Chương 139: Ngươi đã trưởng thành rồi
“Ố ồ, thì ra ngươi còn biết thẹn thùng?”
Lâm Trí Bạch có chút ngạc nhiên nhìn về phía Doãn Đông Noãn.
Phong Thạc cũng trêu ghẹo nói: “Noãn tỷ chúng ta thật sẽ không yêu thích Bạch ca chứ?”
“Ngươi đùa à?”
Doãn Đông Noãn lại nghiêm túc, nghiêm túc nhìn Lâm Tri Bạch nói:
“Hồi học cấp hai ta ít nhiều vẫn có chút cảm giác, bất quá khi đó vẫn còn nhỏ, hiện tại nghĩ lại thì đó là cảm kích ngươi đã nguyện ý dẫn ta đi chơi, khi đó ta rất tự ti… Lâm Trí Bạch, tuy rằng ngươi xấu bụng, tầm nhìn so với chúng ta cộng lại còn nhiều hơn, nhưng thật ra là một người đàn ông rất tốt tính”
“Đã nhận được thẻ người tốt rồi sao? Lâm Trí Bạch cười nói.
“Bạch ca thời điểm học cấp hai, rất giống với nhân vật chính trong truyện tranh của các thiếu nữ. Nhưng ta muốn hỏi hai người các ngươi, một người là công chúa của Nathan, một người là thiếu gia của Thần Thoại, hai người các ngươi chơi với nhau thế này, có được gia đình đồng ý chưa?” Phong Thạc trở lại đề tài lúc trước.
“Ngươi bớt xem phim truyền hình lại đi. Nhiễm bệnh nặng lắm rồi đó biết không?”
Lâm Trí Bạch thản nhiên nói: “Ông nội của ta cùng ông nội của Tiểu Noãn không ít lần hẹn nhau uống trà, huống hồ tiểu bối như thế nào họ cũng sẽ không quan tâm, đương nhiên trên thương trường nhất định sẽ là đối thủ, còn quan hệ tùy chuyện gì mà có thể là bạn cũng có thể là thù.
“Hai người chúng ta cũng không hẳn là đối thủ”
Doãn Đông Noãn lắc đầu, “Sau này Bạch ca có thể kế thừa gia sản của Thần Thoại hay không vẫn là một chuyện khó nói. Nàng ta cũng biết tình hình của Lâm gia.
“Vậy còn ngươi?” Lâm Trí Bạch nhìn về phía Doãn Đông Noãn.
“Ta đã bắt đầu tiếp nhận một ít công việc” Doãn Đông Noãn nói.
“Tuổi trẻ tài cao”
Lâm Trí Bạch tán dương một câu.
Doãn Đông Noãn khẽ hừ một tiếng: “Vậy nếu ngươi lấy lòng ta nhiều hơn, nói không chừng ta có thể giúp ngươi mưu đoạt gia sản, Nathan và Thần Thoại của các ngươi không phải không thể hợp tác”
“Ta chỉ là một sinh viên bình thường mà thôi.
Lâm Trí Bạch nói như vậy.
Phong Thạc cùng Doãn Đông Noãn ăn cơm tối tại nhà Lâm Trí Bạch.
Ăn xong không bao lâu Phong Thạc liền vội vàng muốn rút lui, “Hôm nay quay video ta phải về nhà chỉnh sửa một chút..”
“Đi về từ từ thôi”
Lâm Trí Bạch muốn đưa tiễn, bị Phong Thạc ấn ở cửa, “Sao còn khách sáo, ta đã để cơ hội lại cho ngươi rồi đó”
“Đi đi đi đi”
Lâm Trí Bạch cũng không kiên trì, phất phất tay.
Doãn Đông Noãn cũng vẫy tay, “Đêm nay ta cũng không về đâu”
“Chậc chậc.”
Trong đầu Phong Thạc ý nghĩa sâu xa chậc chậc hai tiếng.
Doãn Đông Noãn chậm rãi nói: “Ta có cả căn biệt thự lớn ở bên cạnh, không ở đây không phải là lãng phí sao”
“Dạ dạ dạ ta hiểu rồi”
Phong Thạc trêu đùa cợt nhả rời đi.
