Chương 140: Hắn không có cảm giác
Lâm Trí Bạch tiếc nuối nói: “Không còn dễ lừa gạt như trước nữa.
Doãn Đông Noãn đối với bóng lưng Lâm Trí Bạch lộ ra biểu cảm ‘muốn cắn xé ngươi, thật là không biết cách dỗ dành con gái mà”
Bất quá trong lúc Lâm Trí Bạch xoay người lại thì đã thu lại vẻ mặt hung dữ đó, lỗ ra một khuôn mặt tươi cười xinh đẹp.
“Nói thế này đi.
Lâm Trí Bạch nghiêm túc nhìn Doãn Đông Noãn, nói: “Quả thật khi trông thấy ngươi, ta cảm thấy bản thân vui vẻ hơn một chút, bởi vì ngươi đã thực hiện được ước mơ của mình, cho nên ta muốn chúc mừng ngươi.
“Cảm ơn ngươi! Ngươi đúng là vẫn như vậy, không có hứng thú với những chuyện như thế này. Nụ cười của Doãn Đông Noãn dần biến mất, “Có đôi khi ở chung với ngươi, ta sẽ cảm thấy bản thân mình giống như bị nhìn thấu, ở trước mặt ngươi không có bất kỳ bí mật nào có thể giữ lại” Dường như cảm thấy những lời vừa rồi vẫn chưa đủ.
Doãn Đông Noãn ho khan một tiếng: “Ngươi dậy thì sớm hơn người bình thường, bạn bè cùng trang lứa rất dễ bị ngươi nhìn thấu, ví dụ như khi đó ta tự ti, ngươi ở khắp nơi liền chiếu cố đến cảm nhận của ta, nhưng ngươi có biết hay không, có đôi khi ngươi càng chiếu cố cảm xúc của ta, ta càng cảm thấy tự ti, cho nên ta mới quyết định chuyển trường, muốn tránh xa khỏi một số con ruồi là thật, muốn tránh xa ngươi một chút cũng là thật, bằng không ta chỉ biết một bên ỷ lại vào ngươi, một bên lại kháng cự sự vươn mình và chiếu cố của ngươi” Nói xong những lời này.
Giọng nói của Doãn Đông Noãn dần nhỏ lại.
Lâm Trí Bạch nhẹ gật đầu, khi đó hắn còn chưa đủ tinh tế, không thể nào không khiến Doãn Đông Noãn cảm thấy tự ti, khi đó hắn cũng đã đánh giá thấp sự mẫn cảm và tinh tế của học sinh cấp hai.
“Ta còn ảo tưởng rằng…”
Doãn Đông Noãn dần dần mở rộng cảm xúc, “Nói không chừng ngươi gặp lại ta sẽ có cảm giác với ta, nếu ngươi muốn theo đuổi ta thì phải làm sao bây giờ, ta lúc đó nên đồng ý hay không đồng ý? Ta vì thế mà mơ tưởng thật lâu, càng nghĩ càng rối rắm khó chịu”
“Vậy nếu ta thực sự theo đuổi ngươi thì sao?”
“Vậy ta nhất định sẽ đồng ý”
Doãn Đông Noãn thở dài, “Cũng nhất định sẽ cố gắng làm bạn gái hoàn hảo của bạn học Lâm Trí Bạch”
Lâm Trí Bạch nhịn không được mà dùng một ngón tay đặt lên trán Doãn Đông Noãn.
“Là báo ân, muốn lấy thân báo đáp sao?”
“Cảm tạ đại hiệp đã ra tay tương trợ, tiểu nữ không biết dùng cách nào để báo đáp, chỉ biết lấy thân ra báo đáp đại hiệp”
Doãn Đông Noãn ra vẻ nữ hiệp cổ trang.
Lâm Trí Bạch nhặt lên một hòn đá rồi ném xuống sông.
“Ngược lại cũng không cần lấy thân báo đáp, lời này còn có một cách nói là tiểu nữ biết dùng cách nào để báo đáp, chỉ có thể kiếp sau làm trâu làm ngựa báo đáp”
“Ta không tin kiếp sau”
“Vậy ngươi tin cái gì?”
