Chương 124: Ca sĩ ăn mày

person Tác giả: Ngã Tối Bạch schedule Cập nhật: 23/01/2026 16:06 visibility 3,296 lượt đọc

Chương 124: Ca sĩ ăn mày

Ca sĩ rất nhã nhặn.

Dùng âm sắc trong giọng hát làm động lòng người.

Điều này có thể tránh được những chỗ khó khi biểu diễn, một phương pháp xử lý rất thông minh.

Sau phần nhạc dạo, một giọng hát trong trẻo lại vang lên:

“Mùa mai nở sớm, người cô độc triền miên Sau khi xuân về, lại nhanh chóng úa tàn Chỉ còn mình ta, ngắm cảnh pháo hoa đầy trời Lay động rồi nhẹ nhàng theo gió bay xa…”

Nghe đoạn đầu tiên của bài hát, Tiểu Hồ liền cảm thấy bài hát này viết theo một phong cách rất nhã nhặn.

Đoạn thứ hai là từ nhã nhặn cho tới quá độ biến thành lạnh lùng, lộ ra một chút bi thương cùng cảm giác khổ sở. Cảm giác này không chỉ đến từ cảm xúc mà ca sĩ giải thích bằng giọng hát, mà còn từ sự nghệ thuật của lời bài hát.

Đúng vậy.

Lúc đầu chỉ tập trung vào giai điệu, hiện tại Tiểu Hồ lại bắt đầu chú ý đến lời bài hát.

Tiểu Hồ là một người rất hiểu rõ về các bài hát cổ trang.

Bằng không hắn sẽ không được phụ trách sự kiện về các bài hát cổ trang lần này.

Tiểu Hồ nghĩ rằng trong tình hình hiện tại thì các nhạc sĩ có địa vị rất cao, chỉ có lời bài hát của các tác phẩm phong cách cổ trang là quan trọng không hề thua kém giai điệu!

Nhưng mà…

Lời bài hát này, ngay cả khi ánh mắt của Tiểu Hồ có khắc nghiệt đến đâu, cũng không thể không thừa nhận lời quá hay, ý quá đẹp.

Hoa so sánh với bươm bướm.

Giang Nam phồn hoa so sánh với Tây Bắc lạnh lẽo.

Thời tiết lạnh lẽo làm hoa mai nở so sánh hoa héo tàn lúc xuân về.

Pháo hoa rực rỡ so sánh sáng đẹp nhưng rồi cũng vắng lặng.

Cảnh vật trong lời bài hát miêu tả vô cùng có ý vị so sánh, càng khó có được chính là trên dưới mỗi câu đều đối với nhau hợp lý.

Rất tốt.

Làm cho người hiểu văn thơ càng thêm yêu thích.

Không giống với nhiều bài hát cổ trang kia, rõ ràng không buồn nhưng trong lời cứ phải thêm vào những chữ hay câu từ cảm thán như “Ôi buồn”, “Ta buồn quá”.

Sau đó thay vào càng nhiều từ cảm thán trau chuốt nhưng ý nghĩa cổ trang lại không thú vị.

Lúc này điệp khúc đã tới:

“Hôm nay tuyết có rơi trên Đoạn Kiều không?

Ta lại nhìn về phía mặt hồ Trăng soi bóng dưới hồ, lại giống như từng hạt tuyết Chạm nhẹ đầu ngón tay vào hạt tuyết, trăng lại biến mất đi Hôm nay tuyết có rơi trên Đoạn Kiều không?

Ta lại nhớ tới khuôn mặt của người Nếu ngày sau, không còn duyên được gặp lại Phía trên cầu nhìn phía cành liễu trắng, đã bao lần nước mắt rơi…”

Đoạn điệp khúc này mới là trọng tâm bài hát, mỗi một câu đều nhắc tới Đoạn Kiều, cây cầu gãy là nơi mà nhân vật trong bài hát gặp được người từng thương.

