Chương 808: Xin chư vị đạo hữu, giúp ta!
2315 chữ
Trận quyết chiến được quyết định bắt đầu vào giờ Thìn ba khắc.
Toàn bộ Yêu tộc không tiếc bất cứ giá nào di chuyển đến đến phía bắc Vân Châu tấn công Trấn Yêu Quan. Không giống với trận chiến trước đây chỉ nghiêng về một phía Yêu tộc, lần này phía Nhân tộc dốc sức toàn lực ứng chiến. Cục diện đã ít nhiều duy trì trạng thái giằng co với Yêu tộc.
Dưới chân núi, Yêu Thánh Bạch Trạch đứng hiên ngang với thế gian.
Một bóng người xuyên qua mây mù, từ trên bầu trời giáng xuống. Dưới chân người này thỉnh thoảng truyền đến tiếng nổ ầm ầm. Đó là một người đàn ông mặc áo ngắn, đang nhanh chóng tới gần Bạch Trạch.
Cho dù, Bạch Trạch đã bố trí trận địa Tam Sơn Ngũ Nhạc dưới chân nhưng vẫn không ngăn cản được thân hình của người này. Đó là võ phu Cố Tây Châu.
Mặc dù Cố Tây Chây không phải là người đầu tiên của Nhân tộc đột phá cảnh giới võ phu Cửu Cảnh, nhưng không ai nghi ngờ hắn là người mạnh mẽ nhất trong số đó.
Nhắc tới cũng thật là trùng hợp, võ phu Nhân tộc gần đây nhất đột phá cảnh giới Cửu Cảnh, là người đã chết dưới trận đấu quyền với Bạch Trạch. Khi đó, Bạch Trạch dẫn binh tấn công Trấn Yêu Quan. Khổng Dương và vị võ khách Cửu Cảnh kia, còn hai vị Tiên Nhân cảnh giới Cửu Cảnh khác, mấy người đại năng Binh gia. Họ liên hợp lại muốn tiến hành vây giết Bạch Trạch, kẻ được coi là mạnh nhất dưới Yêu Tổ này. Nhưng kết quả chính là đại bại, phải thê thảm rút về!
Cuối cùng vì để yểm hộ cho nhóm người Khổng Dương rút lui, không để toàn quân bị diệt. Vị võ phu Cửu Cảnh ấy đã đánh ra một quyền sinh tử cuối cùng của mình hướng về phía Bạch Trạch.
Nhưng Bạch Trạch lại rất dễ dàng đối phó với đòn tấn công đó, hắn cũng không nghĩ biện pháp giết chết vị võ phu Cửu Cảnh này ngay. Dù sao võ phu cảnh giới Cửu Cảnh cũng không thể dễ dàng bị giết chết.
Bạch Trạch ném vị võ phu Cửu Cảnh đó vào trong Minh Ngục của Yêu tộc, sau đó chỉ qua vài trăm năm, vị võ phu Cửu Cảnh chết già ở nơi đó, tiết kiệm cho Bạch Trạch rất nhiều sức lực.
“Phùng ! Phùng! Phùng!”
Phía sau lưng Bạch Trạch là ánh lửa mặt trời mạnh mẽ chiếu rọi, thông thường ngay cả thân thể đại năng cảnh giới Bát Cảnh cũng sẽ bị nung chảy.
Xuất hiện với Cố Tây Châu là một bóng hình nhỏ nhắn xinh xắn, bóng hình này nhảy lên đứng trên đám mây, sau lưng nàng còn cõng một cái hồ lô rất lớn.
Đó chính là Thanh Phong, tiên nhân cảnh giới Cửu Cảnh, đồng thời còn là một võ phu cảnh giới Bát
Cảnh.
Nàng là một thiên tài Nhân Tộc, có thể nói là thiên tài Nhân tộc có một không hai.
Người đồng thời tu luyện theo hai hướng rất khó đột phá cảnh giới Thất Cảnh.
Mà Thanh Phong không chỉ không những cả hai hướng đều đột phá, mà còn tu luyện từ cảnh giới luyện khí đến cảnh giới Tiên Nhân.
