Chương 126: Ý nghĩa chuỗi nhiệm vụ
Lúc này.
Lâm Trí Bạch nhận điện thoại của Lâm Hi: “Tin tức tốt đây, Thần Thoại Entertainment chính thức cải tổ!”
“Bắt đầu rồi sao?”
Lâm Trí Bạch nói xong, hỏi thêm một câu: “Không phải tháng mười hai mới cải tổ sao?” Lâm Hi cười nói: “Tháng này chỉ còn lại mấy ngày, công ty trưng cầu ý kiến các bộ môn, tất cả mọi người biểu thị đồng ý, cho nên hiện tại chính thức bắt đầu cải tổ, về sau bộ âm nhạc của Thần Thoại Entertainment sẽ gộp thành mười bộ, theo công trạng tính toán, xếp hạng của ta thuộc vị trí số mười”
“Chúc mừng Lâm trưởng bộ phận nha “Hiện tại muốn gọi chức vụ khác rồi nha, ta thăng lên làm quản lý, tuy nghe không bằng danh xưng trưởng bộ phận lúc trước, nhưng quyền lực gấp đôi, hiện tại ta có thể phân bố tài nguyên và nhân lực so với lúc trước nhiều hơn”
Tỷ tỷ rất hưng phấn, nàng xem như thăng chức!
Mà thực tế lần thăng chức này, tất cả đều là do “Bạch đệ” của nàng đưa tới công lao, cho nên Lâm Hi ngay khi nhận được thông tin thăng chức, đã ngay lập tức gọi điện cho hắn.
Sau đó.
Tỷ tỷ thở dài: “Đáng tiếc tài nguyên cá nhân phân phối lần này là dựa theo thành tích cho tới, công trạng xếp hạng mười, tài nguyên phân phối ưu tiên từ cao xuống thấp, cho nên hiện tại thực lực tổng hợp vẫn là không bằng chín phòng kia, ngược lại tên Tôn Cốc lại chủ động yêu cầu đến Team 10 của chúng ta, coi như bù đắp chút tinh thần đau khổ đi “Tôn Cốc?”
“Đúng vậy, hắn gia nhập thực ra là do ngươi kéo tới”
1160 chữ
“Không đúng, ta cảm thấy là do sức hấp dẫn cùng vẻ đẹp tiềm ẩn của Lâm quản lý mới đúng” Lâm Trí Bạch trêu ghẹo. Lâm Hi cũng cười theo: “Bộ phận âm nhạc tên cũng thay đổi, từ Music13 đổi thành Team 10, nhưng tổng số nhân sự không có giảm bớt, cho nên về sau cạnh tranh ngược lại càng kịch liệt, công ty đều nói ta có thể lên tới được đây đều là nhờ nhạc sĩ Bạch Đế, vậy xin hỏi nhạc sĩ Bạch Đế của chúng ta khi nào mới có bài hát mới?”
“Một giọt nước cũng không có, trong giếng nước đang gặp nạn hạn hán Lâm Trí Bạch quả quyết giả chết, lần này không thể tùy tiện đáp ứng. Tháng sau nếu như Bạch Đế cũng phát hành, vậy chẳng phải là muốn cùng Sở Từ đánh lôi đài?
Sở Từ vẫn còn là đứa nhỏ, chưa có lớn, không thể đạp chén cơm của nó.
Đương nhiên Bạch Đế và Sở Từ đánh lôi đài không phải không được, bất quá hiện tại thì không được.
“Ta chỉ hỏi vậy thôi, đừng gấp gáp, thông thả, thở nhẹ”
Lâm Hi cũng biết đệ đệ trên tay hơn phân nửa là không còn bài hát nào.
Trước đó phát hành ba ca khúc, bị móc sạch tài sản là chuyện rất bình thường, nàng nghĩ rất đơn giản, đệ đệ xấu bụng của nàng, chắc chắn còn hàng tồn?
Ai đời làm nhạc sĩ mà cứ đánh ra hết cho được.
Hai người giằng co một hồi, sau khi cúp điện thoại, tỷ tỷ quay về nhóm chát nhà to Lâm gia chia sẻ tin vui nàng thăng chức.
Cùng lúc đó.
Lâm Trí Bạch bên tai đột nhiên vang lên một tiếng leng keng hệ thống nhắc nhở:
“Chúc mừng chủ nhân bước một bước phát triển trong giai đoạn [ Tranh giành quyền thừa kế 1, đây là chuỗi nhiệm vụ dài, mỗi khi lấy được giai đoạn mới tiến triển, chủ nhân đều sẽ đạt được ban thưởng điểm kỹ năng”
Một giây sau.
Trước mắt Lâm Trí Bạch hiện ra một tiêu đề:
[ Chủ nhân nhận được ban thưởng: Điểm kỹ năng x1 )
Hiểu rồi sao?
Nguyên lai nhiệm vụ này là một chuỗi nhiệm vụ, ý nghĩa của nhiệm vụ này bắt ta phải đi từng bước?
Mỗi lần xuất hiện một bước tiến triển đều sẽ ban thưởng điểm kỹ năng?
