Chương 809: Khắp tám phương thiên địa xuất hiện rất nhiều dị tượng
Những sợi tơ vô hình màu vàng kết nối với khí vận Trấn Yêu Quan, một lần nữa trở nên ổn định lại. Tiếng nổ động đất dừng lại, toàn bộ Trấn Yêu Quan như không có chuyện gì xảy ra.
Ánh sáng trắng đều biến mất, thay vào đó là vô số ánh sáng kiếm.
Trên bầu trời của Trấn Yêu Quan ánh sáng kiếm đan xen với nhau thành một tầng lại một tầng giống như là mạng lưới.
Trong mỗi một ánh kiếm đều có một luồng kiếm khí khiến cho trái tim người ta đập loạn.
Có luồng kiếm khí u ám, có luồng kiếm khí thê lương, có luồng kiếm khí lại chứa sinh khí bừng bừng, có luồng kiếm khí nén lại bên trong..
Ngàn vạn kiếm khí phân biệt rõ ràng giống như là vô số kiếm tu, mỗi người có một cá tính riêng. “Lên!”
“ Ong” một tiếng, vô số kiếm quang giáng xuống chiến trường, kiếm quang trên không trung bỗng
hóa thành từng người cầm kiếm, giống như những kiếm tu đã khuất một lần nữa tái sinh. Kiếm khí như mưa rền gió dữ, theo sau là vô số dòng ánh sáng, chiếu rọi đầy trời.
Mỗi một kiếm đều như quét qua bán kính không gian trong phạm vi trăm trượng.
Kiếm khí dữ dội không kiêng kỵ bất cử thứ gì, thoải mái mở trận mà đi.
Mọi người cảm nhận được luồng lực lượng dữ dội lướt qua bên người, những người đứng trên chiến trường đều không khỏi giật mình.
Lúc này, Vực Ngoại Thiên Ma đã hóa thân thành Thanh Huyền, vẻ mặt nghiêm trọng, nhìn chằm chằm vào Trấn Yêu Quan.
Hắn muốn cười nhưng cười không nổi.
A chết tiệt! Tên kia còn sống, không chỉ còn sống mà còn sống rất tốt, rất khoẻ mạnh. Thậm chí còn củng cố vững chắc vị trí chi chủ của Trấn Yêu Quan.
Vực Ngoại Thiên Ma cảm nhận được luồng lực lượng dữ đội kia càng lúc càng mạnh hơn thì chân mày nhíu chặt.
Kế hoạch lớn vạn năm, làm sao có thể bị hủy hoại trong tay một Nhân loại nhỏ bé kia!!
Đột nhiên hắn giơ tay lên, “gào” một tiếng rồng ngâm uy nghiêm vang lên.
Một thanh trường kiếm màu xanh, khí lạnh toả ra khắp thân kiếm xuất hiện trong tay hắn.
Mũi kiếm hướng lên trời, hóa thành một cột kiếm màu xanh, cắn nuốt linh khí khắp một vùng thiên
dia.
Hắn không phải người Cửu Châu, chính xác mà nói hắn căn bản không thuộc về thế giới này vì thế hắn không cảm nhận được cái gọi là linh khí.
Chỉ khi đoạt xá một thân xác có đủ khả năng chứa đựng linh hồn hắn, hắn mới có thể làm được việc này.
Xét theo một phương diện nào đó mà nói, hắn và Lý Bình An có rất nhiều nét giống nhau.
Ngay tại thời điểm hắn xuất kiếm, lập tức có một dải ánh sáng rực rỡ từ trên trời giáng xuống, chiếu sáng khắp bầu trời.
Vực Ngoại Thiên Ma cảm nhận được luồng kiếm khí đang tấn công về hướng mình.
Hắn vung kiếm đánh tan, âm thầm hạ quyết tâm nhất định phải giết người kia.
Nếu không chắc chắn người đó sẽ phá hỏng kế hoạch lớn của hắn.
Trấn Yêu Quan chỉ có thể có một chủ nhân!
Lý Bình An cởi hồ lô rượu xuống, uống cạn toàn bộ rượu trong hồ lô.