Bây giờ phóng tầm mắt ra tìm khắp tu sĩ Nhân tộc ở Cửu Châu, có thể làm đối thủ của Bạch Trạch sợ rằng chỉ có hai người này.
Yêu Thánh Cửu Anh lúc trước bị Binh gia tiên nhân Mặc Thuần đánh trọng thương, đã một lần nữa xuất hiện trên chiến trường.
Bản thể của Cửu Anh là rắn khổng lồ chín đầu, sinh mệnh lực rất mạnh mẽ.
Nhật tinh luân và nguyệt tinh luân xoay chuyển vòng quanh nhau, ở trên chiến trường giống như binh gia tiên nhân càng giết càng mạnh.
Trên chiến trường, tu sĩ Nhân tộc đều không dám tới gần vị Yêu Thánh có lực trấn áp mạnh mẽ này.
“Vút vút – -!!!
Một loạt phi kiếm từ trên không lao xuống trước mặt Cửu Anh. Cửu Anh không tránh không né, nhìn thẳng về phía bóng người xuất hiện cách đó không xa. Vương Nghị đặt một đầu hộp kiếm xuống đất, một tay dặt vào đầu hộp kiếm còn lại. Đồng thời sau lưng hắn xuất hiện ba bóng người là Bàn Tuấn, A Lệ Á, Triệu Linh Nhi.
“Hôm nay, ta thay mặt sư phụ đấu Kiếm!
Dường như Cửu Anh chú ý tới khí áp trên người Vương Nghị, có chút giống với Tiên Nhân Cửu Cảnh, Mặc Thuần kia. Hắn không kìm được mà hừ ra một tiếng: ” Đến sư phụ ngươi bổn tọa còn không sợ, huống chi một đứa trẻ con như ngươi!”
“A gào a gào a gào!
Dưới từng trận kiếm kết cấu tuyệt mỹ của Chương Ngư kiếm sĩ, binh lính Yêu tộc đều bị chê thành
mấy đoạn.
Yêu Thánh Khâm Nguyên nhìn thấy cảnh tượng này thỉ không thể kiểm chế nổi nữa lập tức ra tay. Hắn lắc mình đi tới trước người Chương Ngư kiếm sĩ: ” Đồ bạch tuộc thối tha, ngươi đúng là loại phiền phức!”
Chương Ngư kiếm sĩ cầm kiếm trước người, bị khí thế mạnh mẽ của Yêu Thánh Khâm Thiên ép phải lùi lại.
Ngay sau đó, lại xuất hiện một bóng người tay nắm thành quyền đấm tới Yêu Thánh Khâm Thiên. Đó là võ phu một tay Yến Thập Tam.
“Ầm ầm ầm – -!”
Yêu Thánh Khâm Nguyên vừa lùi bước về sau đồng thời liên tục triển khai ra ba luồng trận pháp. Toàn thân quyền ý tinh thuần của Yến Thập Tam lưu chuyển giống như một sợi dây nhỏ màu vàng, từ dưới chân hắn phát ra. Chỉ trong giây lát khiến cho trận pháp của Yêu Thánh Khâm Nguyên sụp đổ.
“Ăn một pháp bảo của ta!”
Một viên gạch được bao bọc bên ngoài bởi phù triện bay tới.
Yêu Thánh Khâm Nguyên cũng không hề để ý, nhưng trong nháy mắt viên gạch kia lại biến thành vô số viên gạch tầng tầng lớp lớp chồng lên nhau, giống như hình thành một vùng không gian nhỏ vậy Yêu Thánh Khâm Nguyên vào bên trong đó.
Tuy nhiên ngay sau đó không gian này bị Yêu Thánh Khâm Nguyên đánh nát.
Nhuận Thổ mặc pháp bào xuất hiện ở trên chiến trường, thủ quyết bấm một cái, phía sau lưng hắn xuất hiện từng hàng từng hàng phù triện, chúng hợp lại với nhau giống như tạo thành một bức tường lớn.
