Chương 125: Lâm Hi thăng chức
Quá nghèo nàn!
Nghèo tới mức không có nổi tiền thuê ba phân khúc kia, phải tự mình đảm nhiệm toàn bộ.
Trong giới chuyên nghiệp âm nhạc đối với loại ca sĩ ăn mày này, thường hay chọc ghẹo:
“Đã là ca sĩ nghèo, đừng nghĩ tới chỗ chúng ta kiếm được một đồng nào!”
Bởi vì ca sĩ ăn mày có đặc điểm rất nổi bật, viết lời, sáng tác, làm nhạc, biểu diễn rất toàn năng.
Một người là bốn người, bốn người là một người!
Một người tức một đội!
Tiểu Hồ vội vàng lên mạng tìm thông tin liên quan tới “Sở Từ” này, kết quả tìm ra một tiêu đề hết sức nổi bật, Blue Star khi tra ra Sở Từ, chính là văn học lịch sử lâu năm, bộ tập thơ ca lãng mạn.
Tương truyền là do nhà thơ Khuất Nguyên sáng tác thể thơ mới.
Mặt Tiểu Hồ biến sắc, càng ngày càng xanh xao, chính xác mà nói tên Sở Từ này là một người mới, vừa bước chân vào giới âm nhạc!
Nhưng mà sao lại lấy cái tên quá kiêu ngạo này, chẳng lẽ chỉ là nghệ danh?
Trực tiếp lấy nghệ danh Sở Từ, từ văn học lịch sử ra?
Mà danh tự này lại liên quan tới “chủ nghĩa lãng mạn”, ở Blue Star vô cùng nổi bật.
Dám lấy nghệ danh như vậy ra mắt, rất dễ bị cộng đồng văn học mạng chửi “Như ngươi cũng dám đi ngang với Sở Từ”.
Ví dụ như gần đây nhất, trong giới âm nhạc cho người mới, đang rất nổi danh tên là Bạch Đế.
Rõ ràng hắn là người mới, lại ở trong giới âm nhạc dùng chữ Đế để lấy nghệ danh là Bạch Đế.
Nếu như Bạch Đế này rất biết dùng bài hát hot lên, đoán chừng lúc trước đã bị người ta phỉ nhổ, thật sự cho rằng nghệ danh của một nghệ sĩ có thể tùy ý lấy sao?
Bây giờ thêm một cha nội lấy tên Sở Từ. Còn rất hiếm thấy!
Thuộc loại ca sĩ ăn mày!
Bây giờ người mới trong giới âm nhạc, thiệt sự quá kiêu ngạo…
Bất quá, bài hát « Đoạn Kiều Tàn Tuyết » có tư bản, dù dùng cái tên Sở Từ này quá phách lối, nhưng giai điệu bài hát trong trẻo, sáng sủa, lời bài hát cực phẩm, tương lai bùng nổ cũng không khó nói.
“Rất có thể giành lấy quán quân của sự kiện lần này”
Sự kiện giải thưởng cổ trang đã mở ra rất nhiều ngày, Tiểu Hồ chỉ thấy « Đoạn Kiều Tàn Tuyết » một bài này, trước mắt rất ưu tú, còn lại đem bài hát này so sánh với phần đông các tác phẩm dự thi khác, thì đúng là em lại giỏi hơn chị.
Nghĩ đến đây.
Tiểu Hồ lập tức đem bài hát này gửi cho cấp trên.
“Bài hát này sếp nghe thử một chút!”
Dù sao cấp trên vẫn là người sẽ quyết định ai thắng trong sự kiện lần này.
Năm phút sau.
Cấp trên gọi điện thoại tới, câu nói đầu tiên phát ra từ miệng là:
“Tên Sở Từ này tới tham gia sự kiện lần này, hắn muốn chiên hết đám cá con kia sao?”
Sở Từ là một đứa trẻ, rất khả ái, ngoan ngoãn, hiền lành, đáng yêu.
Lâm Trí Bạch đem hình tượng Sở Từ chỉ muốn đưa cho Hỏa Thiêu Vân lời chào ”Hello bà già giữa mùa đông giá cô đơn”, để bọn họ thu hoạch một chút cảm giác ấm áp.
Bất quá nghĩ tới sự kiện lần này quy mô quá nhỏ, cầm quán quân hẳn là không phải vấn đề to tát, nếu nói cầm không tới, chỉ là chỗ chống lưng.
Lâm Trí Bạch tuy giàu nhưng thật không có chỗ dựa.
Bất quá làm ca sĩ tự do không nên kết nối các nhà âm nhạc quá mức gần gũi.
Lâm Trí Bạch nghĩ đến, về sau muốn để quỹ đầu tư Côn Bằng đầu tư nhập cổ phần một nhà âm nhạc công ty, Giang Thành cũng không còn đơn thân độc mã không người đi tới đi lui.
Đương nhiên phải chọn công ty cỡ nhỏ.
Côn Bằng vốn là công ty đầu tư, chỉ có công ty cỡ nhỏ mới lấy được cổ phần.
Cổ phần thì lúc nào cũng ngon hơn doanh thu theo từng tháng.
Có thể nói.
Lâm Trí Bạch hi vọng sau này, bản thân hắn có thể cùng lúc nắm giữ cổ phần của ba gã khổng lồ.
Vấn đề này còn rất khó, nhưng cũng không phải là không có cách bước một chân vào, sớm muộn có một ngày, ba gã khổng lồ sẽ phát hiện, bọn hắn đã không thể rời tay khỏi Côn Bằng…