Chương 114: Mặc cả
“Để ta nghĩ lại xem Hắn cũng cho là Giang Thành đang rối rắm, do dự hồi lâu.
Triệu Lũy nhịn không được nói: “Giang đại biểu, chúng ta gặp mặt trước một lần đi, ta mời ngài ăn cơm tối được không? Có một nhà hàng không tệ, có bất cứ điều gì chúng ta đều có thể gặp mặt nói chuyện, trên điện thoại nói chuyện, sợ sẽ là không rõ ràng. Tóm lại kịch bản tuyệt đối không được gửi cho hai nhà kia!”
Ho khan một tiếng. Triệu Lũy hít thở sâu, chậm chậm bình tĩnh, nói: “Ba gã khổng lồ trước nay luôn là đối thủ cạnh tranh, đồng thời ta đối với kịch bản này rất có thành ý, Giang đại biểu hãy nghe điều kiện của ta rồi mới quyết định:
Triệu Lũy biết mình rất gấp.
Nên mới bày tỏ ra khát vọng của bản thân đối với kịch bản này cho đối phương thấy.
Đến lúc đó công phu sư tử ngoạm hét giá cao của bên phía biên kịch có khả năng sẽ rất cao, nhưng cũng có thể bản thân Triệu Lũy cũng có cái miệng trả giá không vừa.
Nhưng Triệu Lũy không thể không gấp được, để cho hai nhà kia xem kịch bản « Bão Lửa » càng phiền phức hơn, giá cả tranh chấp càng cao hơn, trước mắt hắn đã xem đến tập thứ tư, trong lòng lại vô cùng tin tưởng:
Kịch bản này rất tiềm năng! Rất có thể đem về doanh thu khủng trong tương lai!
Tiết tấu hoàn mỹ, nhân vật rất hấp dẫn, đặc biệt là nhân vật phản diện số một Cao Khải Cường, nhân vật này thật sự quá xuất sắc, sự trưởng thành và tâm tính khắc họa quả thực ăn vào lòng người đến vài phần!
“Được thôi”
Giang Thành giả bộ miễn cưỡng trả lời. Triệu Lũy và Giang Thành hẹn thời gian và địa điểm, sau đó nhìn về phía tài xế, đang đứng bên cạnh nói:
“Lập tức đưa ta đến địa chỉ này”
Nói xong Triệu Lũy liền lên xe cầm điện thoại di động, mở công cụ tìm kiếm: “Nhà văn mà ngươi nhắc tới trước đó hình như là cái gì mà không ngủ được?
“Bất Dạ Hầu!”
Tài xế vội vàng trả lời: “Bất quá bút danh này, đúng thật là khiến người ta mỗi lần nhớ đến không thể nào ngủ nổi” Triệu Lũy lập tức bắt đầu tra cứu tin tức về Bất Dạ Hầu, kết quả tìm kiếm trên mạng lại có chút dọa người, tài xế nói không sai:
Bất Dạ Hầu này thật sự là một người mới!
Một con gà con vừa mở nở từ trong trứng, còn mới vừa ra đời!
Ra mắt tổng cộng mới hai tháng, chỉ có ba tác phẩm, lại đều là truyện ngắn, tính toán đầy đủ cộng lại cũng không đến một trăm nghìn chữ, nhưng đã có thanh danh vang dội ở trong giới tiểu thuyết.
Nói cách khác:
Đối phương có tài năng khiến người đọc phải thốt lên “Ôi là trời”, không chỉ về mặt tiểu thuyết, người này lần đầu tiên viết kịch bản cho phim, đã viết ra được « Bão Lửa » trình độ đẳng cấp như thế này!
Sáng tác tuyệt luân!
Triệu Lũy hít sâu một hơi, nhất định phải nghĩ biện pháp, tìm và gặp rồi sau đó quan hệ thật tốt với người tên Bất Dạ Hầu này, đây chắc chắn là thiên tài sáng tác kịch bản!
Giang Thành buông điện thoại xuống, hưng phấn đấm ba bốn cái vào không khí.
Giang Thành trong hiện thực, kỳ thật không hề có chút trấn tĩnh nào như Giang Thành trong điện thoại.
Tâm tình lúc hắn gọi điện thoại, thậm chí so với Triệu Lũy còn muốn gấp hơn.
Ông chủ đã nói rồi: Kịch bản này phải hợp tác với Thần thoại Entertainment, và chỉ có thể được trao cho cha của ông chủ là Lâm Đông, đến quay dựng phim.
Đây là nhiệm vụ của Giang Thành.
Cũng may con cá chép Triệu Lũy đã mắc câu.
Giang Thành tin tưởng vào điều này.
Triệu Lũy gấp gáp ra gặp mặt như vậy rồi còn tỏ ra rất thiện chí với kịch bản, chỉ cần nghe qua điện thoại, hắn đều có thể cảm nhận được.
Bất quá Giang Thành cũng không có gì bất ngờ, ngày hôm qua hắn cũng dành cả đêm xem hết kịch bản « Bão Lửa».
Ngay cả người ngoài ngành như Giang Thành cũng cảm thấy câu chuyện này mười phần đặc sắc!
Ông chủ này của hắn thật là đáng sợ!
Vậy mà thật sự viết ra một kịch bản khiến Thần thoại Entertainment cũng không cách nào kháng cự!
Về phần Giang Thành lúc trước ở trong điện thoại nói cái gì mà chuẩn bị đem kịch bản này cho Nathan cùng Thiên Quang xem?
Tất nhiên chỉ là nói xạo rồi.
Đây chẳng qua là vì muốn con cá chép Triệu Lũy mắc câu mồi mà thôi.
Vô tình lấy mồi, cá không cắn, thả xuống thính dơ, cá cắn câu!
Không có trì hoãn nữa, Giang Thành trực tiếp lái xe đến nhà hàng đã hẹn trước với Triệu Lũy.
Nửa giờ sau.
Trong một phòng riêng.
Hai người chính thức gặp mặt.
“Giang Thành”
“Triệu Lũy.
Hai người trong đầu đang đánh giá lẫn nhau, ngoài miệng khách sáo chào hỏi.
Sắp mở ra một cuộc PK nảy lửa đây!
Giang Thành lấy ra danh thiếp mới in xong gần đây giao cho đối phương, thuận thế giới thiệu lần nữa:
“Quỹ đầu tư Côn Bằng chúng ta là một công ty mới Triệu Lũy mở miệng thăm dò: “Vậy nhà văn Bất Dạ Hầu cùng các ngươi…
Giang Thành nửa thật nửa giả nói: “Bất Dạ Hầu sư phụ hiện là một trong những cổ đông đầu tư của Côn Bằng chúng ta, kịch bản này hắn đã hoàn toàn ủy thác cho ta đến kết nối với các đối tác đầu tư phim. Triệu tiên sinh cũng biết, vị Bất Dạ Hầu này là nhà văn mà, nhà văn bình thường không thích giao tiếp với người khác”
“Thì ra là như vậy”
Bất Dạ Hầu dĩ nhiên là một nhà đầu tư của Côn Bằng.
Triệu Lũy liền nhíu nhíu mày, cứ như vậy hắn sẽ không có cách nào làm việc trực tiếp với nhà văn Bất Dạ Hầu kia, mà con đường duy nhất là phải thông qua Côn Bằng.
1225 chữ