Chính là ý nghĩa sâu nhất bên trong bài hát này!

Từ ngữ văn phong cổ trang tự mang theo sắc thái đầy đủ, được biểu đạt qua từng câu chữ, bài hát này nhìn thì giống tả một phong cảnh đẹp, tạo một bức tranh đang lúc giao mùa.

Mỗi câu ca trong lời bài hát có thể làm Tiểu Hồ liên tưởng trong đầu đến mức, hắn có thể nhìn thấy trước mắt. Phối hợp với chất giọng của ca sĩ vô cùng nhã nhặn, tự nhiên sinh ra hình ảnh trước mắt càng thêm rõ ràng!

Giống như phim võ hiệp, lúc nhỏ từng xem, từng trong mơ hay lúc tưởng tượng, có thể đưa bản thân đi vào bối cảnh đó!

Tiểu Hồ tự nhiên xúc động, từ toàn bộ những ngày nghe tới các bài hát dự thi, đây là một bài trong trẻo ý nghĩa nhất!

Không cần đưa những từ ngữ quá phô trương, quá hoa mỹ.

Cũng không cần bắt trend, đạo nhái « Nguyệt Quang ”

Lời hát tốt, bài hát hay, giọng hát biểu diễn cũng rất tốt.

Mặc dù không dùng tới các kỹ thuật thanh nhạc, nhưng âm sắc trong bài đã thể hiện quá tốt đẹp, không có lòng vòng vô nghĩa, lại mang tới cao trào xúc động, nghe xong bài hát, có thể đem tinh thần đang mệt mỏi có thể ổn định lại, bài hát này có sức hút rất riêng.

Một bài hát cổ trang có thể viết và ca ra trình độ này, đúng là không dễ!

“Hoàn mỹ”

Tiểu Hồ đưa ra ý kiến của bản thân hắn mà đánh giá.

Cũng không phải nói bài hát này quá hoàn mỹ.

Tiểu Hồ cho rằng trên thế giới không có bài hát nào là hoàn mỹ được.

Còn phần hoàn mỹ này, có thể giải thích từng phân khúc như sau, “Lựa chựa ca sĩ phù hợp, lời hát mang phong cách cổ trang, lực sáng tác mạnh, ba phân khúc bổ sung cho nhau, phần nào cũng không kéo phần kia xuống đất, ngược lại, càng kéo cùng nhau đi lên trời!”

Bài hát này quá hiếm có trong số các bài hát dự thi.

Thật sự không giống với cách làm việc của công ty nhỏ hay là những nghệ sĩ tự do, họ không thể làm ra tác phẩm như thế này được!

Bài này ba phân khúc quá cao!

Nhưng ba người trong giới có tiếng tăm cùng làm ca khúc như thế này, ở sự kiện nhỏ này, có phải rất chướng mắt ngó lơ sao?

Tiểu Hồ vội vàng dò lại thông tin đăng ký của bài hát này xem, hắn hiện tại rất hiếu kỳ.

Viết lời là ai?

Sáng tác là ai?

Ca sĩ lại là vị nào?

Thông tin bài hát rất nhanh đã hiện ra, trước mắt Tiểu Hồ.

Tiểu Hồ nhìn một lần, lại ngớ theo.

Viết lời: Sở Từ Sáng tác: Sở Từ Biểu diễn: Sở Từ Thậm chí một cột còn lại là Làm nhạc, cũng ghi hai chữ “Sở Từ”

“Ụ á!”

Tiểu Hồ chửi bậy rồi bất ngờ đứng lên.

Viết lời, sáng tác, biểu diễn, làm nhạc đều bắt đầu chỉ một người!?

Loại trường hợp này, ngay tại giới âm nhạc cực kỳ khó thấy, đối với trường hợp này, trong giới chuyên nghiệp âm nhạc thống nhất cách gọi:

Ca sĩ ăn mày!

1133 chữ

chevron_left Chương trước Chương sau chevron_right