Chương 104: Giang Thành mừng húm
Bản quyền của tiểu thuyết vẫn còn nằm trên tay Lâm Trí Bạch.
Nathan Entertainment cảm thấy hứng thú với nội dung bộ tiểu thuyết của Lâm Trí Bạch, mà về bản quyền thì chắc chắn phải bỏ tiền ra mua.
Dùng ba triệu tệ mua bản quyền làm phim?
Lâm Trí Bạch nhíu mày nói: “Có thể bán Hắn hiện tại thứ thiếu nhất chính là tiền, ba bộ tiểu thuyết cùng nhau không quá mấy chục nghìn chữ, có thể bán được ba triệu tệ vẫn là tương đối khả quan.
Lâm Trí Bạch suýt nữa đã quên mất.
Tiểu thuyết này ngoài việc có thể kiếm được một số tiền từ nhuận bút, còn có bản quyền cũng có thể bán lấy tiền, cách kiếm tiền có phần dễ dàng hơn dùng âm nhạc để kiếm tiền.
Sau này đây cũng là một con đường tài chính tốt “Ông chủ đồng ý là được”
Giang Thành vội vàng nói: “Về phương diện giá cả ta sẽ nói chuyện với bọn họ một chút, đoán chừng cũng sẽ không tăng giá được, ông chủ dù sao cũng là nhà văn mới, hơn nữa những tiểu thuyết này chỉ có thể chuyển thể thành phim kinh dị, chi phí đầu tư cũng sẽ không quá cao.
“Ừm.”
Lâm Trí Bạch gật đầu.
Giang Thành rót cho Lâm Tri Bạch một tách trà: “Ngoài cái này ra, ta còn có một chuyện muốn nói”
“Cứ nói”
Lâm Trí Bạch nhấp một ngụm trà.
Giang Thành nghiêm mặt nói: “Lúc trước ông chủ không phải để cho ta chú ý đến cái tên Bạch Đế này nhiều hơn sao, ta phát hiện người này không thể coi thường, tuyệt đối không thể coi hắn là một người mới bình thường trong giới âm nhạc!”
“Nói như thế nào?”
Lâm Trí Bạch vẫn ung dung quan sát Giang Thành.
Giang Thành bỗng nhiên cảm thấy phản ứng của Lâm Trí Bạch có chút kỳ lạ, trong lúc nhất thời càng không rõ quan hệ giữa ông chủ và vị Bạch Đế kia rốt cuộc là gì. Thoáng chần chờ một chút, sau đó liền đem số liệu bảng xếp hạng mùa giải của mình phân tích, nước miếng tung bay khắp nơi nói ra.
Cuối cùng.
Giang Thành tổng kết nói: “Ta không hiểu âm nhạc, nhưng ta hiểu số liệu, số liệu nói cho ta, tiền đồ trong tương lai của người tên Bạch Đế này là vô hạn!”
“Nói rất có lý”
Lâm Tri Bạch lộ ra nụ cười.
Giang Thành dùng một góc độ rất đặc biệt phân tích Bạch Đế, cuối cùng đưa ra kết luận vô cùng chính xác.
Chuyện này không phải là Lâm Trí Bạch đang tự cao.
Bởi vì chuyện này không liên quan gì đến cá nhân Lâm Trí Bạch có lợi hại hay không, có hệ thống cung cấp kho tàng nghệ thuật địa cầu, hắn quả thật có tư cách sánh vai với bất kỳ Khúc Đa nào.
Giang Thành càng khó hiểu.
Nói rất có lý rồi sao nữa?
Lâm Trí Bạch ngẩng đầu, mở miệng cười nói: “Ta cho rằng người cũng đã đoán được Bạch Đế là ai, dù sao Thành ca vẫn luôn là người thông minh như vậy”
“Chưa, ta chưa thông minh, chuyện này chưa nghĩ ra!”
Giang Thành hơi mờ mịt, hắn đang sợ Lâm Trí Bạch nghi ngờ trí thông minh của hắn.
