Chương 112: An Hân và Cao Khải Cường
Thử hỏi một nhân vật dưới đáy của xã hội như vậy, rốt cuộc làm như thế nào trong thời gian ngắn ngủi hai mươi năm trời mà có thể trở thành thủ lĩnh của thế lực xã hội đen hung ác nhất ẩn núp tại nơi sâu nhất thành phố Kinh Hải?
“Ôi”
Triệu Lũy đối với tình tiết tiếp theo sinh ra một tia hứng thú, hắn điều chỉnh tư thế một chút, thu hồi hành vi đọc lướt kịch bản khi nãy.
“Rất đáng để xem một chút…”
Kết thúc tập đầu tiên, dòng thời gian một lần nữa trở lại hiện tại.
Đại doanh nhân, thành phố Kinh Hải, Cao Khải Cường như thường lệ bỏ tiền ra để làm từ thiện trong thôn.
Hắn mang theo thủ hạ Đường Tiểu Long đãi tiệc mời bà con ăn cơm, lại được bà con trong thôn từng người từng người đến cảm ơn. Trong bữa tiệc có một ông lão thuận miệng nói đến chuyện đợt truy quét xã hội đen, muốn bắt Đao ca, còn hỏi Cao Khải Cường có nhận ra vị Đạo ca tiếng tăm lãy lừng của thành phố Kinh Hải này hay không.
Nghe nói Đạo ca này động một tí là sẽ chặt tay chặt chân người khác.
Là nhân vật gieo rắc nỗi sợ hãi nhất trên đường phố Kinh Hải.
Cao Khải Cường lắc đầu, sau đó nhìn trái phải, rồi nói bản thân hắn chưa từng nghe nói qua nhân vật này.
Lúc này có một tên tiểu đệ chạy tới, trực tiếp gọi Đường Tiểu Long là “Đạo ca”, bà con nhất thời bị dọa đến mức đứng ngồi không yên…
Dao ca?
Thì ra vị Đao ca đáng sợ kia đang ngồi ở trong bữa tiệc này, hắn chính là Đường Tiểu Long hầu cận của Cao Khải Cường?
Soạt!
Trên trang kịch bản tới đây là hết!
Chỉ còn dòng chữ: Muốn biết thế nào, tập sau sẽ rõ!
Tập một kết thúc ngay đoạn cuốn nhất…
Mà Triệu Lũy ngồi ở hàng ghế sau xe, giờ phút này da đầu đã tê dại, nhìn kịch bản trên điện thoại di động, trong lòng đã nổi lên sóng to gió lớn!
Đặc sắc!
Cái kịch bản này quá đặc sắc!
Sức não của nhà biên kịch này quá thâm hậu, chỉ trong một tập ngắn ngủi đã trực tiếp khiến người xem có cảm giác chờ mong, hình tượng nhân vật của hai nhân vật chính cũng nhanh chóng được khắc họa rõ ràng! Nhân vật nam chính An Hân.
An Hân từ nhỏ cha mẹ đều mất hết, từ mồ côi cho tới khi được nhận nuôi mà trưởng thành, tâm địa thiện lương, ghét ác như thù, nhưng làm việc không cứng nhắc, không cổ hủ lạc hậu, sẽ không làm cho người ta sinh ra cảm giác có khoảng cách, càng không thiếu cảm giác chân thật của nhân vật, hình như An Hân chính là loại người tốt trong cuộc sống mà chúng ta gặp phải, làm cho người ta khi tiếp xúc đều muốn thân thiết.
Không sai.
An Hân cho cảm giác chân thực như vậy.
So sánh với những nhân vật chính với ánh hào quang trong những bộ phim cảnh sát thông thường, trên người nhân vật An Hân này, tăng thêm một phần chân thật, khiến người xem yêu thích từ tận đáy lòng.
Nhân vật phản diện Cao Khải Cường.
Cao Khải Cường cũng không cha không mẹ giống nhân vật chính An Hân, nhưng lại có một em trai và một em gái.