Ngay sau đó, hắn thở ra một hơi dài, xắn tay áo lên, khoảnh khắc tiếp theo, hắn đã ở trên không trung vị trí của Vực Ngoại Thiên Ma tung ra một quyền ác liệt, quyền phong bao phủ thân thể Vực Ngoại Thiên Ma vào bên trong.
Vực Ngoại Thiên Ma ra một chiêu, tinh thần trong tiểu thiên địa sụp đổ.
Ở trên bàn tay của hắn, xuất hiện một bức bát quái đồ, tám tám sáu mươi bốn quẻ.
Mỗi một quẻ đều là tiên thuật ngưng tụ tạo thành, mỗi quẻ ngưng tụ thành một đòn sát chiêu, giao hòa lẫn nhau.
Giờ khắc này, ánh sáng trắng chói mắt vượt xa tưởng tượng bùng phát, khắp thiên địa chỉ toàn là ánh sáng trắng vô tận, bao trùm hết thảy mọi thứ.
Vực Ngoại Thiên Ma thông hiểu tất cả các chiêu số của Thanh Huyền, chúng có lực tàn phá khủng bố đến cực điểm.
Quẻ tượng hàng ma lực, sóng dữ càn khôn, bảo ấn phá sơn….. một loạt tiên thuật tiến về phía Lý Bình An.
Đồng thời, một cái kết giới dung hợp pháp quyết tam phái Phật, Đạo, Nho hình thành một hàng
phòng tuyến chặt chẽ bao vây Lý Bình An.
Phương pháp ứng chiến của Lý Bình An cũng rất đơn giản, một mặt điều khiển Bạch Ngọc Kinh xuất hiện mạnh mẽ cuồn cuộn, đồng thời mặt khác Lý Bình An cũng triển khai ra thế quyền, quyền ý chảy xuôi theo toàn thân như một vầng mặt trời lớn.
Phần lớn tiên thuật đều không thể phá vỡ được phòng ngự của Bạch Ngọc Kinh. Chỉ có một số ít lọt qua được nhưng lại bị quyền ý hùng hậu của Lý Bình An nghiền nát.
Từ trong khiếu huyệt của Vực Ngoại Thiên Ma bay ra một thanh phi kiếm dài nhỏ, phi kiếm vừa di chuyển đã thi triển ra thần thông bổn mạng. Lập tức bao vây thân thể Lý Bình An vào trong thế giới cực lạnh có băng tuyết bay múa.
Đầu tiên là từng ngọn núi tuyết đột ngột mọc lên cao vút, đập về phía Lý Bình An. “Ầm ầm ầm….. Đồng thời lúc đó, băng tuyết lan tràn ra khắp nơi. Sương trắng trên đỉnh núi bị đông kết lại trong không khí, đồng thời cũng đông cứng Lý Bình An lại.
Sương tuyết càng lúc càng dày hơn, gió thổi càng lúc càng lạnh hơn, và các vết nứt dưới lớp băng ngày càng lớn hơn và rộng hơn.
“Ong – -!!”
Một thanh cổ kiếm từ trong Trấn Yêu quan bay ra, đồng thời cũng thi triển thần thông. Một kiếm chém xuống bổ mở một ngọn núi, một kiếm đâm tới xuyên thủng lòng núi khác, tất cả các ngọn núi đều bị chém thành bụi mịn.
Cổ kiếm xoay tròn rất nhanh, chỉ trong chốc lát hòa tan toàn bộ tiểu thiên địa.
Ngay sau đó, nó kéo Vực Ngoại Thiên Ma vào trong tiểu thiên địa của mình.
Phía sau lưng Lý Bình An là một dải phi kiếm bay vờn quanh, cùng lúc đó hắn phi thân lên tiến tới chỗ Vực Ngoại Thiên Ma, tung quyền đấm ra liên tiếp, một quyền lại một quyền.
Nắm đấm đánh ra rất đơn giản nhưng lại đánh cho thân hình Vực Ngoại Thiên Ma không ngừng rơi xuống phía dưới.