Tại mặt chính diện của chiến trường là vô số tu sĩ Nhân tộc và tu sĩ Yêu tộc hỗn tạp trộn lẫn vào
Viện trưởng học viện Hoài Lộc, hai vị Đại Nho, tân nhậm chưởng giáo Đạo Đình, tiên nhân Pháp gia… và hơn mười vị tiên nhân cảnh giới Cửu Cảnh đã gia nhập chiến trường. Vô số quân sĩ giơ chiến khiên lên trên đỉnh đầu, ở dưới ánh trời chiều đồng loạt xông vào chiến trường.
Trong bối cảnh ngọn lửa cháy rực bùng bùng, tiếng hò hét của nhân mã, tiếng hiệu lệnh khiến mặt đất rung chuyển. Những người đi tiên phong phía trước giống như mũi nhọn của thanh đao, phía sau lưng họ là binh lính tràn ra, giống như kiến đen ra khỏi tổ, đông đúc xông lên, thanh thế to lớn, giống như dòng chảy sắt lạnh lao thẳng đến đại quân Yêu tộc.
Trận chiến giữa đại quân Yêu tộc và đại quân Nhân tộc khiến cho trời đất chao đảo.
Chiến trường hai quân giao chiến như đại dương mênh mông, trải dài không thấy bờ, lửa nóng hừng hực bốc cháy khắp nơi, máu chảy thành sông, đất đai cằn cỗi.
Đi theo tiếng hò hét xông trận anh dũng là từng hàng phi kiếm phóng tới tạo thành âm thanh gào thét rung động màng nhĩ.
Lưu Dũng vung tay lên cao, hô thật to: “Theo ta phá trận!”
Ánh mắt của các binh sĩ đỏ ngầu như máu loé ra ánh sáng trên khuôn mặt dữ tợn.
Phía sau đại quân Yêu tộc, trong quân trướng có một bóng người đang ngồi khoanh chân.
Nếu là có tu sĩ Trấn Yêu Quan ở đây, liếc mắt một cái là có thể nhận ra người này. Đó là đại chưởng giáo Đạo gia, Thanh Huyền.
Nhưng lúc này trang phục trên người Thanh Huyền đã đổi thành một bộ long bào màu vàng, trên mặt treo một nụ cười không phải là của Thanh Huyền.
Vực Ngoại Thiên Ma khẽ thở ra một hơi: ” Thật là khó khăn, không uổng công ta dày công vất vả” Hắn nhìn thân thể mới này của mình, rất hài lòng. Đây chính là thân thể cường giả mạnh nhất
đương thời của Nhân tộc. Không những vậy, hắn còn là chi chủ của Trấn Yêu Quan.
Tuy nói Trấn Yêu Quan hiện tại đã đổi chủ nhưng mà Thanh Huyền lại đã làm chi chủ Trấn Yêu Quan liên tục nhiều năm.Trong các đời chi chủ là người chấp chưởng Trấn Yêu Quan thời gian dài nhất, há có thể nói đổi chủ là đổi dễ dàng ngay được.
Lúc này Vực Ngoại Thiên Ma hóa thân thành Thanh Huyền vuốt ve hạt châu trong tay.
Mưu đồ mấy vạn năm làm sao có thể bị một kẻ Thiên Phạt nhỏ nhoi mà hỏng toàn bộ kế hoạch được!!
Hắn liếc mắt nhìn về phía nhị chưởng giáo Đạo gia Dương Kiên Bạch.
“Lần này may nhờ có ngươi”
“Đừng quên lời hứa của ngươi..”
Dương Kiên Bạch nhìn thân thể vốn thuộc về đại sư huynh bây giờ do người khác điều khiển, tâm trạng hắn rất phức tạp.
Ngay sau đó, hình dáng Thanh Huyền đã xuất hiện trên chiến trường nóng như lửa.