Tồn kho trước đã!
Lâm Trí Bạch bắt đầu biến thành hamster.
“Ôi mùa đông lại tới, tồn lương thực qua mùa đông thôi!”
Mà hệ thống đột nhiên ban thưởng cũng làm cho Lâm Trí Bạch một lần nữa suy nghĩ về chuỗi nhiệm vụ Tranh giành quyền thừa kế 1 này.
Tỷ tỷ thăng chức hệ thống ban thưởng.
Nếu Gameshow kia thành công có ban thưởng không?
Phim truyền hình kia thành công có ban thưởng không?
Nếu như đều có ban thưởng, kỹ năng ca hát của Lâm Trí Bạch lại nâng lên tầm cao mới.
Bởi vì nhìn chung, kỹ năng ca hát của Lâm Trí Bạch hiện tại còn rất gà yếu, căn bản hát không được độ khó của ca khúc đặt ra, cho nên có thể lựa chọn tính cách “keo kiệt” này một thời gian, hắn phải có được càng nhiều điểm kỹ năng.
Sở Từ phải trở thành một nam ca sĩ xuất chúng!
Ca vương Sở Từ!
Vài ngày sau.
Tại Côn Bằng Studio.
Giang Thành đang nghiên cứu Gameshow « Tôi Là Ca Sĩ » Ông chủ có quá nhiều tài lẻ, hắn ta không thể nào theo kịp bước chân của ông chủ.
Không cầu bản thân có thể giống như ông chủ tinh thông vạn vật, nhưng tối thiểu cũng phải hiểu được ông chủ đang nói gì, làm gì.
Bỗng nhiên.
Điện thoại di động reo lên.
Giang Thành nhận nhiện thoại, phía bên kia vang lên một giọng nói:
“Xin hỏi ngài là nhạc sĩ Sở Từ đúng không?”
Sở Từ? Đây không phải là áo giáp mới của ông chủ sao? Giang Thành phản ứng lại, nhanh chóng ổn định tinh thần nói:
“Ta là người đại diện của nhạc sĩ Sở Từ, ta họ Giang, ngươi có việc gì cứ trực tiếp nói với ta”
“Xin chào Giang tiên sinh”
Giọng nói ở bên kia đầu dây rất khách sáo:
“Ta là nhân viên của Hỏa Thiêu Vân, mấy ngày trước, nhạc sĩ Sở Từ ở trên nền tảng của chúng ta tham gia sự kiện giải thưởng cổ trang, bài hát « Đoạn Kiều Tàn Tuyết » của hắn được đánh giá hạng nhất, ta gọi điện thoại đến là muốn thông báo tin vui này, mặt khác cũng là mời ngài hoặc nhạc sĩ Sở Từ tới ký hợp đồng chia sẻ doanh thu”
“Được, buổi chiều ta có thể qua đó.”
Giọng nói Giang Thành bình tĩnh, tựa như đã sớm đoán trước được kết quả này.Đối phương báo lại địa chỉ, lại chúc mừng vài câu, sau đó cúp điện thoại.
Trong nháy mắt khi vừa cúp điện thoại, sự bình tĩnh trên mặt Giang Thành hoàn toàn biến mất, ngồi trên ghế điên cuồng múa tay múa chân, giống như đang một tên điên.
Ta biết!
Biết ngay mà!
Ta biết ngay mà!
Chỉ cần ông chủ nói ta làm gì, vậy có thể khẳng định một chuyện, ông chủ thật sự biết làm chuyện đó, sáng tác như thế, viết kịch bản như thế, viết kế hoạch Gameshow như thế, ca hát cũng như thế!
Ôi!
Ta phát hiện khi làm việc với ông chủ nhỏ.
Ý thức tam quan mỗi ngày đều sẽ tự động đổi mới!
Sau khi đem toàn bộ kích động phát tiết ra, Giang Thành hít sâu một hơi, sau đó gọi điện thoại đem tin tức này thông báo cho ông chủ.
“Ta biết rồi”
Giọng nói Lâm Trí Bạch rất bình tĩnh.
Cảm giác như ông chủ Lâm Trí Bạch của hắn thuộc về thế giới của thiên tài, Giang Thành vô cùng xấu hổ, hắn cảm giác bộ dáng vừa nãy của hắn, giống như một kẻ hai lúa mới lên thành phố, chả biết cái chó gì. Một bên khác.
Sau khi Lâm Trí Bạch cúp điện thoại, lập tức đứng dậy lắc lắc cái đầu, bắt chước Cao Khải Cường trong « Bão Lửa ». Ok rất tốt!
Ta có thể chứng minh Hỏa Thiêu Vân không có làm chuyện giở trò gì phía sau, không đem người nhà ăn giải thưởng!
Ha ha!
Đây là một điều rất đáng để vui sướng, khi vui sướng dâng cao sẽ biến thành hạnh phúc, mà lúc hạnh phúc, phải rút thưởng một lần để ăn mừng!
“Phi Hồng”
Lâm Trí Bạch gọi ra hệ thống, “Ta muốn rút thưởng”
1194 chữ