Chương 113: Triệu Lũy

person Tác giả: Ngã Tối Bạch schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 889 lượt đọc

Chương 113: Triệu Lũy

Cao Khải Cường bị nhốt trong trại tạm giam, mang còng tay, mặt mũi bầm dập, quần áo tả tơi, khóc không thành tiếng ăn sủi cảo nóng hổi, nhưng từ đáy lòng lại lộ ra nụ cười sâu thẳm bên trong, khóe mắt đỏ hoe, chậm chạp nói với An Hân:

“Cảnh sát An, năm mới vui vẻ.

Nhân vật này chợt lóe ra ánh hào quang, lần đầu tiên hai nhân vật chính gặp nhau khiến người ta không thể tưởng tượng nổi!

Chén sủi cảo trong trại tạm giam đêm giao thừa, xung bốn bức tường phòng giam lạnh băng, An Hân nhận lấy lời nói, tha thiết đứng thẳng nghiêm trang nhìn Cao Khải Cường, cùng lúc đó Cao Khải Cường đáp lại bằng hai chân mệt lừ, tha thiết đứng thẳng cảm ơn An Hân.

Hai nhân vật chính?

Một công lý, một hắc bang, đối lập như thế sao?

Bộ phim này từ ý nghĩa bình thường, chỉ đơn giản nói về việc hắc bạch đối lập.

Nhưng lần đầu gặp gỡ của An Hân và Cao Khải Cường, lại là hình ảnh dùng hành vi để tạo ra ngụ ý, có không ít sự chữa lành ở trong đó.

Cao Khải Cường không phải người xấu.

Chí ít là hiện tại hắn không phải người xấu.

Lúc này Cao Khải Cường chỉ là một kẻ vô cùng đáng thương.

Đêm giao thừa ở trong trại tạm giam, Cao Khải Cường tràn đầy suy nghĩ, chỉ mong ước một chuyện cực kỳ đơn giản, có thể làm cho em trai và em gái của hắn một bữa cơm tất niên ấm áp và đoàn tụ.

Mà đây vẫn chỉ là mới bắt đầu.

Tập hai, tập ba, tập bốn…

Thời gian từng chút từng chút trôi qua, Triệu Lũy như đói khát lật trang, một đôi mắt từ đầu đến cuối đều chưa từng rời khỏi kịch bản một giây phút nào, cho đến khi quên mình đang làm gì.

“Đến rồi”

Tài xế lên tiếng nhắc nhở.

Triệu Lũy không hề trả lời.

Tài xế không thể không cất cao giọng:

“Triệu ca!”

Vẫn là không chịu trả lời.

“Đến nhà rồi!”

Vẫn như cũ không trả lời.

Cho đến lần nhắc nhở thứ tư của tài xế, Triệu Lũy mới bất tri bất giác phục hồi tinh thần, hắn mở cửa xe xuống xe, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm vào điện thoại di động.

“Khoan khoan, coi chừng có bậc thang kìa”

“Ta biết rồi”

Triệu Lũy vừa nói xong câu “ta biết rồi” cũng bị vấp một cái.

Nhìn thấy bộ dáng nhịn cười của tài xế, Triệu Lũy tức giận trừng mắt một cái.

Đang định cúi đầu tiếp tục đọc kịch bản, Triệu Lũy đột nhiên biến sắc, nhớ tới một chuyện rất quan trọng. Không ổn!

Triệu Lũy vội vàng lấy điện thoại di động ra bắt đầu xem lại nhật ký cuộc gọi hôm nay.

Sau khi tìm được số điện thoại lạ mà trước đó đã gọi cho hắn, liền lập tức gọi lại.

Tèn tén tèn ten tén tèn.

Điện thoại di động đổ chuông.

Triệu Lũy ở tại chỗ đi lòng vòng, lỗ tai dán vào điện thoại di động, nghe âm thanh lạnh lùng tút tút tút, trong lòng vô cùng khẩn trương.

Đáng chết!

Sao không nghe máy!