Pháp trận phòng ngự trước người Vực Ngoại Thiên Ma cũng nhanh chóng sụp đổ một tầng lại một tầng. Hoàn cảnh xung quanh hai người lại thay đổi. Từ một vùng tiểu thiên địa này lại lần nữa xuyên qua đến một vùng tiểu thiên địa khác.
Tại vùng đất rộng lớn Thần Châu, hàng loạt võ tướng mặc giáp vàng được tiên kiếm kêu gọi, xông lên như diều gặp gió.
Thần thông của từng thanh tiên kiếm đã được Lý Bình An giải phóng, chúng nhanh như chớp.
Từng biển mây, động phủ bị Lý Bình An bổ ra.
Kiếm thuật huyền bí Tứ Quý là bốn mùa xuân, hạ, thu, đông chém xuống như mưa như bông tuyết. Còn có một số thần thông khác thì trực tiếp bị Lý Bình An đánh vỡ.
Sử dụng một thanh bội kiếm chứa đựng ý chí của vô số tiền bối, cũng không phải dễ dàng như vẻ bề ngoài.
Vô số kiếm khí dung nạp vào trong bản thân, những kiếm khí này cũng không phải là thống nhất, thậm chí còn đối kháng lẫn nhau, tàn sát lẫn nhau….. Chạy lung tung trong cơ thể.
Sở dĩ Lý Bình An còn sống, là bởi vì trong cơ thể hắn có đại đạo phù văn giống như một đại trận khiến cho kiếm khí của những thanh kiếm viễn cổ trở nên dịu dàng hơn, để hắn có thể sử dụng.
Khắp tám hương thiên địa xuất hiện rất nhiều dị tượng.
Sông núi thình lình xuất hiện, trên biển dâng lên trăng sáng giữa ban ngày.
Chân trời phía đông xuất hiện khí tím ba vạn dặm, đất nở sen vàng.
Đầm lầy khô cạn, cỏ cây héo úa, chu vi vạn dặm đều rung chuyển.
Trên bầu trời Vân Châu cao vạn dặm, mây tập hợp lại như biển, trùng trùng điệp điệp, nhanh
chóng rơi xuống.
Một loạt bóng người xuyên qua tầng mây.
Một con đại yêu hóa thành một người khổng lồ cao mấy trăm mét, giống như một Thái Cổ Ma Thần. Nhưng chỉ trong nháy mắt một thanh trường kiếm đã đâm xuyên qua đầu con đại yêu.
Những con đại yêu khác hoàn toàn không thể giãy dụa, từng đường kiếm màu vàng đan xen giống như lồng giam vây lấy thân thể bọn chúng.
Cảnh Dục vung kiếm chém ngang trước mặt, ánh kiếm lóe lên, đầu một đại yêu bay lên cao hơn mười trượng, rồi mới rơi xuống đất.
Trong thiên địa, máu chảy thành sông dài vạn dặm. Vô số hồn phách u linh trôi dạt ở trong dòng chảy hỗn độn, bất tử bất diệt. Đây là bổn mạng thần thông của Yêu Thánh Khâm Nguyên, còn Yêu Thánh Thương Dương thì treo kiếm bên hông.
Cảnh Dục cầm kiếm, gần như trong nháy mắt xuất hiện vô số phù lục.
Trên vô số phù lục là vẽ cảnh vật trong quốc gia Đại Tùy, từng tấm phủ lục sơn thủy đồ nối liền với nhau như vô số núi cao, sông ngòi, các động phủ sống động như thật.
Là người nắm trong tay khí vận của một nước, đứng đầu một quốc gia, tuổi trẻ đã nổi tiếng. Trước
đây, Cảnh Dục đã có danh xưng là thiên tài kiếm tu.
Cảnh Dục xuất kiếm.
Trên chiến trường, tượng Phật Đà Kim Thân vĩ đại, so với Trấn Yêu Quan còn to lớn, oai phong hơn, càng thêm vượt trội hơn hết thảy pháp tướng kim thân trên chiến trường.
Trường Thanh ngồi khoanh chân trên mặt đất, chuyển động hạt phật châu.
Giờ phút này cho dù là pháp tướng của Yêu Thánh cũng chỉ giống như một hạt bụi dưới chân núi