Hắn dựa vào công việc mở một sạp hàng bán cá ngoài chợ, một tay nuôi em trai và em gái.
Rõ ràng cuộc sống của Cao Khải Cường vừa khổ cực vừa mệt mỏi, lại sớm phải gánh vác gia đình, một mình nuôi dưỡng em trai và em gái học hành thành tài.
Sau đó, em trai của Cao Khải Thịnh đã thi đậu đại học.
Còn em gái Cao Khải Lan thành tích học tập cũng không hề tệ, ngược lại còn có thể nói là khá tốt.
Tình cảm của ba người này vô cùng tốt đẹp.
Biết được tin đêm giao thừa Cao Khải Cường bị nhốt vào trại tạm giam, em trai và em gái của hắn mạo hiểm chịu đựng sự lạnh giá trong đêm khuya đem sủi cảo đến trại, lúc đến cửa đúng lúc gặp được An Hân.
Có thể nói:
Đoạn đưa sủi cảo đẩy cao trào của bộ phim lên rất tốt, đây là đoạn gây ấn tượng nhất với Triệu Lũy từ tập một!
Trải qua một đoạn đường xóc nảy, sủi cảo trong chiếc hộp inox đã hoàn toàn nguội lạnh, gần như bột một nơi, nhân một nơi.
Hai đứa trẻ cầu xin An Hân:
Có thể đem sủi cảo này vào trong cho Cao Khải Cường ăn không?
An Hân là nam chính có cá tính đặc biệt, rất trọng quy tắc, bối cảnh của hắn cũng rất lợi hại.
Phía trên có hai vị lãnh đạo đối xử với hắn không khác nào con ruột.
Có thể bình thường An Hân không cho hai vị lãnh đạo này chút mặt mũi nào.
Nhưng đối với người không cho lãnh đạo mặt mũi như hắn, đối mặt với hai đứa trẻ đáng thương của Cao Khải Cường lại không nỡ từ chối.
Đây chính là hào quang của nhân vật chính.An Hân động lòng trắc ẩn, chỉ có thể để cho em trai và em gái nhà họ Cao đi vào, sau đó chia một phần lại cho bọn họ ăn sủi cảo nóng hổi.
“Có thể cho anh trai cùng xem Xuân Vãn (1) được không?”
Thiếu nữ Cao Khải Lan ngập ngừng, thật cẩn thận mở miệng.
An Hân hơi im lặng, chuyện này là không hợp quy củ của trại giam, nhưng hắn cái gì cũng không nói, chỉ yên lặng điều chỉnh âm thanh Xuân Vãn trên TV lớn hơn, đồng thời cũng chia cho Cao Khải Cường một ít sủi cảo nóng hổi.
Một màn này.
Từng chữ trong kịch bản ghi là chữ chết.
Thời gian, hoàn cảnh, ngôn ngữ lại là suy nghĩ sống.
Tình cảm của nhân vật trong kịch bản, cứ thế làm người đọc xúc động.
Triệu Lũy nhìn từng chữ từng chữ lạnh như băng, liền cảm thấy sóng mũi chua xót đến mức đau lòng! Chính vì sự lương thiện của An Hân, mới có thể đem sủi cảo nóng của em trai và em gái cho Cao Khải Cường.
Cao Khải Cường ở thành phố Kinh Hải đừng đầu cả hắc bang một tay che trời, hiện giờ lại chỉ là một tên buôn cá, vừa mới đầu năm phải ở trại tạm giam đã khiến Cao Khải Cường khóc không thành tiếng.
Đêm nay.
Tiếng pháo hoa bên ngoài vang lên.
Chính là thời điểm đoàn viên của tất cả thành viên trong gia đình.
(1) Gala mừng xuân của đài truyền hình Trung ương TQ, giống như ở Việt Nam: Táo Quân, ở TQ được gọi tắt là Xuân Vãn 1169 chữ