Chương 169: Người Giống Như Tôi
Đối với ca sĩ trẻ Lâm Thủ Chuyết, ấn tượng của mọi người đều đến từ « Tiêu Sầu », bài hát này phát hành vào khoảng cuối tháng tám, mới qua hơn bốn tháng, vẫn là một bài hát nhạc pop ballad rất được ưa chuộng, số người hát trong các quán karaoket rất nhiều, có thể thấy được mức độ cover rất tốt.
Đây là ưu thế của Lâm Thủ Chuyết, cũng là bất lợi cho hắn.
Hắn còn quá trẻ mà chỉ có một tác phẩm hot như vậy, đôi khi sẽ không đáp ứng được sự kỳ vọng của khán giả, dù sao những ca sĩ trước đó đều là trường phái thực lực, cho dù là nữ ca sĩ Hàn Nguyệt Sương kia cũng trẻ tuổi như hắn.
Nhưng kinh nghiệm sân khấu của người ta rất phong phú, có lẽ Lâm Thủ Chuyết là người có thực lực kém nhất ngày hôm nay.
Trong hắn như một con gà con đụng phải một đám gà rừng, làm cho người xem theo bản năng mà đổ mồ hôi, hoài nghi rốt cuộc hắn có thể làm được hay không.
Được hay không thì nghe hắn hát là biết.
Lâm Thủ Chuyết cũng không có thời gian để nói mấy chuyện này, sau khi lên sân khấu thì nhắm mắt lại.
Ban nhạc bắt đầu đàn một đoạn piano.
Vài giây ngắn ngủi sau đó, Lâm Thủ Chuyết mở mắt ra, giọng hát trầm đầy nội lực pha với chút khàn khàn:
“Người ưu tú như tôi Lẽ ra nên được sống một cuộc đời xán lạn Vậy mà ngoảnh đầu nhìn lại, hai mấy năm qua Vẫn phải chìm nổi trong biển người mênh mông …”
Phía bên trên màn hình phía sau sân khấu xuất hiện lời ca khúc.
Lời bài hát mộc mạc, giọng hát chậm rãi, không nhanh không chậm phác họa ra một loại không khí ấm áp, khán giả trong trường quay nhất thời lộ ra biểu cảm ngoài ý muốn, nhịn không được mà bắt đầu suy nghĩ về lời bài hát như đang kể chuyện.
“Đây là bài hát gì?”
“Ủa? Bài này sao ta chưa biết tới?”
“Chưa từng nghe qua “Là bài hát mới!”
“Là bài hát mới của Bạch Đế!”
“Trên màn hình có ghi kìa!”
“Sáng tác Bạch Đế, soạn nhạc Bạch Đế, viết lời Bạch Đế!”
“Lời bài hát nghe qua cũng có ý nghĩa.
“Lại một bài hát chữa lành”
“Cảm giác bài hát này phong cách giống « Tiêu Sầu » , nhưng giai điệu lại hoàn toàn khác biệt, lời bài hát giống như khiến cho người ta thổn thức.
Mọi người nhao nhao thảo luận.
Giọng hát lại vang lên.
Lâm Thủ Chuyết giống như đang lẩm bẩm, hoàn toàn đắm chìm trong thế giới riêng của hắn, nhẹ nhàng chia sẻ.
“Người thông minh như tôi đây Đã sớm nói lời tạm biệt với sự ngây ngô đơn thuần Vậy mà vẫn cứ sa chân vào một đoạn tình Để đổi lấy những vết sẹo đầy thân..”
Lâm Thủ Chuyết lúc nhỏ đã từng cảm thấy bản thân hắn là một người khác biệt với tất cả mọi người.
Mà theo tuổi tác dần lớn lên, hắn dần dần phát hiện bản thân có thể cũng không có đặc biệt đến như vậy, đối với loại cảm giác đứng một mình trong biển người mênh mông này, làm cho hắn cảm thấy rất khó chịu, hắn cảm thấy rất không cam lòng, lại bất lực, cũng từng ý nghĩ muốn thoát khỏi hiện thực, nhưng lại không biết đi đâu. Lâm Thủ Chuyết rất hứng thú khi nhạc sĩ Bạch Đế viết ra một bài hát như vậy cho hắn.
Bài hát này viết theo tâm trạng của hắn, viết ra cảm giác của hắn, cũng viết ra cảm xúc của rất nhiều người khác trên thế giới này.
Đúng vậy, bài hát này không phải viết về một mình Lâm Thủ Chuyết, hoặc có thể nói là tất cả mọi người đều đã từng như Lâm Thủ Chuyết lúc nhỏ.
Mọi người hẳn là đã từng có một khoảng thời gian như vậy, cảm thấy bản thân chính là nhân vật chính của thế giới.
Thế giới này tồn tại và phát triển vì bẩn thân, những người có nhận thức giống như vậy, thường thường sau khi trải qua một ít sự bất lực mới có thể tỉnh ngộ.
Khán giả phía dười cũng dần yên lặng.
Không ai đang châu đầu ghé tại thảo luận nữa, mà tất cả chỉ nhìn bóng dáng đang đứng trên sân khấu, ai ai cũng cảm thấy bài hát này hoàn toàn khác với những bài hát trước đó.
“Người sống trong mê mang như tôi Người mải miết đi kiếm tìm ý nghĩa cuộc đời như tôi Người tầm thường vô vị như tôi Bạn còn gặp qua được bao nhiêu người như tôi?...”
Nghe giai điệu, hiểu được lời bài hát…Trái tim của khán giả lúc này đã bị bài hát dẫn dắt, rồi nhìn thấy bản thân mình trong đó.
Nếu như nói phía trước mọi người nghe rất nhiều giọng hát cao, đắm chìm trong cảm xúc kích động kích thích, vậy bài hát này liền dùng cảm giác đơn giản cùng với mộc mạc, đem cảm xúc của tất cả mọi người kéo trở về hiện thực.
Đúng vậy.
Hầu hết tất cả chúng ta đều đang mê mang trong thế giới đã từng nghĩ nó rất tầm thường, sau đó lại luôn suy nghĩ cách thoát khỏi hiện thực tàn khốc này, nhưng rồi lại không biết phải đi đâu.
Nhất là những khán giả trẻ tuổi. Những người này có thể vừa bước ra khỏi cổng trường, hoặc là sắp phải đối mặt với một trường đại học, và sau khi nói lời tạm biệt với giảng đường thời sinh viên, vậy thì con đường phía trước đang chờ đón họ có gì? Nghe hiểu lời bài hát, họ mới bắt đầu nhận ra bản thân đã hiểu cuộc sống này thêm một chút. Cảm xúc của mọi người lúc này, chắc chắn có rất nhiều người khó tránh khỏi những suy nghĩ không cam lòng!
“Kẻ thô thiển như tôi ấy mà Chẳng hề thích khoác lên dáng vẻ thâm trầm đâu Vậy mà ngẫu nhiên nghe thấy khúc ca ngày xưa cũ Bỗng dưng cũng giật mình hoảng thốt xúc động đến lạ…”
Khi bài hát được hát đến đây, ngay cả một số khán giả lớn tuổi cũng phải dùng ánh mắt dịu dàng để nhìn Lâm Thủ Chuyết 1122 chữ