Nhưng vấn đề là thời gian Bạch Đế ra mắt quá ngắn ngủi, thân phận quá thần bí, chưa bao giờ lộ diện công khai, trên mạng căn bản cũng không tìm được…cái gì.
Không đúng!
Chính mình hình như đã bỏ qua một manh mối!
Giang Thành đột nhiên thân thể cứng đờ, một ý nghĩ không thể tưởng tượng nổi, nhanh như chớp xuất hiện trong đầu hắn!
Bạch Đế? Lâm Trí Bạch?
Manh mối nằm ở chữ “Bạch” này sao!?
Hắn đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Lâm Trí Bạch, giọng nói mơ hồ đang phát run:
“Đừng vậy mà, đừng nói Bạch Đế chính là..”
“Tha thứ cho thú vui cá nhân của ta, chính là muốn ngươi phải đoán, bất quá từ phản ứng của ngươi, đại khái là đã đoán đúng rồi.
Lâm Trí Bạch cười.
Nụ cười này, sao làm cho Giang Thành bị chói mắt quá, cả người không tự chủ run lên bần bật:
“Cho nên Bạch Đế chính là… Lâm Trí Bạch… mà Lâm Trí Bạch chính là ông chủ…mà ông chủ… chính là Bạch Đế?”
“Xin chào, ta chính là Bạch Đế”
Lâm Trí Bạch dùng thái độ bình thường nói.
Giang Thành bất ngờ đứng dậy, vẻ mặt khiếp sợ, cảm giác cằm của hắn đang dần mất kiểm soát, cơ bản miệng đã sắp rơi xuống đất rồi.
“Ông chủ…”
Giang Thành trong lúc nhất thời không biết nói cái gì, cho dù đã đoán được chân tướng, lại nghe được ông chủ chính miệng thừa nhận, hắn vẫn không cách nào ức chế nội tâm vào giờ khắc này, quá rung động.
Đúng như Lâm Trí Bạch đã nói. Giang Thành là người thông minh.
Nhưng Giang Thành có thông minh đến đâu cũng không nghĩ ra, hoặc nói đúng hơn là không dám tưởng tượng, một công tử xuất thân tài phiệt, lại có tài hoa to lớn trong phương diện sáng tác tiểu thuyết, đồng thời còn có thể biểu hiện ra tiềm lực trưởng thành khủng bố như thế trong âm nhạc!
“Thành ca cứ ngồi xuống đi”
Lâm Trí Bạch rót cho đối phương một tách trà.
Lâm Trí Bạch cũng chơi ác người ta quá, sở thích cho người khác tự phán đoán, đi nhiều đường vòng, cố ý trước đó không nói ra, nhưng cũng không hoàn toàn là vì thú vui cá nhân.
Chuyện này liên quan đến một chút tiểu xảo tâm lý học, chỉ có làm cho Giang Thành ý thức được thân phận “Bạch Đế” này, sau đó lại tự hắn đoán ra đáp án này, hắn mới có thể càng thêm hiểu rõ việc đi với ông chủ của mình là không sai.
Giang Thành giống như mất hồn ngồi xuống.
Cho đến khi Lâm Trí Bạch đem tách trà đưa lên trước mặt, Giang Thành mới thì thào mở miệng nói: “Khó trách lúc trước ta chỉ đoán được một chút da lông, ai có thể nghĩ đến một nhà văn mới xuất hiện nhưng tài hoa hơn người, đồng thời còn là một nhà soạn nhạc xuất sắc như này?”
Hai danh phận, một bên viết tiểu thuyết kinh dị, một bên viết nhạc xuất thần, tưởng chừng hai cá thể này chưa từng liên quan nhau!
Đó là còn chưa nói đến ông chủ của hắn còn mang thân phận con cháu nhà tài phiệt! Bất quá sau đó ánh mắt Giang Thành liền sáng lên, bên trong hai tròng mắt pháo hoa tung bay nổ ra rất nhiều ánh sáng rực rỡ.