“Tin ngươi.
Lâm Trí Bạch bất đắc dĩ nói: “Ta có chuyện muốn nói, đừng làm loạn nữa”
“Có tin hay không thì tùy ngươi, dù sao là chính là ngươi không cần ta, về sau cũng đừng hối hận, ta đã cho ngươi một cơ hội khởi nghiệp”
Doãn Đông Noãn cười tủm tỉm nói.
Bỗng nhiên có một cơn gió lạnh thổi đến, làm nàng rụt ngươi lại.
Lâm Trí Bạch cười nói: “Nếu như không muốn ta bắt chước nam thần trong phim cởi áo rồi khoác lên người ngươi, thì bây giờ chúng ta mau chóng trở về nhà.
“Đi thôi đi nhanh đi”
Doãn Đông Noãn chà sát đôi bàn tay nhỏ bé.
Lâm Trí Bạch đi theo Doãn Đông Noãn đến tận trong sân nhà của nàng, “Có việc gì thì cứ nhắn tin cho ta.
“Biết rồi”
Doãn Đông Noãn đi vào bên trong, đi được vài bước đột nhiên quay trở lại.
“Sao vậy?”
“Ta nhớ tới một chuyện, nói cho ngươi một chút, nghe ông nội của ta nói, anh cả bên họ nội nhà ngươi, có thể sẽ cùng trưởng công chúa của Thiên Quang thông gia Lâm Trí Bạch khẽ nhíu mày.
Xã hội hiện đại đương nhiên không có cái gì gọi là “Trưởng công chúa” cả.
Đơn giản là do người trong giới trêu chọc cháu gái của chủ tịch tập đoàn Thiên Quang mà thôi.
Tỷ tỷ lúc trước cũng từng nói qua chuyện này, bất quá lại không biết đối tượng cụ thể của thông gia là ai.
Thì ra là Thiên Quang.
“Ba gã khổng lồ đã cân bằng rất nhiều năm, hai nhà các ngươi thông gia với nhau, người nên lo lắng nhất chính là Nathan chúng ta Trong lúc nói chuyện, Doãn Đông Noãn đưa tay chạm vào lông mày đang nhíu lại của Lâm Trí Bạch.
“Đừng quá lo lắng, chưa chắc có thể thành, chuyện này có lực cản quá lớn, quan trọng nhất là vị trưởng côngchúa của Thiên Quang kia, từ trước đến nay luôn là người có chủ kiến “Ừm, ngươi nghỉ ngơi sớm một chút đi”
Lâm Trí Bạch không nói thêm gì.
Doãn Đông Noãn nhìn bóng lưng Lâm Tri Bạch rời đi, thoải mái nở nụ cười. Quả nhiên.
Tên này miễn dịch với mỹ nữ, hay là dáng vẻ này của ta không phải là gu của hắn?
Theo lý thuyết là chuyện tốt, nhưng điều làm nàng thật sự lo lắng, lỡ như Lâm Trí Bạch thật sự theo đuổi nàng thì làm sao bây giờ?
Bây giờ có vẻ không cần phải lo lắng chuyện này.
Nhưng không biết vì sao trong lòng nàng vẫn cảm thấy có chút tiếc nuối.
Phụ nữ quá phức tạp, chính Doãn Đông Noãn cũng tự cảm thấy bản thân nàng phức tạp.
Nếu như Lâm Trí Bạch suy nghĩ sâu sắc thêm một chút, có lẽ có thể hiểu được tâm tư của Doãn Đông Noãn.
Doãn Đông Noãn thoải mái là bởi vì Lâm Trí Bạch đối với nàng không có loại tình cảm nam nữ này kia, nàng cũng không cần vì tình bạn mà phải miễn cưỡng đồng ý sự theo đuổi của Lâm Trí Bạch. Nàng biết bản thân nàng không đành lòng từ chối Lâm Trí Bạch.
1144 chữ