Phòng khách chỉ còn lại Lâm Trí Bạch và Doãn Đông Noãn, hai người nhất thời yên lặng không nói gì.
Rất nhiều người hẳn là đều đã gặp phải tình huống tương tự thế này, rõ ràng ba người cùng một chỗ nói chuyện rất vui, đột nhiên có một người rời đi trước…
Hai người còn lại sẽ rơi vào một loại trạng thái bối rối xấu hổ.
Lâm Trí Bạch và Doãn Đông Noãn hiện tại đang rơi vào tình huống này.
Thật ra hai người bọn họ đã quen biết nhau từ thời tiểu học, còn Phong Thạc là lên đến cấp hai mới bắt đầu chơi chung với hai người họ.
Nếu không phải cùng có quan hệ với Lâm Trí Bạch, Phong Thạc và Doãn Đông Noãn thậm chí cũng sẽ không trở thành bạn bè.
Đồng thời Lâm Trí Bạch và Doãn Đông Noãn lại là người cùng một tầng lớp xã hội, còn lại là người cùng giới, người nhà đều làm truyền thông giải trí, đối với gia đình của nhau cũng coi như biết rõ.
Nhưng hai người đã mấy năm không gặp nhau.
Lần này gặp lại, cả hai đều đã trưởng thành, bây giờ lại là một nam một nữ ở chung, sẽ có loại cảm giác vừa quen thuộc vừa xa lạ, bầu không khí có chút ngượng ngùng.
“Ra ngoài đi dạo một chút không?” Lâm Trí Bạch đề nghị.
“Được, ngươi dẫn ta đi dạo, chỗ này ta còn chưa rành đường” Doãn Đông Noãn đứng dậy, khôi phục phong cách thục nữ tao nhã.
Hai người ra khỏi cửa.
Lâm Trí Bạch dẫn Doãn Đông Noãn đi dọc theo bờ sông của khu biệt thự, nơi này có một công viên nhỏ, buổi tối tới đây tản bộ rất thích hợp.
Lâm Trí Bạch đi ở phía trước.
Doãn Đông Noãn đi theo, nhìn về phía bóng lưng phía trước, bỗng nhiên có chút cảm thán: “Nhớ lúc ngươi học cấp hai mới chỉ cao có một mét bảy mươi hai, hiện tại cũng một mét tám mấy rồi”
“Ngươi cũng cao hơn một chút rồi “Quan trọng không phải là chiều cao.
Doãn Đông Noãn thấp giọng nói: “Trước kia ta vẫn luôn nghĩ, sau này chúng ta gặp lại nhau, ngươi nhìn thấy ta sẽ có phản ứng như thế nào?
Suy nghĩ như thế này cũng là bình thường.
Đại loại là do lúc học cấp hai, Lâm Trí Bạch quá tỏa sáng.
Doãn Đông Noãn khi còn bé mập mạp như một chú vịt con xấu xí, hiện tại đã trở thành một nàng thiên nga trắng cao quý, khó tránh khỏi có chút muốn khoe khoang với Lâm Trí Bạch.
“Ta rất bất ngờ”
Lâm Trí Bạch suy nghĩ thêm một lát rồi nói tiếp: “Quả thật là rất xinh đẹp”
Doãn Đông Noãn lắc đầu, “Sau này ta mới hiểu rõ, hồi cấp hai có bao nhiêu em gái xinh đẹp gia thế hiển hách viết thư tình cho ngươi, cũng không thấy ngươi để ai ở trong lòng, từ nhỏ ngươi đã là hoàng tử trong truyện tranh, được một đám con gái nâng niu trong lòng bàn tay, cho nên dù ta có trở nên xinh đẹp đến đâu, ngươi cũng chỉ cảm thấy hơi bất ngờ mà thôi, không cần cố ý bổ sung một câu rất xinh đẹp để dỗ dành ta”
“Ngươi thật sự đã trưởng thành rồi.
1155 chữ