Chương 103: Suy luận về tâm lý kỳ 2

person Tác giả: Ngã Tối Bạch schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 1,509 lượt đọc

Chương 103: Suy luận về tâm lý kỳ 2

Điều này khiến cho Lâm Thủ Chuyết rất là áy náy.

“Danh tiếng của ca sĩ ảnh hưởng rất lớn đến bảng xếp hạng mùa giải, ta là người mới, thật ra tháng tám là kéo chân chú, đúng ra chú đã có ba lần liên tiếp vô địch”

“Chỉ chuyện này?”

Lâm Trí Bạch nói khẽ:“Những lời này của ngươi hẳn là nghẹn trong lòng rất lâu rồi, mấy ngày nay từ chối nhiều công việc như vậy để dạy ta ca hát, cũng là ôm tâm tư muốn bù đắp cho ta?”

“Không hoàn toàn là vậy”

Lâm Thủ Chuyết chân thành nói: “Cho dù không có áy náy trong lòng, chuyện mà chú phân phó ta cũng sẽ làm theo, lên núi đao xuống biển lửa cũng không thành vấn đề.

“Thủ Chuyết à”

Lâm Trí Bạch thản nhiên nói: “Ngươi là người ta tự tay lựa chọn, con người ta chưa bao giờ hối hận vì bất kỳ lựa chọn nào của bản thân”

Nói xong.

Biểu tình của Lâm Tri Bạch dần dần trở nên nghiêm túc: “Ngươi không phải đang xin lỗi ta, ngươi đang nghi ngờ tầm nhìn và lựa chọn của ta sao”

“Ta chưa bao giờ có cái ý nghĩ này.”

Lâm Thủ Chuyết lo sợ, hắn luôn cảm thấy trên người chú có loại uy nghiêm căn bản không phù hợp với tuổi tác, làm cho nội tâm người ta phải e dè rụt cổ xuống.

“Luôn nhớ rằng”

Lâm Trí Bạch chậm rãi nói: “Ngươi là ai không quan trọng, quan trọng là ngươi muốn trở thành ai, nếu chưa phải là ca vương, vậy ngay lúc này tự mình trở thành ca vương”

Lâm Thủ Chuyết khẽ run lên.

Ngươi là ai không quan trọng, quan trọng là ngươi muốn trở thành ai Nếu chưa phải là ca vương, vậy ngay lúc này tự mình trở thành ca vương.

Lâm Thủ Chuyết giống như ăn thuốc kích tình, cả người dâng lên dũng khí, hít vào thật mạnh, ngực ưỡn lên phía trước, nói:

“Chú cứ yên tâm, ta sẽ cố gắng!”

“Nếu cố gắng tốt như vậy, làm gì trên đời còn cần thiên tài?”

Lâm Trí Bạch chỉ cười nói: “Thủ Chuyết, ngươi phải tự mình rõ ràng thiên tài là gì, bởi vì thiên tài không cần cố gắng quá nhiều, ngươi chính là thiên tài, mà thiên tài chỉ cần nhận được chút ít trợ giúp bên ngoài sẽ tự nhiên mạnh hơn cố gắng của rất nhiều người, mà trợ giúp này chính là ta, yên tâm, chỉ một tiếng chú này của ngươi, ta sẽ là viên thuốc bổ kia, nhưng nhớ kỹ, viên thuốc bổ này không phải từ trên trời rơi xuống, tất cả đều sẽ quy ra lợi nhuận trong đó”

Chú nói ta có thể là thiên tài, à không ta chính là thiên tài?

Lâm Thủ Chuyết khẽ giật mình, sau đó hốc mắt liền đỏ lên.

Người xưa đã từng nói có Bá Nhạc (1) thì sẽ có Thiên Lý Mã(2), người xưa còn nói kẻ sĩ chết vì người tri kỷ, thời khắc này Lâm Thủ Chuyết đã sâu sắc hiểu được câu nói này.

“Chú”

Lâm Trí Bạch thấy phản ứng của đối phương, cũng có chút áy náy, nói nhiều đạo lý, tẩy não đứa bé này, có quá tàn ác không?

Dù sao, người tàn ác luôn được sống rất thảnh thơi.

Lâm Trí Bạch thật sự đánh giá Thủ Chuyết, hắn rất có thiên phú.