Trên chiến trường, không vì sự xuất hiện của hắn mà xảy ra điều gì xáo trộn. Bởi vì thực tế, cho dù là hắn có dùng thân thể của Thanh Huyền cũng không ai còn tâm trí chú ý tới hắn, tình hình chiến
trường hiện tại là một vùng hỗn loạn, chỉ cần hơi chút không chú ý là có thể mất mạng ngay tại
Cho nên đến tận khi hắn dẫn động toàn bộ Trấn Yêu Quan, tất cả mọi người mới chú ý tới sự biến hóa này.
Hắn muốn để cho Thanh Huyền một lần nữa trở thành chi chủ Trấn Yêu Quan, từ đó triệt để phá hủy hoàn toàn Trấn Yêu Quan, phá hủy nơi tập trung khí vận Nhân tộc này.
“Ầm ầm ầm…”
Một trận rung chuyển phát ra âm thanh ầm ầm áp đảo tất cả âm thanh khác trên chiến trường. Một lát sau, đất rung núi chuyển.
Một tiếng “Oành” thật lớn vang lên, sấm đánh, chớp giật, khiến cho tất cả mọi người ở đây đều bị chấn động đến mức đầu váng mắt hoa, màng nhĩ sắp nứt thủng.
Mỗi một lần chớp sét lóe lên, mọi thứ xung quanh trở thành một vùng trắng xóa.
Trong phút chốc, trước mắt mọi người đều là một vùng trắng xóa, không thể nhìn thấy bất cứ thứ gì, bên tai chỉ nghe tiếng sấm ầm ầm, còn những âm thanh khác ai cũng không nghe thấy. Viện trưởng học viện Hoài Lộc thì nhìn rõ cảnh tượng xung quanh, đương nhiên cũng phát hiện Thanh Huyền đang điều khiển tất cả. Viện trưởng thấy hắn ngửa mặt lên trời, cũng nghe được tiếng thét dài vui sướng vang tận trời xanh của hắn.
Mưu đồ hàng ngàn năm, nghịch chuyển Càn khôn, đảo ngược thiên địa, điên đảo âm dương, chỉ vì tiêu diệt sinh cơ của Nhân tộc.
Ha ha ha ha ha!” Cái gì là thiên tài Nhân tộc, cái gì là Yêu tộc lão tổ, cái gì là Trấn Yêu Quan. Chẳng qua đều chỉ là quân cờ của hắn mà thôi.
Sắc mặt tất cả mọi người đều biến đổi, tiếng gào thét này khiến cho bọn họ đều cảm nhận được một sự sợ hãi!
Dường như nghe thấy được vô số Thần Ma chi hồn đang gào thét.
sup đồ!!
Vào giờ khắc này, bọn họ kinh hãi phát hiện Trấn Yêu Quan bắt đầu Biểu tượng đại biểu cho khí vận Nhân tộc đang bắt đầu bị tan rã sup đổ. Cảnh tượng quỷ dị này khiến cho trong chớp mắt tất cả mọi người đều bị sốc đến ngây ngươi.
Đây rốt cuộc là đang xảy ra chuyện gì… Tâm trí của mọi người đều trở nên trống rỗng, chỉ thấy người trước mắt.
Tiếng cười man rợn của Vực ngoại thiên ma bỗng nhiên im bặt, bởi vì hắn bất ngờ phát hiện Trấn
Yêu Quan vậy mà đang bắt đầu chống cự lại sức mạnh của hắn.
Không chỉ như thế, luồng lực lượng chống lại này còn đang tăng lên nhanh chóng, trong nháy mắt đã biến thành luồng lực lượng mênh mông cuồn cuộn.
Cái gì?
Một đôi mắt màu xanh thẫm từ trong Thủ Kiếm Các, nơi chỗ sâu nhất của Trấn Yêu Quan, chậm rãi mo ra.
Sóng gió nổi lên.
Lý Bình An tắm trong ngọn lửa niết bàn tái sinh, ngón tay chỉ lên trời, lập tức xuất hiện một cột ánh sánh trắng dựng thẳng giữa trời, nối liền thiên địa.
“Các vị đạo hữu, xin hãy giúp ta!”