Người đại diện của Côn Bằng, nếu có thể đem kịch bản này gửi cho hắn, thì tất nhiên cũng có khả năng đem kịch bản này gửi cho người khác xem!

Những chuyện có một kịch bản nhưng gửi đi nhiều nơi cũng là rất bình thường.

Nhưng nếu càng có nhiều người đọc kịch bản này, mọi thứ sẽ càng trở nên rắc rối!

Bởi vì bất kỳ người nào trong giới có kinh nghiệm cũng có thể nhìn ra chất lượng của kịch bản này!

Phải hốt được!

Nhất định phải hốt được nó về!

Kịch bản này không được phép để rơi vào tay kẻ khác.

Nhất là không thể để kịch bản rơi vào tay Nathan hoặc là Thiên Quang!

Cũng còn hên.

Điện thoại cuối cùng cũng kết nối với đầu dây bên kia.

Giọng nói của người bên kia giống như chuyện này đã nằm trong tính toán của hắn, thậm chí còn có vẻ giống như đang cười.

“Triệu tiên sinh đã đọc kịch bản của chúng ta sao?”

“Đã đọc”

Triệu Lũy cố gắng đè nén sự hấp tấp trong lòng, ra sức giữ cho giọng nói trở nên bình tĩnh.

“Kịch bản này cũng không tệ lắm, ta có thể cân nhắc mua lại, nói một chút về mức giá mà ngươi mong muốn đi.

“Chờ một chút đã”

Giang Thành trầm ngâm nói, “Ta muốn trước tiên xem báo giá của Nathan và Thiên Quang, hi vọng Triệu tiên sinh không nên lấy làm lạ, chuyện đi dò giá của ba công ty lớn… ta dù sao cũng chỉ là người làm ăn.

Tuyệt đối không được mà!

Đừng mà trời ơi!

Triệu Lũy nhất thời gấp không chịu nổi, thiếu chút nữa bị nước miếng làm cho sặc.

Hắn thất thanh nói: “Ngươi đem kịch bản này gửi cho cả ba nhà sao!? Nathan và Thiên Quang cũng đã đọc qua kịch bản này rồi! ?”

“Sắp thôi”

Giang Thành cười cười nói.

Triệu Lũy nghe vậy mới có thể tạm thời thở phào một tiếng.

Nhưng câu nói tiếp theo của Giang Thành lại làm cho trái tim hắn lại treo lên.

“Ta đang chuẩn bị gửi đây.

Triệu Lũy cắn răng, trong lúc nhất thời cũng không lo nghĩ được nhiều.

“Ta hi vọng, kịch bản này, ủa mà tên của ngài là…”

“Giang Thành.

Đầu dây phía bên kia lên tiếng nhắc nhở.

Triệu Lũy cười ha hả, sau đó miệng bắt đầu nói như bắn rap.

“Hy vọng Giang đại biểu không trách ta, lúc trước ta quả thật đang bận, tình huống quả thật là như vậy. Đối với kịch bản này, ngài đừng gửi cho công ty khác, cả Tần Châu đều biết Thần Thoại Entertainment của chúng ta là công ty mạnh nhất, hợp tác với chúng ta mới là lựa chọn tốt nhất lúc này” Triệu Lũy biết hàm lượng doanh thu trong kịch bản này sẽ mang tới là gì.

Để cho Thiên Quang cùng Nathan thấy được nhất định sẽ ra tay cướp lấy!

Triệu Lũy vốn cũng không cho rằng trong ngành chỉ có mình hắn là có ánh mắt sắc bén như vậy.

Nhà sản xuất của Thiên Quang và Nathan cũng không phải kẻ ngốc, ba gã khổng lồ Tần Châu mấy năm nay cũng không ít lần tranh đoạt kịch bản của những biên kịch đỉnh cấp kia, nhiều lần đều như chó cắn nhau đến chảy máu đầu.

Dịch giả: Đang chờ text mới của tác, chắc phải chờ 2-3 ngày nữa á mọi người.

1115 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right