên.
Giọng nói Không Dương vang như sấm rền, vang lên chín tầng mây, vang xuyên Tử phủ.
“Tại hạ đệ tử Nho giáo Khổng Dương, bái thầy Nho thánh, theo học một nghìn năm trăm năm.
Kế thừa thuật pháp nhà Nho, không có chí kinh hồng, cả đời công lao ít ỏi, sống nghìn năm mà không có mục tiêu.
Nay nguyện lấy thân này chứng đạo, sau không nhập luân hồi, không về nhân gian.
Lấy thân ta, cầu một kiếm này!”
Lập tức, Khổng Dương chém ra một kiếm mạnh nhất đời này của mình.
Một kiếm này trải qua hàng nghìn khó khăn, đưa kiếm của hắn đến cực hạn, dẫn động địa thế thiên dia.
Một kiếm này mang theo uy lực lớn lao, khiến cho Yêu thánh Bạch Trạch phải hợp lực cùng với ba Yeu thánh khác cùng với hàng trăm tên Đại yêu mới có thể ngăn cnar.
Một kiếm qua đi, hai mắt Khổng Dương nhắm lại.
Pháp tướng to lớn theo gió nhẹ tan biến cùng với cơ thể của hắn.
Đệ tử Nho gia Khổng Dương, cứ vậy mà tiêu tan.
Cũng là sau khi qua đi kiếm này, thông đạo nối liền Trấn Yêu quan và Vân Châu hoàn toàn sụp đổ.
Toàn bộ tiên nhân Cửu cảnh của Trấn Yêu quan đều đã hi sinh, nhưng tu sĩ khác của Trấn Yêu quan kẻ trước ngã xuống, kẻ sau thay phiên tiến lên.
Liều chết mở ra một con đường sống cho Nhân tộc…