Mấy ngày nay tiếp xúc, Lâm Trí Bạch có thể nhìn ra được rất nhiều thứ, mà hắn am hiểu nhất không phải là nhìn người sao.

Từ nhân phẩm đến năng lực, Lâm Thủ Chuyết đều rất hợp nhãn.

Cho nên Lâm Trí Bạch đã xác định trợ giúp Lâm Thủ Chuyết trở thành ca vương, bất quá chuyện này đối với Lâm Trí Bạch mà nói cũng không quá khó.

Thật vậy.

Trong lời nói của Lâm Trí Bạch không hề để lại chút dấu vết nào là muốn thu phục lòng người. Bất quá mọi chuyện trên đời đều lấy thực nghiệm chứ không nói tới lý thuyết, có kinh nghiệm càng nhiều mới trở thành người tốt nhất, càng phải có tâm tính ổn định, dứt bỏ hết những dư luận công kích bản thân và tự bản thân biết nuôi dưỡng tâm hồn, Lâm Trí Bạch thật sự xem đứa nhỏ Lâm Thủ Chuyết này, vô cùng hài lòng, yên tâm có thể đào tạo, tương lai chính bản thân Lâm Trí Bạch có thể kéo về dùng.

“Ta nhất định sẽ không phụ lòng chú bồi dưỡng!”

Lâm Thủ Chuyết lớn tiếng nói, sự tôn kính của hắn đối với Lâm Trí Bạch đến từ ân đã cứu giúp gia đình hắn, cũng đến từ thân phận Bạch Đế này, càng giống với ân đức của Bá Nhạc, đương nhiên hắn là Thiên Lý Mã. Nhưng mà bây giờ Lâm Trí Bạch cũng còn đang thiếu rất nhiều thứ, những thứ này còn chưa tới tay. (1) Bá Nhạc: Tên Tôn Dương, nhưng gọi là Bá Nhạc, một bậc thầy về ngựa. Ông được nhà vua giao trọng trách tìm về những con ngựa quý có chất lượng tốt nhất, nên lặn lội khắp nơi tìm kiếm.

(2) Thiên Lý Mã: Vốn là tên gọi của loại ngựa tốt và quý nhất trong các giống ngựa, nhưng rất ít người biết được nó. Song nhờ có Bá Nhạc mà Thiên Lý Mã được phát hiện và trở nên nổi tiếng, quý hiếm trong dân chúng.

Lúc Lâm Thủ Chuyết rời đi đã là năm giờ rưỡi chiều, lúc đứa nhỏ trở về còn nhảy nhót, giống như trong lòng đã gỡ bỏ được nút thắt được rất nhiều.

Lâm Tri Bạch nghĩ tiếp theo hắn nên viết tiểu thuyết.

Tốt nhất là trong hai ngày có thể đem chín truyện ngắn còn lại của « Vườn Bách Thú » viết xong, để tránh việc nhà xuất bản Nathan kia tìm Giang Thành hối thúc bản thảo lần nữa.

Kết quả mới viết được mười nghìn chữ, Giang Thành bên kia bỗng nhiên gọi điện thoại đến, hỏi có thể gặp mặt được không.

Lâm Trí Bạch đồng ý.

Sau đó không lâu Giang Thành liền mặt mũi tràn đầy vui mừng đến đến nhà Lâm Trí Bạch.

“Vui vẻ vậy sao?”

Lâm Trí Bạch mời đối phương ngồi bên cạnh bàn trà, đây là chỗ cố định để hai người họ nói chuyện.

“Quả thật là có chuyện đáng mừng”

Giang Thành có chút hưng phấn nói: “Bên kia nhà xuất bản Nathan đột nhiên liên lạc với ta, nói là Nathan Entertainment có một vị lãnh đạo bộ phận điện ảnh và truyền hình cảm thấy hứng thú với mấy bộ tiểu thuyết của ông chủ, muốn bỏ ra ba triệu để mua đứt bản quyền làm phim ảnh, sau này có thể sẽ làm thành phim, tác phẩm của nhà văn mới bình thường, cũng không dễ dàng chuyển thể thành phim đâu.

Nhà xuất bản Nathan chỉ là phụ trách xuất bản.

1188 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right